Nhưng Giang Chu không sử dụng kế hoạch này từ đầu là vì có băn khoăn.
Bởi vì đây không phải là một cách hay, Giang Chu cũng không hiểu Doãn Thư Nhã lắm, cũng không muốn có quá nhiều quan hệ với nàng.
Dù sao nhận 10 triệu này, cũng tương đương với chuyện nàng sẽ tham dự vào hạng mục của hắn.
Vừa nghĩ như vậy thì hắn đã thấy khó chịu rồi, nhưng bây giờ cũng hết cách rồi.
Chờ hắn ra ngoài rồi tính đi.
Giang Chu lại giơ tay lên quay đồng hồ trên tường.
À đúng rồi, Ta không phải Dược Thần nào có phần hai chứ?
Haizzz, chờ nàng quay xong phần một rồi tính đi.
Dù sao đến khi đó đưa cho nàng một cái Chiến Lang, Lý Anh gì gì đó là được.
Chỉ cần thích hợp là được rồi.
“Ông anh, ăn hạt dưa nhiều khát quá, cho tôi lon bia nhé?”
“À, cũng mua cho tôi ít cổ vịt đi, món đó nhắm ngon đấy.”
Giang Chu thu điện thoại di động lại, hô một câu ra ngoài cửa.
Lúc này, sắc mặt của Đỗ Vĩ Lượng ở ngoài cửa đã cực kỳ khó coi.
Đây là chuyện gì?
Tại sao lại trở thành như vậy?
Mình dẫn một vị tổ tông về sao?
“Anh Lượng, làm sao bây giờ?”
“Còn không đi mua đi?!”
Nhân viên công tác a mộ tiếng, rồi vội vàng chạy ra ngoài cửa.
Cùng lúc đó, trong hội trường tòa nhà Quốc Mậu.
Tô Nam và Hàn Nhu đang ngồi ở vị trí của mình, cả hai cô gái đều rất khẩn trương.
Phải biết rằng, khi chuẩn bị tham gia đại hội đầu tư, thì đa số tư liệu đều là Giang Chu làm ra, cũng chỉ có Giang Chu mới hiểu biết, mới có thể nói sinh động như thật.
Hiện giờ, Giang Chu bỗng nhiên xảy ra chuyện, không thể tham dự.
Chỉ dựa vào hai người bọn họ thì không thể nói được cái gì cả.
“Chị Hàn, rốt cuộc phải làm gì bây giờ? Bao giờ Giang Chu mới đến?”
Hàn Nhu đặt điện thoại di động xuống: “Chị muốn báo cho em một tin xấu.”
Nội tâm Tô Nam lộp bộp một tiếng: “Phải…phải ngồi tù à?”
“AH, vậy thì không phải, anh trai nói là sẽ không qua được.”
“Nhưng đại hội đầu tư sắp bắt đầu rồi, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Hàn Nhu vỗ vỗ vai Tô Nam: “Anh trai nói là, em tương đối quen thuộc với toàn bộ hạng mục này, cho nên cứ đi lên nói vài câu là được.”
Tô Nam cắn môi: “Tùy tiện nói một chút thì cũng được, nhưng như vậy là không kiếm được đầu tư mà!”
“Chị cũng không biết anh ấy nghĩ gì nữa, nhưng anh ấy nói là em không cần quan tâm chuyện đầu tư!”
“Vậy em cần quan tâm cái gì?”
“Anh ấy nói là em chỉ cần trình bày rõ ràng hạng mục của chúng ta là được rồi.”
Tô Nam nghe thấy câu này thì lập tức cảm thấy trách nhiệm đè trên vai mình quá lớn.
Đến cùng thì cái gì mới gọi là trình bày rõ ràng chứ?
Thế mà Giang Chu lại cho nàng một mệnh lệnh lập lờ nước đôi như vậy.
Vậy rốt cuộc nàng phải nói rõ tất cả chi tiết, hay là chỉ nói đến những bộ phận khoác lác về triển vọng trong tương lai kia?
“Chị Hàn, hay là chị đi lên nói đi.”
Hàn Nhu suy nghĩ một chút: “Nhưng đến tận bây giờ, chị cũng có biết gì đâu, chị chỉ qua giúp một tay thôi mà.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nam biến thành khổ sở: “Em sợ…sợ chẳng may không kiếm được đầu tư thì phải làm sao bây giờ?”
“Nhưng anh ấy đã nói như vậy rồi, em cứ to gan làm theo đi.”
“Em sợ Giang Chu sẽ thất vọng, dù sao hạng mục này cũng là tâm huyết của cậu ấy.”
Hàn Nhu nghe đến đây, tâm trạng không khỏi rơi xuống đáy cốc.
Ai cũng biết Giang Chu đã bỏ ra bao nhiêu vì hạng mục này.
Trước kia chỉ là làm nền, bây giờ mới đến giai đoạn mở rộng.
Mà kiếm được bao nhiêu đầu tư thì tạm thời chưa nói, nhưng tóc đã rụng một đống.
Nếu như đại hội này mà không kiếm được chút đầu tư nào, vậy chắc chắn nhà trường sẽ thu hồi tất cả trợ giúp.
Quan trọng nhất là, giai đoạn này mà không có tài chính rót vào, thì sẽ không thể nào mở rộng ra toàn thành phố được.
Một hạng mục đưa thức ăn ngoài chỉ có thể ở trong trường học, thì có thể kiên trì được bao lâu chứ?
“Đừng khẩn trương.”
“Ừm, em thử một chút vậy!”
Tô Nam hít sâu một hơi, bắt đầu cầm tư liệu lên xem.
Dù sao trong này cũng có một bộ phận là do Giang Chu viết, bản thân nàng cũng chưa xem qua những phần đó.
Còn cả bảng báo cáo tài vụ do Phùng Tư Nhược và Từ Ngọc Dung làm nữa, nàng cũng không quen với mấy thứ này.
Hiện giờ chỉ có thể nhớ được chút nào hay chút đấy thôi.
Cùng lúc đó, cánh cửa hội trường bị kéo ra.
Trên thảm đỏ xuất hiện một người phụ nữ hơn 30 tuổi, trên đầu còn đội mũ dạ màu đen, giơ tay nhấc chân đều có khí chất hơn người.
Tất cả nhà đầu tư nhìn thấy một màn này thì đều đứng lên.
“Là Phùng Y Vân của Phùng gia, cô ấy ở Thượng Kinh à?”
“Chẳng lẽ Phùng gia đã muốn duỗi tay đến nơi này rồi sao?”
“Không biết nữa, có lẽ là chỉ hứng thú với hạng mục nào đó thôi!”
Phùng Y Vân cởi mũ xuống, mặt không thay đổi mà ngồi xuống ghế hàng đầu tiên bên trái.
Lúc này, tài xế kiêm thư ký liền đi đến cái bàn ở trước sân khấu, lấy một bản giới thiệu rồi đi qua, dùng hai tay đưa cho Phùng Y Vân.
“Hạng mục giao đồ ăn ngoài trên toàn quốc.”
Phùng Y Vân liếc mắt nhìn qua, lại cười mỉa một tiếng rồi ném trên mặt đất.
Dưới cái nhìn của cô, thì hạng mục này hoàn toàn là một trò đùa.
Mà tên nhóc có ý nghĩ kỳ lạ kia lại không có ở hiện trường, chắc là đang rất lo lắng nhỉ.
Chương 228 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]