Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 220: CHƯƠNG 220: NHƯ VỢ CHỒNG SON MỚI RỜI GIƯỜNG! (3)

“Trưa nay phải về rồi, lát nữa đi dạo một lát nhé?”

“Hoàng Kỳ thì sao?”

Giang Chu đi ra ngoài, nhìn thoáng qua giường: “Cô ấy có bệnh ngủ nướng, nằm ỳ thời kỳ cuối rồi.”

Phùng Tư Nhược nhíu mũi ngọc một cái: “Mình là người bệnh sợ đám đông rất nghiêm trọng.”

“Hả, cái này mà cũng muốn ganh đua à?”

“Ừm!”

Giang Chu đi vào súc miệng, nhéo cái mũi nhỏ của nàng một cái rồi mới đi ra ngoài.

Người đẹp bên cạnh, nên giấc ngủ này có thể nói là rất tốt.

Nhưng giờ tỉnh táo lại, bỗng nhiên Giang Chu lại nghi ngờ một điều.

Ngày hôm qua, Đinh Duyệt đã đi đâu?

Đinh Duyệt không ở trong phòng, vậy cô ấy ngủ ở đâu?

Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược cũng nhận ra vấn đề này.

Nàng chạy ra khỏi phòng vệ sinh, nhìn thoáng qua rương hành lý của Đinh Duyệt, chưa mở ra.

Hình như Đinh Duyệt còn chưa về thay quần áo ướt luôn.

Thật sự là đi cả đêm không về à?

“Lẽ nào Đinh Duyệt tìm được bạn trai rồi?”

Phùng Tư Nhược trợn tròn mắt: “Thật hay giả?”

Giang Chu vỗ đầu của nàng một cái: “Mau vào súc miệng đi, rồi mình dẫn bạn đi hỏi thăm một chút.”

“Ừm!”

Hai người đánh răng rửa mặt, thay quần áo xong liền đi ra ngoài.

Lúc này, các bạn học trong lớp cũng lục tục rời giường, có người đang ăn sáng trong nhà ăn, có người đang xem cầu vòng sau cơn mưa.

Hai người họ nghe ngóng một vòng, nhưng không có ai từng nhìn thấy Đinh Duyệt.

“Móa, lẽ nào là lạc đường rồi?”

Đúng lúc này, Trương Nghiễm Phát cũng rời khỏi phòng: “Giang Chu, hôm qua ông có thấy Hạo Đông không?”

Giang Chu ngẩn ra: “Từ Hạo Đông ở cùng phòng với ông cơ mà?”

“Tôi biết chứ, nhưng cậu ấy đi cả đêm hôm qua chưa trở về.”

“Tên đó cũng đi cả đêm chưa về???”

“Hả? Còn có ai à?”

Lúc này, Phùng Tư Nhược và Giang Chu liếc mắt nhìn nhau một cái.

Sau đó, trong đầu họ liền xuất hiện những hình ảnh đủ để nhấc lên sóng gió ngập trời.

Không thể nào không thể nào đâu?

Chẳng lẽ một câu lại thành sấm rồi?

Nhưng ngay sau đó, bọn họ liền phát hiện, có tiếng động ở căn phòng bên cạnh

Căn phòng này là nơi để cho khách khứa chơi bài, uống trà hoặc là ngắm cảnh.

Tối hôm qua, Giang Chu chạy về sau cơn mưa, còn định dẫn mấy cô bé qua đây chơi bài rồi ngắm mưa nữa.

Chỉ là Phùng Tư Nhược muốn xem phim, cho nên bọn họ mới không ra ngoài.

Giang Chu nhìn thoáng qua Phùng Tư Nhược, Phùng Tư Nhược cũng nhìn thoáng qua Giang Chu.

“Là ở bên trong này sao?”

Giang Chu mang theo nỗi lòng tràn đầy nghi vấn, vươn tay kéo cánh cửa giống như cửa tủ âm tường này ra.

Quả nhiên Đinh Duyệt và Từ Hạo Đông đang ở trong này, hai người đang ngồi khoanh chân, mặt đối mặt nhau.

