Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 232: CHƯƠNG 232: GIANG CHU VÀ PHÙNG Y VÂN (3)

Cùng lúc đó, Giang Chu đi ra khỏi cổng cục an toàn thực phẩm.

Hắn châm điếu thuốc lên, nghiêng người dựa vào một chiếc xe màu đen ở ven đường.

Thật ra thì hắn cũng biết, đại hội đầu tư kết thúc là mình có thể rời đi, nhưng hắn vẫn chưa biết ai là người đã chơi mình.

Có điều, nếu mục đích của người này là không muốn mình kiếm được đầu tư, vậy có lẽ người này sẽ xuất hiện ở đại hội đầu tư, đúng không?

“Alo, em gái, đại hội đầu tư kết thúc rồi chứ?”

“Ừm, lúc rời đi, em nhớ chụp ảnh bản ký tên ở trước cửa rồi gửi cho anh, để anh xem có cái tên nào quen mắt không!”

“Chủ yếu là nhìn xem có họ Trịnh hoặc họ Phương không, à đúng rồi, họ Phùng cũng được!”

“Ợ!”

“Ồ, anh không sao, chỉ là không cẩn thận nên ăn nhiều quá thôi.”

“Buổi tối các em ra ngoài ăn tiệc đi, anh trả tiền.”

Giang Chu vừa nói chuyện, vừa cúi đầu nhìn kính chiếu hậu của chiếc xe đen mà hắn đang dựa vào.

Sau đó, hắn chỉnh sửa lại kiểu tóc của mình, cảm thấy vẫn đẹp trai như cũ.

Đúng lúc này, hắn chợt nhìn thấy logo ở trên xe.

Khá lắm, chữ B có cánh luôn này.

Đây là một chiếc Bentley dài.

Thượng Kinh đúng là lắm kẻ có tiền, chắc là đến cục an toàn thực phẩm làm việc rồi.

Giang Chu lấy tay che nắng, dòm vào trong cửa kính một chút, nhưng lại chẳng nhìn thấy gì ở bên trong cả.

Cùng lúc đó, Phùng Y Vân đang ngồi ở trong xe, hai người chỉ cách nhau có không đến 20 cm, cô đang nhìn chằm chằm vào Giang Chu qua lớp kính cửa sổ.

Biểu cảm của người trẻ tuổi bên ngoài cửa sổ rất buồn cười, nhưng Phùng Y Vân lại không cười nổi.

Bởi vì những chuyện cô làm ngày hôm nay, lại chẳng có một chút tác dụng nào cả.

Giang Chu vẫn kiếm được đầu tư, cậu ta còn nghênh ngang đi ra khỏi cục oan toàn thực phẩm, thậm chí còn ăn một bữa cơm chùa no say.

Mà bản thân mình, ngoại trừ nợ ân tình của cục an toàn thực phẩm ra, thì còn lãng phí cả một ngày trời, kết quả lại không có gì thay đổi cả.

Người này vẫn lấy được những thứ mà cậu ta mong muốn.

Bản thân mình muốn chơi đùa cậu ta, trái lại còn giống như là bị cậu ta chơi xỏ một trận.

Nhưng điều làm cho cô không cười nổi không chỉ là thứ này, mà là nội dung cuộc điện thoại vừa rồi.

Người này để nhân viên của mình chụp ảnh bản ký tên ở trước cổng rồi gửi cho mình.

Phùng Y Vân biết, cậu ta đang tìm người chơi xỏ cậu ta.

Họ Trịnh và họ Phương, có lẽ là người có thù với cậu ta.

Nhưng mà…cậu ta dựa vào cái gì mà nghi ngờ họ Phùng?

Từ trước đến giờ mình làm chuyện gì cũng rất cẩn thận, hơn nữa mình còn không hề lộ diện, mà chẳng qua chỉ gọi vài cuộc điện thoại mà thôi.

Tại sao cậu ta lại cường điệu họ Phùng?

Trực giác của người này không khỏi quá kinh khủng rồi.

Giống như bây giờ, mặc dù cô đang nhìn mặt của cậu ta, nhưng cô lại không thể nào tin tưởng được, rằng cậu ta chỉ có 18 tuổi.

Cùng lúc đó, Giang Chu vẫn đang dòm vào bên trong.

Hắn cũng không biết, nơi cách mình 20 cm kia, lại là một người phụ nữ có vẻ mặt ngưng trọng.

Lúc này, hắn cúp điện thoại của Hàn Nhu, giở danh bạ ra để gọi cho Phùng Tư Nhược.

Chắc cô bé nhà mình vẫn còn đang sợ hãi, phải gọi điện thoại báo bình an cho nàng an tâm một chút.

“Alo, Tư Nhược?”

“Mình chuẩn bị về rồi, không cần sợ.”

“Không có gì, bọn họ chỉ mời mình ăn một bữa cơm mà thôi.”

“Buổi tối muốn mình đi ăn cơm với bạn à? Chắc là không được rồi, nhưng ngày mai mình có thể ở cùng bạn cả ngày luôn.”

“Ừm, tối nay mình còn phải đi gặp mặt người đầu tư, bạn đi ăn với Đinh Duyệt đi.”

“Đúng thế, mình kiếm được đầu tư rồi, vui vẻ không?”

Nghe thấy tiếng ‘yeah’ ở bên kia, Giang Chu lập tức nở nụ cười.

Hắn nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, nhưng không ngờ gương mặt này cũng bị Phùng Y Vân ở bên trong nhìn không sót chút nào.

Giang Chu cúp điện thoại của Phùng Tư Nhược xong, bỗng nhiên vươn ngón tay ra lau vết bẩn trên cửa sổ xe, sau đó liền quay người, lảo đảo bước đi, biến mất ở góc đường.

Lúc này, Phùng Y Vân yên lặng một lúc lâu.

Sau đó, cô mới nhớ ra câu “Ngày mai ở cùng bạn cả ngày” của Giang Chu, vì vậy liền lấy điện thoại di động ra để gọi cho Phùng Tư Nhược.

“Alo, Tư Nhược, cháu đang làm gì thế?”

“Ồ, đang ngủ ạ!’

“Là như vậy, ngày mai cô cô sẽ rời khỏi Thượng Kinh, cháu có nhớ cô không?”

“Nếu cháu nhớ cô thì ngày mai xin nghỉ, rồi ra ngoài chơi với cô đi.”

“Ồ, ngày mai có chuyện vô cùng vô cùng vô cùng quan trọng à? Vậy…thì thôi vậy!”

“Ừm, lần sau cô cô sẽ đến thăm cháu, tạm biệt.”

Phùng Y Vân cúp điện thoại, biểu cảm bỗng nhiên trở nên hơi cổ quái.

Ngày mai có chuyện vô cùng vô cùng vô cùng quan trọng?

Quan trọng đến mức còn không thèm gặp cô của mình luôn?

Thì ra không phải là bị ép buộc ở chung với nhau.

Con bé này đang yêu sao?

Thật sự là không thể tin nổi mà.

Chương 232 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!