Rầm rầm!
Khi lửa trại đang cháy hừng hực, tiếng sấm chớp lại vang lên.
Theo sau đó là một tia chớp màu tìm bỗng nhiên xuất hiện trên bầu trời.
Ngay sau đó, một cơn mưa tầm tã bống nhiên rơi xuống.
Mọi người đang ở sương núi, nên căn bản không có chỗ trú.
Chỉ có thể nhanh chóng chạy về pihas trấn nhỏ ở dưới chân núi.
Hơn năm mươi người, chỉ có một người là bất động như núi, đó chính là Từ Hạo Đông.
Bởi vì cậu ta nhìn thấy cơn mưa to này thì đã ngu người.
“Con bà nó, Long Vương gia trêu đùa mình à??!”
“Tôi cmn không mang áo gió, ông lại nửa đường thì làm mữa??!”
“Ba năm tuổi thọ kia không tính nữa, ông muốn lấy thì lấy của Trương Nghiễm Phát đi.”
Cùng lúc đó, những người còn lại đã chạy đến mái hiên của khách sạn trong trấn rồi.
Cơn mưa bỗng nhiên xuất hiện này rơi rất mau, khiến cho rất nhiều người bị ướt sũng.
Vì vậy mọi người đều dồn dập trở về phòng, chuẩn bị thay quần áo ướt.
Lúc này, Cao Văn Khải đang bị nhốt ở ngoài cửa, biểu cảm của cậu ta hết sức cô đơn.
Bởi vì Hoàng Kỳ đã trưng dụng căn phòng của bọn họ rồi.
Nàng đang thay quần áo ở bên trong, đương nhiên sẽ không cho phép cậu ta đi vào, nhưng dựa vào cái gì mà Giang Chu có thể ở bên trong, hả?
“Không cho phép nhìn, nhìn liền móc mặt bạn ra.”
“Có thể nhìn rồi hãy móc không?”
“Cặn bã nam, phi!”
Hoàng Kỳ nói cười tự nhiên, nhanh chóng cởi áo và quần sooc của mình ra, nàng chạy về rất nhanh, cho nên quần áo bên trong không bị ướt, chỉ cần thay quần áo ngoài là được rồi.
Giang Chu đưa lưng về phía nàng, ngồi im không nhúc nhích, giống như là một thanh niên cao thượng vậy.
Đó là bởi vì hắn chỉ cần nhìn chằm chằm vào cái gương ở trước mặt mình, là có thể nhìn thấy toàn bộ quá trình kia rồi.
“Ừm, không tệ!”
Hoàng Kỳ thay quần áo xong, khóa rương hành lý lại: “Bạn nói cái gì không tệ cơ?”
Giang Chu chỉ về phía trước: “Mình nói dáng người của cô gái trong gương này không tệ.”
“A… A … A …, tại sao lại có một cái gương ở đây???”
“Sao mình biết được? Nó đặt ngay ngắn ở trước mặt mình từ trước rồi mà.”
Mặt Hoàng Kỳ đột nhiên đỏ lên: “Khốn nạn, nhìn rồi liền phải chịu trách nhiệm.”
Giang Chu lập tức đưa tay ra quờ quạng lung tung: “Sao lại tối thế này? Chẳng lẽ Thượng Đế quên không kéo rèm che mắt của mình ra à?”
“Giả vờ mù này!” Hoàng Kỳ vo đôi tất vừa thay ra thành một cục, rồi trực tiếp ném qua.
Giang Chu bắt đôi tất, rồi trực tiếp nhét vào túi.
“Bạn… lấy tất cả mình làm gì?”
“Sưu tầm.”
Mặt Hoàng Kỳ càng đỏ hơn: “Không ngờ bạn lại còn có sở thích ghê tởm như vậy đấy?”
“Mình có rất nhiều sở thích!”
“Khốn khiếp, cặn bã nam!”
