“Rốt cuộc mình đã đạp trúng đuôi của người nào, đã động phải bánh ga tô của ai?”
“Không sớm không muộn, hết lần này đến lần khác lại là ngày hôm nay.”
“Giết người tru tâm, thật sự là giết người tru tâm mà.”
Giang Chu dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, mắt nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ treo ở trên tường.
Sau đó, hắn lấy điện thoại di động ra, chụp cái đồng hồ kia vài tấm.
Rất nhanh, thời gian đã đến mười hai rưỡi trưa.
Lúc này, còn chưa đến nửa tiếng là đại hội đầu tư sẽ bắt đầu, nhưng vẫn không có bất cứ ai xuất hiện cả.
Giang Chu cho rằng, mặc dù bọn họ dùng danh nghĩa hỗ trợ điều tra để gọi mình đến đây, nhưng trên thực tế là muốn giam cầm mình vài tiếng đồng hồ.
Hơn nữa, thời gian càng gần đến một giờ, thì hắn càng xác định cái ý nghĩ này.
Đúng là có người không muốn hắn xuất hiện ở đại hội đầu tư.
Thậm chí, cái gọi là hôn mê kia cũng có thể là giả, dù sao người ta chỉ cần đặt hàng rồi giả vờ ngủ một giấc, phối hợp với người khác một trận là được rồi.
Có điều, bọn họ cảm thấy giam cầm mình, là có thể hủy hoại hạng mục của mình sao?
“Người anh em, tôi đã chờ hai tiếng rồi, rốt cuộc có người đến hay không?”
“Tôi chỉ nghe cấp trên phân phó, không biết…”
Giang Chu ngắt lời anh ta: “Tôi biết, anh không có quyền cho tôi rời khỏi đây, nhưng mà tôi cũng không nói là muốn rời đi mà.”
Nhân viên công tác hơi sửng sốt: “Vậy cậu muốn nói cái gì?”
“Tôi đến phối hợp điều tra, các anh chỉ cho tôi một chén nước?”
“Cậu khát à? Vậy tôi sẽ đi rót cho cậu một chén nước nữa nhé?”
Giang Chu chỉ vào đồng hồ ở đối diện: “Đại ca, đã hơn 12 giờ rồi, cho một hộp cơm ăn cũng không quá đáng chứ? Lẽ nào muốn tôi đói chết à?”
“Vậy…vậy cậu chờ một chút, tôi phải đi hỏi đã.”
Nhân viên công tác yên lặng một chút rồi quay người đi ra ngoài.
Giang Chu thấy thế, nhất thời thờ dài một hơi.
Ông đây biết ngay mà, các người đang kéo dài thời gian của tôi.
Các người muốn kéo thế nào thì kéo, dù sao tôi cũng không rời khỏi đây được, nhưng tôi ở chỗ này mất tiếng, qua giờ cơm rồi mà còn không cho một hộp cơm dể ăn, rốt cuộc có biết làm người hay không?
Cùng lúc đó, trên một con đường nào đó ở phía đông thành phố.
Một chiếc Bentley màu đen sáng bóng đang đỗ dưới một tán cây tươi tốt.
Lúc này, cô gái ngồi ở ghế sau đưa tay lên, để điện thoại di động đến bên tai.
“Anh nói là, Giang Chu kia không hề sốt ruột, còn bảo các cậu đi mua cơm hộp á?”
Đối diện ừ một tiếng: “Cậu ta còn nói, từ lúc đến chỉ cho mỗi một chén nước, trách bọn tôi không biết làm người.”
Cô gái có hơi bất ngờ: “Tên nhóc này cũng thú vị đấy.”
“Vậy ngài muốn chúng tôi làm gì bây giờ? Giữ người quá lâu cũng không phù hợp quy định.”
“Nếu cậu ta đã không muốn rời khỏi đó, vậy anh mua cơm hộp cho cậu ta đi, rồi để cậu ta chờ ở đó là được.”
Đối diện do dự một chút: “Có phải cậu ta đã đoán được chuyện chúng ta muốn kéo dài thời gian rồi không?”
Cô gái kia cười mỉa một cái: “Đoán được thì sao? Một sinh viên thì có thể làm gì? Giả vờ bình tĩnh mà thôi.”
“Vậy…vậy được rồi, tôi sẽ phái người đi mua cơm cho cậu ta.”
“Làm phiền anh rồi.”
Cúp điện thoại, trong xe là một mảnh tĩnh lặng.
Lúc này, một chùm sáng xuyên qua khe hở của lá câu, chiếu lên gương mặt của cô, người phụ nữ này có gương mặt rất tinh xảo, lại giống Phùng Tư Nhược đến bảy phần, bởi vì người này chính là Phùng Y Vân, cô cô của Phùng Tư Nhược.
Trong quán trà lần trước, cô vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện Phùng Tư Nhược nôn nóng bất an, nhưng vì cháu gái không biết nói dối, cho nên cô cũng không hỏi nhiều.
Nhưng không hỏi không có nghĩa là sẽ không điều tra.
Ai ngờ điều tra một chút, lại phát hiện một chuyện khiến cho cô nổi trận nlooi đình.
Trong trường học, lại có một người dám ép buộc Tư Nhược hẹn hò yêu đương?
Lại dám quấn quít lấy con bé, còn gọi con bé là vợ?
Sau khi biết chuyện này, Phùng Y Vân trực tiếp đập vỡ điện thoại.
Phùng Tư Nhược chính là tiểu công chúa được cả nhà họ sủng ái nhất.
Từ đến lớn, có ai dám ép buộc con bé chứ?
Tên nhóc kia đúng là không biết chữ ‘chết’ viết như thế nào mà.
Phùng Y Vân vốn định trực tiếp liên lạc với hiệu trưởng đại học Thượng Kinh, để ông ta tùy tiện tìm một lý do rồi đuổi học người này.
Nhưng mà sau đó, cô lại phát hiện ra một chuyện rất thú vị, thế mà Giang Chu này lại đang gây dựng sự nghiệp ở trong trường học, hơn nữa còn làm được ra dáng, hình như còn đầu tư không ít tiền.
Phùng Y Vân lập tức cảm thấy, không thể đuổi học người này dễ dàng như vậy được.
Phải cho người này tận mắt nhìn thấy những thứ mình nỗ lực đều tan thành mây khói, sau đó sẽ cảnh cáo một phen rồi mới đuổi đi.
Đây cũng là giết gà dọa khỉ cho người trong trường học biết.
Nếu như Giang Chu biết ý tưởng của Phùng Y Vân, thì nhất định sẽ chỉ vào mũi Phùng Y Vân mà mắng.
Hóa ra các người bảo vệ nàng như này? Chẳng trách vợ tôi lại bị trầm cảm từ bé!
Người nào muốn tiếp cận nàng đều bị đuổi đi, còn nhân tiện hù dọa những người khác, để tất cả mọi người đừng tiếp cận Phùng Tư Nhược.
Nàng lớn lên trong môi trường đó, không bị chứng sợ đám đông mới là lạ!
Chương 226 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]