Cả hai đều trợn to mắt lên mà nhìn nhau, vành mắt thì đen xì như gấu trúc.

“Hai người… đang làm gì?”

Ngoài cửa, Giang Chu, Phùng Tư Nhược và Trương Nghiễm Phát đều hết sức khiếp sợ, bởi vì trạng thái của hai người này bây giờ giống như là sắp chết đến nơi rồi vậy.

Buồn ngủ đến nghiêng trái nghiêng phải, nhưng lại không chịu ngã xuống.

Lúc này, Đinh Duyệt nghe thấy câu hỏi, liền di chuyển cái cổ đã cứng ngắc của mình.

“Bọn tôi đã thương lượng, dựa theo tình hình ngày hôm qua, thì cả hai chúng tôi sẽ không tìm được đối tượng trong thời gian ngắn.”

Giang Chu hơi sững sờ: “Cho nên?”

Từ Hạo Đông cũng quay cái cổ cứng ngắc qua: “Tuy là không tìm được đối tượng, thế nhưng vẫn phải phân thắng bại.”

“Ah…cho nên phương thức phân thắng bại của hai người thương lượng được, chính là không ngủ?”

“Đúng thế, xem ai có thể chịu được lâu hơn, người nào thức được lâu hơn thì sẽ là người chiến thắng!”

“Con bà nó, hai người điên rồi à?”

“Cả đời Đinh Duyệt tôi đều không thua ai cả!”

“Từ Hạo Đông tôi, cũng chưa từng bại một lần nào.”

Giang Chu nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Mau đưa Đinh Duyệt trở về ngủ bù đi!”

Trương Nghiễm Phát cũng tiến lên khuyên nhủ: “Hạo Đông, đi thôi, đi về ngủ một lát đi.”

“Không được, giờ tôi không thể rời khỏi đây được, rời khỏi là tôi sẽ thua cuộc.”

“Không phải hai người thức đêm cùng nhau sao? Hiện giờ cả hai đều trở về ngủ, coi như là hòa không được sao?”

Đinh Duyệt nghe thế liền nở nụ cười: “Cả đêm tên này đã đi vệ sinh chín lần, mà tôi chỉ đi hai lần, dù sao tên này cũng đang nợ 10 phút, cho nên cả hai cùng rời khỏi đây thì vẫn là tên này thua.”

Giang Chu đều ngu người rồi.

Còn tính toán chính xác như vậy sao?

Vậy thì với thân thể của Từ Hạo Đông, làm sao mà thắng nổi chứ!

Dù sao Từ Hạo Đông còn không nhịn nổi một tiết học hơn 40 kìa.

“Mau đánh ngất hai người này rồi khiêng về ngủ đi.”

“Đi đi đi, mau lên!”

Thật ra thì hai người bọn họ bây giờ cũng đã là nỏ mạnh hết đà.

Đối với sinh viên đương đại mà nói, thì thức đêm cũng chẳng là vấn đề gì ghê gớm cả, nhưng với điều kiện là phải có điện thoại động để chơi.

Chứ giống như hai người này, mắt lớn trừng mắt nhỏ cả đêm như vậy, thì có tiêm ba mũi thuốc trợ tim cũng không chịu được.

Cho nên, dưới sự khuyên bảo của mọi người, Đinh Duyệt và Từ Hạo Đông đều bỏ qua cuộc so tài này, nhưng bỏ qua không có nghĩa là kết thúc.

Bọn họ quyết định tạm dừng, chờ lần sau lại tái chiến.

Mười phút sau, hai người đều trở về phòng của mình rồi ngủ say như chết.

Mà Giang Chu thì kéo tay nhỏ của Phùng Tư Nhược đi ra ngoài chơi một vòng.

“Thật ra thì loại oan gia này, rất dễ trở thành một đôi đấy.”

“Thật vậy sao?”

Giang Chu rất tự tin mà gật đầu: “Dựa theo kinh nghiệm của mình, không đến nửa tháng nữa, là bọn họ sẽ nảy sinh ý tưởng với nhau thôi.”

Hai mắt Phùng Tư Nhược lóe sáng: “Đinh Duyệt muốn yêu đương rồi!”

Chương 220 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!