Trong thời gian nghỉ ngơi, tâm trạng Tô Nam cực kỳ uể oải.
Nàng không biết phải làm gì để năm phút sau kiếm được đầu tư.
Lúc này, Dương Nhạc Đa kiếm được hai triệu lại chạy đến trước mặt họ.
“Bây giờ các cô biết ai là rác rưởi rồi chứ?”
“Năm phút đồng hồ, có thể kiếm được 10 đồng không?”
Dương Nhạc Đa cười ngạo mạn, rồi cất bước trở về chỗ ngồi.
Tô Nam cúi đầu không nói lời nào, nàng chỉ cắn chặt môi.
Hàn Nhu nhìn thấy trạng thái của Tô Nam không đúng, trong lòng cũng rất khẩn trương.
Nàng suy nghĩ một chút, liền quyết định gửi tin nhắn cho Giang Chu.
“Anh, vòng đầu tư đầu tiên, chúng ta thất bại rồi!”
“Em nói cái gì?”
“Vòng thứ nhất thất bại rồi, hiện giờ chỉ còn một cơ hội cuối cùng để bổ sung thôi.”
Trong phòng tra hỏi, Giang Chu trợn tròn mắt.
Doãn Thư Nhã đang làm gì?
Cô nàng này cũng không đáng tin cậy chút nào!
Bỏ giữa chừng?
Không, không thể nào!
Cô nàng này không phải người đã đáp ứng rồi lại đổi ý.
Lẽ nào là đi vệ sinh à?
Tiếc là trước khi đại hội kết thúc thì người khởi nghiệp không được tiếp xúc với người đầu tư, bằng không thì hắn đã bảo Hàn Nhu đi tìm Doãn Thư Nhã rồi.
“Doãn Thư Nhã, sao lại thất bại rồi?”
Không ai trả lời.
Cô nàng này không phải online 24/7 sao?
Thời khắc mấu chốt này lại tuột xích rồi à?
Giang Chu suy tư một lúc, liền mở QQ của Hàn Nhu ra.
“Bảo Tô Nam nhắc đến tên anh trong bản thuyết trình, nhắc nhiều vào, nhắc to vào.”
“Làm như vậy thì có ích gì?”
“Anh sợ có người đầu tư hứng thú với chúng ta đang ngủ quên.”
“Ồ…vậy để em nói với Tô Nam.”
Hàn Nhu cũng không hiểu gì cả, nàng chỉ truyền lại tin tức cho Tô Nam.
Tô Nam gật đầu, đi lên sân khấu một lần nữa.
“Hạng mục này là tâm huyết của ông chủ Giang Chu chúng tôi, nhưng bởi vì có một ít chuyện gấp, nên Giang Chu không thể xuất hiện.”
“Tôi chỉ có thể thay thế Giang Chu, trình bày vài điều cơ bản…”
“Ông chủ Giang Chu của chúng tôi nói…”
“Ông chủ Giang Chu của chúng tôi cho rằng…”
“Ông chủ Giang Chu của chúng tôi đoán là…”
Hàng ghế thứ nhất bên trái.
Doãn Thư Nhã vì quá nhàm chán nến đã ngủ gật, còn suýt nữa ngã xuống dất.
Cái đại hội đầu tư này thật là nhàm chán, nàng nghe người đầu tiên thì đã thấy buồn ngủ rồi.
Kết quả ngồi một chút là ngủ gật luôn.
Mãi cho đến vừa rồi, trong tai của nàng toàn là “Giang Chu Giang Chu Giang Chu”.
Vì vậy, nàng mới bừng tỉnh, nhớ ra trên người mình còn có nhiệm vụ.
“Doãn Thư Nhã, tại sao lại thất bại rồi?”
“Này này!”
Doãn Thư Nhã nhìn điện thoại di động thì hơi há miệng ra.
Không thể nào không thể nào?
Chẳng lẽ mình bỏ qua rồi!