Giang Chu vỗ đầu của nàng một cái: “Mình đi gọi Cao Văn Khải vào thay quần áo, sau đó dẫn bạn đi chơi.”
Hoàng Kỳ nghe thấy đi chơi liền vui vẻ: “Đi chơi ở đâu?”
“Đi dạo loanh quanh, ngắm mưa, đám con gái không phải đều bảo là ngắm mưa rất lãng mạn sao?”
“Được, nhưng phải gọi thêm bạn học Phùng, còn cả Đinh Duyệt nữa.”
“Ồ!”
Giang Chu bước ra mở cửa phòng, tìm kiếm Cao Văn Khải.
Hoàng Kỳ tranh thủ thời gian này, vo quần sooc và áo T shirt vừa thay qua thành một đống, rồi trực tiếp nhét vào trong chăn của Giang Chu.
Chờ buổi tối Giang Chu đi ngủ, sẽ phát hiện mình tè dầm.
Ha ha ha!
Nàng đang cười, bỗng nhiên Giang Chu đẩy cửa vào phòng.
“Bạn cười cái gì vậy?”
Hoàng Kỳ hơi chột dạ: “Không có… không có gì, Cao Văn Khải đâu?”
Giang Chu thở dài: “Cao Văn Khải nói mình như một người ngoài cuộc, cho nên đi qua phòng Trương Nghiễm Phát để ngủ trên mặt đất rồi.”
“Nhưng mà hành lý của cậu ấy vẫn ở đây mà!”
“Mình đi đưa hành lý cho cậu ấy, bạn đi tìm Phùng Tư Nhược chơi một lúc đi.”
“Tốt quá rồi, vậy buổi tối chúng ta có thể ngủ chung với nhau rồi.”
“Sướng chết nhé!”
Giang Chu kéo hành lý của Cao Văn Khải đi qua phòng của Từ Hạo Đông và Trương Nghiễm Phát.
Vừa đi vào, ba con hàng này đã dùng ánh mắt lạnh như băng để nhìn hắn.
Cao Văn Khải đã kể chuyện mình bị đuổi ra khỏi phòng cho hai tên kia nghe rồi.
Cho nên trong mắt của ba người còn có ba phần đố kị, ba phần phẫn nộ, và bốn phần không cam lòng.
“Cầm thú!”
“Mặt người dạ thú!”
“Không bằng cầm thú!”
Giang Chu ném hành lý qua một bên: “Tôi làm cái gì rồi? Tại sao ngày nào cũng bị mắng?”
Cao Văn Khải liếc mắt nhìn Giang Chu đầy khinh bỉ: “Rõ ràng có Phùng Tư Nhược rồi, vẫn còn chiếm tiện nghi của Hoàng Kỳ.”
“Ông thanh cao rồi!”
“Cả ngày chỉ biết không ăn được nho thì nói nho chua, có biết mất mặt không.”
Ba anh em liếc mắt nhìn nhau, nhất thời đều cảm thấy rất thất bại.
Cơn mưa to lúc nửa đêm trong trấn nhỏ.
Một tuần trước bọn họ đã mong chờ rồi, kết quả là ngày mai sẽ trở về, nhưng cả ba người họ vẫn là chó FA!
Giang Chu ngồi xuồng bên giường: “Không phải đã chuẩn bị trang bị Hoàng Kim rồi sao? Còn không phải không có tác dụng gì à?”
Từ Hạo Đông mặt đầy đau khỏ: “Long Vương gia không góp sức, bọn tôi có thể làm gì?”
“Cô độc suốt quãng đời còn lại đi, tôi đi đây.”
“Ông đi đâu vậy?”
“Dẫn mấy cô bé nhà tôi đi chơi khắp nơi thôi.”
Ba anh em lại cùng chung mối thù.
“Cầm thú!”
“Mặt người dạ thú!”
“Không bằng cầm thú!”
Chương 218 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]