Giang Chu cười đắc ý, quay người đi ra khỏi phòng.
Toàn bộ không gian bên trong khách sạn suối nước nóng này rất rộng lớn, từ nam đến bắc xếp thành một hàng, khắp hành lang đều là gian phòng.
Mấy người Từ Hạo Đông ở căn phòng đều tiên phía nam, Phùng Tư Nhược lại ở phòng thứ ba ở phía bắc.
Giang Chu chậm rãi lắc lư đi qua bên kia, bỗng nhiên gặp mặt Khúc Tiểu Nhã vừa thay quần áo xong.
Hai người tình cờ gặp mặt ở hành lang, bầu không khí bỗng nhiên lại đọng lại.
Sau đó, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, yên lặng một lúc lâu.
“Giang Chu!”
“Lớp trưởng, có chuyện gì sao?”
Khúc Tiểu Nhã cắn môi: “Thật ra… tờ giấy hôm đó là của mình ném cho bạn.”
Giang Chu hơi ngẩn ra: “Thì ra là như vậy, hôm đó bạn tìm mình có chuyện gì sao?”
“Mình…”
“Nếu như là muốn cảm ơn mình về chuyện quảng cáo cho trấn nhỏ này thì không cần đâu, mình không quen được người khác cảm ơn nhiều lần như vậy!”
“Ừm… ừm, được rồi.”
Giang Chu gật đầu mỉm cười, đi lướt qua người Khúc Tiểu Nhã.
Khúc Tiểu Nhã kinh ngạc nhìn bóng lưng đi xa của Giang Chu, biểu cảm lại trở nên hết sức cô đơn.
Đúng là một người đàn ông lạnh lùng, lãnh khốc.
Còn không cho mình có cơ hội mở mồm nói một câu thích nữa.
Xem ra, những ảo tưởng của mình về tình yêu vẫn là vô cùng ngây thơ rồi.
Thích một người căn bản không phải một chuyện đơn giản như vậy, nhất là thích một người giống như Giang Chu.
Khúc Tiểu Nhã khẽ thở dài một hơi, mở cửa đi vào phòng.
Ba phút sau, cửa phòng Phùng Tư Nhược bị gõ rầm rầm rầm.
Hoàng Kỳ ở bên trong nhẹ giọng hỏi một câu ai thế, giọng điệu của nàng rất lười biếng.
“Tôi, thủ phạm phóng hỏa đây!”
Rất nhanh, cửa phòng được mở ra.
Trong phòng hơi tối tăm, chỉ có ánh sáng nhảy nhót từ màn hình ti vi.
Giang Chu đi vào, phát hiện hai cô gái đang vùi mình trên giường mà xem phim.
Hình như Phùng Tư Nhược hơi sợ hãi, nàng kéo chăn nhỏ kín mít, lại co ro thành một đống.
“Hai người đang xem gì thế?”
“Final Destination…”
Hai mắt Giang Chu sáng lên.
Đây chính là một bộ phim rất hay, mấy nhân vật chính bị Tử Thần để mắt đến, rồi dùng các loại phương thức hết sức kỳ lạ để thu hoạch mạng sống của bọn họ.
Bộ phim này cũng khá máu me và thảm liệt, không cần phải hỏi, đây nhất định là phim mà Hoàng Kỳ đã chọn.
Nhìn dáng vẻ sợ hãi ngốc nghếch của Phùng Tư Nhược thì đủ hiểu, nếu như nàng chọn, thì nàng thà xem Teletubbies còn hơn là xem cai này.
“Sợ không?”
Phùng Tư Nhược gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không chịu rời khỏi màn hình ti vi.
Đây là kiểu nhát gan không dám xem phim kinh dị, nhưng lại tò mò không rời nổi mắt đi chỗ khác.
Rõ ràng là sợ muốn chết, nhưng lại vẫn muốn xem.
“Bạn…bạn muốn xem không?”
“Cũng được, ôn lại một chút.”
Hoàng Kỳ liếc mắt nhìn Giang Chu: “Cởi giày ra rồi leo lên đi!”
“Còn có chuyện tốt này à?”
“Không nên suy nghĩ bậy bạ, chỉ là xem phim điện ảnh mà thôi.”
Giang Chu nhún vai, cởi giày leo lên giường.
Sau đó liền chen vào giữa vào cô bé, ngồi xem bộ phim mà đời trước đã em rồi, bởi vì đã xem rồi, cho nên hắn cũng nhớ đại khái các tình tiết trong phim.
Bởi vậy, không lâu sau Giang Chu đã bắt đầu buồn ngủ.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng từ bên ngoài rơi vào trong phòng qua cửa sổ.
Giang Chu giật giật cánh tay, liền phát hiện hay tay trái phải đều bị gối cho tê dại giống như không thuộc về mình rồi.
“A…xem phim mà còn có thể ngủ được.”
Lúc này, hai cô bé đang rúc ở hai bên trái phải, cả hai đều ngủ rất say, có lẽ các nàng cũng xem phim cho đến khi buồn ngủ.
Sau đó liền ngủ gà ngủ gật cho đến bây giờ luôn.
Hơn nữa, tư thế ngủ của cả hai rất thiên kỳ bách quái, một người thì ôm chặt tay của hắn, một người thì ôm cổ hắn.
Giang Chu nhẹ nhàng rút tay ra, rồi đẩy Phùng Tư Nhược và Hoàng Kỳ ra.
Sau đó liền rời giường, đi vào phòng vệ sinh để rửa mặt.
Có lẽ là di chứng của việc sống lại, cho nên bây giờ hắn thường xuyên dậy rất sớm, không còn thói quen nằm ỳ và ngủ nướng nữa.
Dù là ở trong ký túc xá thì hắn cũng là người gọi ba con hàng kia rời giường.
Lúc này, Giang Chu mở gói đồ bàn chải khăn mặt của kháo sạn đã chuẩn bị ra, bắt đầu đánh răng rửa mặt.
Không lâu sau, Phùng Tư Nhược cũng bò từ trên giường dậy.
Đầu tiên, nàng vươn cánh tay nhỏ để xoa xoa mắt, sau đó liền lấy dép chạy vào phòng vệ sinh.
“Dậy rồi à?”
“Ừm!”
Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu một lát, sau đó cũng cầm bàn chải lên, bắt đầu đánh răng.
Trong gương, hai người đều đang đánh răng đánh răng, nhìn miệng đối phương đầy bọt, bỗng nhiên lại cười lên.
Nhưng đang cười cười, mặt Phùng Tư Nhược bỗng nhiên đỏ lên.
Tối hôm qua, hai người đã ngủ chung…
Mà giờ phút này, hai người họ lại giống như một đôi vợ chồng son mới rời giường.
Phùng Tư Nhược cảm thấy hơi ngượng ngùng, né tránh ánh mắt đang nhìn mình ở trong gương kia.
Sau đó, chỉ còn tiếng bàn chải đánh răng di chuyển.
Chương 219 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]