Nàng lập tức ngẩng đầu lên, phát hiện cô gái đang trình bày ở trên sân khấu kia, cứ một câu là lại nhắc đến Giang Chu.
Đám người đầu tư ở bên dưới cũng không hiểu chuyện gì, thầm nói: cô gái này đang niệm thần chú sao?
Cùng lúc đó, Hàn Nhu và Tô Nam càng ngày càng tuyệt vọng.
Các nàng cảm thấy, nếu không có gì bất ngờ, thì bọn họ sẽ trắng tay rồi.
Tất cả nỗ lực và cố gắng trong hai tháng, giờ phút này lại tan thành bọt nước.
“Phù…”
“May mà không bỏ lỡ vòng cuối cùng này.”
“Quá nhàm chán, làm nhanh rồi về ngủ thôi!”
Doãn Thư Nhã cầm thẻ của mình, vừa ngáp vừa đi lên.
Sau đó, liền ném tất cả 10 tấm thẻ vào trong hòm, lại mang theo vẻ mặt buồn ngủ mà đi ra khỏi hội trường.
Lần sau tuyệt đối không đến mấy chỗ này nữa.
Thà ở nhà chơi game còn sướng hơn.
Cái tên Giang Chu này hoàn toàn coi mình là một công cụ biết đi mà.
10 triệu, cũng không phải một con số nhỏ.
Nếu như hạng mục điện ảnh mà không hồi vốn, thì nàng sẽ vặt đầu của Giang Chu xuống để chơi bóng.
Lại bắt hắn bồi thường trang web kia cho mình luôn!
Lúc này, giọng nói của Tô Nam đã im bặt.
Mà toàn bộ đại hội cũng lặng ngắt như tờ.
Bên trong hòm thủy tinh là 10 tấm thẻ?
Ý định đầu tư 10 triệu?
Ánh mắt của Dương Nhạc Đa tràn đầy không thể tin nổi.
Mà Phùng Y Vân thì nhíu chặt mày, quay người rời khỏi hội trường.
Bốn rưỡi chiều.
Mặt trời dần dần ngả về tây, gió thu cũng mạnh mẽ hơn vài phần.
Đỗ Vĩ Lượng đi vào phòng tra hỏi, hơi khom người: “Giang Chu, rất xin lỗi, chúng tôi đã điều tra rõ ràng rồi.”
“Nấc! Vậy sao? Ợ!”
“Đúng thế, liên quan đến sự kiện ngộ độc thực phẩm này, sau khi chúng tôi điều tra, thì đã xác định không có liên quan trực tiếp gì đến giao đồ ăn cả.”
“Điều tra rõ ràng là tốt rồi! Ợ!”
“Rất xin lỗi vì đã làm lỡ thời gian của cậu!”
“Không có …gì, ợ!”
Lúc này, trên cái bàn trong phòng tra hỏi đã có một đống xương cổ vịt và vỏ đậu phộng, bên cạnh còn có ba lon kia được xếp thành hình tam giác.
Giang Chu duỗi người, mơ mơ màng màng đứng dậy.
“Vậy…ợ… vậy bây giờ tôi có thể đi chưa? Ợ!”
Đỗ Vĩ Lượng gật đầu, lại nói vài câu xin lỗi.
Giang Chu vừa ợ vừa rộng lượng khoát tay tỏ vẻ không có gì.
Sau đó, hắn cầm điện thoại di động lên, đi ra khỏi phòng tra hỏi, lại lung la lung lay mà đi ra cửa…
Đỗ Vĩ Lượng nhìn thấy cảnh này, khóe mắt hơi co quắp lại.
“Rốt cuộc tên kia đã ăn bao nhiêu thứ?”
“Ba hộp cổ vịt, một gói đậu phộng và một gói hạt dưa! À đúng rồi, còn ba lon bia và một hộp cơm.”
“Sao cậu mua nhiều như thế làm gì?”
“Không phải ngày đã phân phó như vậy sao?”
Chương 231 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]