Một tiếng sau.
Hai phần ba hạng mục đã được diễn thuyết xong, nhưng rõ ràng là các nhà đầu tư đều không cảm thấy quá hứng thú.
Bởi vì… tuy những người khởi nghiệp này đều xuất thân từ các đại học nổi tiếng hàng đầu, nhưng mà thân phận sinh viên lại không nhiều, càng nhiều hơn là nghiên cứu sinh hoặc là thạc sĩ.
Hạng mục của những người này đều là những hạng mục tập thể, đồng thời, quá nửa hạng mục ở đây đều đã trải qua một đến hai lần xin đầu tư.
Đầu tư những hạng mục như vậy thường rất ổn định, nhưng chắc chắn sẽ không kiếm được bao nhiêu tiền.
Nhưng mà rất khó để gặp được một hạng mục mới đã hoàn thiện.
Có 90% kế hoạch làm ăn vừa nghe thì thấy rất kỳ lạ, nhất là những hạng mục còn ở giai đoạn ban đầu, căn bản là không có đầy đủ số liệu chân thực để chống đỡ.
Mãi cho đến một tiếng sau, Dương Nhạc Đa của đại học Thanh Bắc lên sân khấu.
Các nhà đầu tư nghe hạng mục xe đạp cùng hưởng này thì cũng thấy hơi hứng thú.
Dùng chung, đây là một loại ngành nghề mới nổi, nó có thể chia sẻ và tích hợp tài nguyên bị phân mảnh.
Chỉ cần có đủ người sử dụng, thì có thể thu được phí hội viên.
Nói một cách khác, chỉ cần đòn bẩy đủ lớn, bọn họ có thể được sử dụng một nguồn tài chính khổng lồ.
Một cái xe đạp đáng bao nhiêu tiền chứ?
Chỉ cần làm hạng mục này.
Bọn họ có thể dùng 500 cái xe đạp, lại dám thu phí hội viên của vài chục nghìn người.
Khi đó, một thành hai, một thành ba, một thành bốn.
Bọn họ có thể sử dụng nguồn tài chính đó để đi đầu tư mạo hiểm lần thứ hai.
Các người đầu tư rất thích cách làm ăn như vậy.
“Chúc mừng người khởi nghiệp Dương Nhạc Đa, khoa học kỹ thuật Bạch Vân có ý đầu tư một triệu.”
“Chúng mừng người khởi nghiệp Dương Nhạc Đa…”
Sau khi giới thiệu hạng mục xong, có hai ông chủ ở hiện trường hơi hứng thú, liền ném thẻ trong tay mình vào hòm.
Đây chỉ là phân đoạn thể hiện mình có ý định đầu tư thôi, phải gặp mặt nói chuyện mới biết mình có được đầu tư hay không, lại được đầu tư bao nhiêu.
Nhưng mà hai triệu cũng đã là hạng mục sáng nhất trong đại hội đầu tư hôm nay rồi.
Vì vậy, hiện trường nhất thời có những tiếng vỗ tay như sấm.
Dương Nhạc Đa cũng vênh mặt lên với vẻ kiêu ngạo, khi đi bộ xuống sân khấu cũng như bay.
Tô Nam và Hàn Nhu nhìn thấy cảnh này thì lại càng khẩn trương hơn.
Các nàng không muốn để cho Giang Chu thất vọng, càng không muốn Giang Chu mất mặt.
Dương Nhạc Đa kia vừa chạy qua đây tuyên chiến, nếu như Tô Nam không lấy được đầu tứ, vậy Giang Chu có khả năng không ngóc đầu lên được trong khu đại học.
Dù sao hắn cũng là ngôi sao khởi nghiệp, mà Dương Nhạc Đa cũng vậy.
Người sau thì đã tham gia hai đợt, vòng sau lại kiếm được nhiều hơn vòng trước.
Hạng mục của Giang Chu ở trong khu đại học là rất ghê gớm, nhưng nếu như không kiếm được đầu tư thì sẽ trở thành trò cười.
“Vị kế tiếp, mời người khởi nghiệp Giang Chu đến từ đại học Thượng Kinh.”
Tô Nam nghe thấy thế liền hít sâu một hơi, rồi cất bước đi lên sân khấu.
Nàng dựa vào lý giải của mình, và bản kế hoạch kia để trình bày chi tiết hạng mục này, hình như người đầu tư ở bên dưới cũng hơi hứng thú, nhưng cũng chỉ giới hạn ở cảm thấy hứng thú mà thôi.
Đến giai đoạt nhà đầu tư đặt câu hỏi, thì cả hội trường đều lạnh ngắt như tờ, tất cả đều nhìn nhau.
Một hạng mục mới xuất hiện, rất dễ gặp phải tình trạng này, bởi vì nó mới, liền đại biểu cho mạo hiểm cao.
Huống chi hạng mục này mới xuất hiện được hai ba tháng, nên nguy hiểm trong đó lại càng lớn hơn.
Các người đầu tư cẩn thận cũng không phải là không có đạo lý.
Hết giai đoạn đầu mà vẫn không có nhà đầu tư nào có ý định đầu tư.
Khóe miệng Phùng Y Vân không khỏi cong lên.
Đây là kết quả mà cô đã dự đoán từ trước, bởi vì cô đã điều tra rồi, Giang Chu mới là nhân vật linh hồn của hạng mục này.
Trang web kia có thể phát triển nhanh như vậy, hoàn toàn là dựa vào năng lực của Giang Chu.
Nói cách khác, nếu hạng mục này nằm trong tay người khác, thì đừng nói hai tháng, mà hai năm cũng không phát triển đến trình độ này.
Nếu tính riêng phương diện này, thì cô cũng rất thưởng thức Giang Chu.
Nếu như không phải tên này quá to gan, dám bắt nạt cả Tư Nhược nhà cô, thì cô có thể sẽ không nhịn được mà đầu tư một khoản.
Hiện giờ Giang Chu không ở hiện trường, tương đương với chuyện hạng mục này đã mất đi linh hồn, một hạng mục không có linh hồn, làm sao có thể thuyết phục được những người đầu tư này?
“Rất đáng tiếc, vòng đầu tiên đã thất bại.”
“Mời các vị nghỉ ngơi năm phút, năm phút sau chúng ta sẽ cho người khởi nghiệp này tiến hành vòng xin đầu tư cuối cùng.”
Giọng nói của người chủ trì vừa vang lên.
Tâm tình của Tô Nam và Hàn Nhu không khỏi rơi xuống đáy cốc.
Quả nhiên, các nàng không thể làm được như Giang Chu.
Tuy những nhà đầu tư kia đều hứng thú với hạng mục này, nhưng lại không có ai hành động cả, hiển nhiên là bọn họ vẫn còn lo lắng.
Nếu như Giang Chu ở đây, hắn nhất định có thể dùng hai ba câu nói để tiêu tan lo lắng của bọn họ.
Đáng tiếc, các nàng lại không làm được.
Chương 230 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]