Có điều, Giang Chu không có cơ hội mắng chửi người.
Ít nhất thì tại giai đoạn này là không có cơ hội.
Bởi vì hắn đang ngồi ăn cơm hộp trong phòng tra hỏi, hơn nữa còn vừa ăn vừa quay video.
“Đây là cơm hộp mà nhân viên cục an toàn thực phẩm mua cho tôi, mùi vị rất ngon nha.”
“Chính là ông anh cao ráo và đẹp trai này mua cho.”
Giang Chu chĩa ống kính điện thoại di động vào vị nhân viên kia.
Đàn ông đều rất tự luyến, vừa nghe thấy chữ đẹp trai thì nhịn không được mà quay đầu lại, giống như phụ nữ nghe thấy người kêu mỹ nữ thì cho rằng đó là gọi mình vậy.
Cho nên anh ta cũng nhịn không được mà quay đầu lại, liền xuất hiện trong ống kính.
Đỗ Vĩ Lượng nhìn thấy cảnh này từ trong camera giám sát thì biểu cảm trở nên hơi nghiêm túc.
Vì sao người này vẫn không sốt ruột chút nào?
Dù chắc chắn mình sẽ không thả cậu ta rời đi, nhưng ít nhất thì cậu ta cũng phải ồn ào, gây sự, khóc lóc om sòm, mắng người, hoặc là muốn tố cáo gì gì đó mới đúng chứ.
Như vậy mới giống một người trẻ tuổi, một sinh viên bốc đồng, dễ tức giận chứ.
Ngồi ăn uống ngon lành là có ý gì?
Hiện giờ đã quá giờ rồi, người này tuyệt đối sẽ thất bại, dưới tình huống như vậy, mà cậu ta còn có thể ăn cơm?
Chẳng lẽ, ban đầu cậu ta đã không có ý định tham gia đại hội kia sao?
Đỗ Vĩ Lượng bỗng nhiên có một cảm giác rất khó hiểu.
Bản thân mình mạnh mẽ giam cậu ta ở đây căn bản là không có chút ý nghĩa nào cả.
Lúc này, Giang Chu lấy điện thoại di động ra.
Hắn mở QQ, ngón tay nhanh chóng soạn một tin nhắn rồi gửi đi.
Khu biệt thự Hồng Diệp.
“Dì Trần, mở phòng quần áo rồi chọn cho cháu một bộ lễ phục!”
“Sau đó gọi chuyên gia trang điểm qua đây, cháu muốn trang điểm thành Nữ Vương.”
“Bác Từ, bác lái chiếc Porsche trong tầng hầm ra, rồi đỗ ở trước cửa!”
“Ồ đúng rồi, gọi điện thoại cho người phụ trách đại hội đầu tư, nói cháu sẽ qua đó.”
“Dù sao Thượng Kinh cũng là địa bàn của cháu, cháu chưa đến thì không được bắt đầu.”
“Cái gì? Chỗ ngồi à?”
“Cái này còn cần hỏi à, đương nhiên là hàng trước trước trước rồi.”
Doãn Thư Nhã đã thay đổi hình tượng lười biếng của ngày thường, thay vào đó là vẻ vô cùng kiêu ngạo.
Sau đó, nàng thay một chiếc váy lễ phục mày đỏ, nàng vừa mắng người, thợ trang điểm ở bên cạnh lại tiếp tục trang điểm cho nàng.
Sau một lúc lâu, một Nữ Vương xinh đẹp cao ngạo và lạnh lùng đã xuất hiện.
“Đại tiểu thư, khi nào ngài trở về?”
“Chưa biết, có thể cháu sẽ ăn bên ngoài, đừng làm cơm tối.”
Doãn Thư Nhã nói xong, đạp mạnh vào chân ga, rời khỏi cổng biệt thự.
Tư thế lái một tay của nàng cực kỳ giống một Nữ Vương đang ngự giá thân chinh.
Hả? Hình như đi nhầm đường rồi à?
Doãn Thư Nhã lái một lúc mà vẫn không ra khỏi khu biệt thự liền ho khan một tiếng.
Sau đó, nhìn bốn bề vắng lặng, liền lén lút quay đầu xe, đi ra ngoài.
Khi đến trung tâm Quốc Mậu, nàng liền mở điện thoại di động ra.
Lúc này, ảnh chân dung của Giang Chu đang nhảy lên.
“Đến nơi chưa?”
Doãn Thư Nhã: “Tôi đến rồi, giờ làm gì tiếp?”
Giang Chu: “Đi vào, tùy tiện đầu tư cho hạng mục của tôi 10 20 triệu là được.”
Doãn Thư Nhã: “Tôi không đồng ý đầu tư cho cậu mà! Nghĩ hay quá nhỉ!”
Giang Chu: “Cô đừng quên, bây giờ chúng ta là châu chấu trên một giường.”
Doãn Thư Nhã: “Ha ha, xem ra cậu đang lừa tôi đến đầu tư cho cậu nhỉ!”
Giang Chu: “Thật ra ‘Tôi không phải Dược Thần’ còn có phần hai, vậy tôi tìm người khác.”
Doãn Thư Nhã: “Khoan đã, tôi đầu tư cho cậu, cậu đừng đưa kịch bạn cho người khác, tôi còn muốn làm người số một trong giới điện ảnh nữa mà!”
Giang Chu: “Được, nhanh vào đi, chậm thì đồ ăn sẽ nguội mất.”
“Biết rồi, khốn khiếp.”
Một rưỡi chiều, trong phòng tra hỏi.
Giang Chu đang cắn hạt dưa, thần thái cũng ung dung trở lại.
Ban đầu, hắn cũng đã nói, mục đích của hắn căn bản không phải kiếm đầu tư, mà là để cho giới kinh doanh trong Thượng Kinh biết đến hạng mục này, biết đến một người khởi nghiệp đẹp trai mang theo một hạng mục vĩ đại xuất hiện trước mặt bọn họ.
Hiện giờ, bản thân hắn không đi được, bọn họ cũng không có phúc được nhìn thấy người khởi nghiệp đẹp trai vĩ đại này.
Nhưng chưa chắc là không có cơ hội để đám người đầu tư kia chú ý đến hạng mục của hắn.
Nếu như là xem hạng mục, thì hắn cũng không cần đích thân đến đó.
Chỉ cần làm một vài chiêu trò nho nhỏ là được rồi.
Cú việc đến bây giờ Giang Chu vẫn không biết Doãn Thư Nhã là thần thánh phương nào, nhưng hắn có thể cảm giác được, thân phận của Doãn Thư Nhã tuyệt đối không tầm thường.
Bởi vì bác Từ đã nói.
“Có rất nhiều người đến gặp tiểu thư nhà tôi, nhưng chỉ có mình ngài là có thể đi vào phòng khách của tiểu thư.”
Kiêu ngạo chứ?
Trang bức chứ?
Cao cao tại thượng chứ?
Có phải nghe xong liền muốn đánh nàng không?
Cho nên, còn có chiêu trò nào tốt hơn chuyện Doãn Thư Nhã đi vào hội trường, rồi tiện tay đầu tư cho hạng mục của mình 10 triệu chứ?
Lùi một vạn bước, coi như giới kinh doanh trong Thượng Kinh không biết Doãn Thư Nhã, nhưng người phụ nữ này lại có một gương mặt khó có thể quên.
Một mỹ nữ đi vào hội trường, quét mắt liền đầu tư 10 triệu cho một hạng mục, cái này đã đủ chưa?
Cho nên hắn căn bản không lo lắng khi mình không thể đến đó, bởi vì đây chính là kế hoạch B.
Một thương nhân chân chính, làm sao có thể đặt tất cả trứng gà vào một giỏ được?
Chương 227 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]