Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 233: CHƯƠNG 233: KHÔNG MUỐN TIẾT KIỆM THÊM MỘT PHẦN CỦA HỒI MÔN!

Tám giớ tối, trong một quán nhỏ ở chợ ăn đêm.

Bên dưới chảo sắt là ngọn lửa nóng bỏng, vỏ đậu và vỏ chai bia vung vãi khắp cái lán ướt nhẹp này.

Lúc này, Doãn Thư Nhã đi vào sau Giang Chu, nàng còn mang theo vẻ ghét bỏ, như là rất không hài lòng với an bài của Giang Chu vậy.

“Giang Chu, tốt xấu gì tôi cũng đầu tư cho cậu 10 triệu đúng không?”

“10 triệu đó, thế mà cậu lại dẫn tôi đi ăn ở quán ven đường?”

Dù sao nàng cũng là người giải quyết khó khăn cho Giang Chu trong cơn nguy cấp, về tình về lý Giang Chu đều phải mời nàng ăn một bữa cơm.

Có điều, hiển nhiên là Giang Chu không quan tâm đến cơn giận của Doãn Thư Nhã.

“Doãn đại tiểu thư, thỉnh thoảng thể nghiệm cuộc sống của bình dân bách tính cũng rất rồi mà?”

“Cũng không phải tôi chưa từng đến mấy nơi như thế này.”

Giang Chu đưa ghế qua, kinh ngạc hỏi một câu: “Cô đã từng đến nơi như này ăn cơm?”

Doãn Thư Nhã gật đầu: “Khi còn đi học thì tôi muốn hòa nhập với bạn bè và tập thể, nên đã đi theo bọn họ đến đây không ít lần.”

“Vậy sao đó thì sao?”

“Phát hiện ra không thể hòa nhập được, liền không tiếp tục trải nghiệm nữa.”

Giang Chu tỏ vẻ tò mò: “Vì sao lại không hòa nhập được?”

Doãn Thư Nhã thở dài: “Cô cô ấy chỉ nói chuyện muốn cái gì, muốn mua cái gì… nhưng mà tôi lại không có cái loại cảm giác đó.”

“Móa, phú bà ghê tởm! Thế mà lại bị cô trang bức!”

“Tôi nói thật, từ nhỏ đến giờ, tôi muốn thứ gì thì chỉ cần mở miệng là được rồi.”

Kẻ có tiền mà bắt đầu trang bức thì thật là khó đỡ.

Giang Chu thở dài, hắn cũng thấy hơi hâm mộ.

Nhớ hồi hắn còn nhỏ, muốn mua một quả bóng cũng phải tiết kiệm, để danh tiền, chứ nào được trải nghiệm loại cảm giác giấc mơ thành hiện thực này.

Nhưng có nhiều tiền cũng không phải cái gì cũng tốt.

Giống như Phùng Tư Nhược, hoặc là Doãn Thư Nhã bây giờ.

Một người bị bảo vệ quá đà, trở thành một cô gái có chứng sợ hãi đám đông và xã hội, một người thì trở thành một tiểu thư cả ngày chỉ ru rú trong nhà.

“Đúng rồi, kịch bản cậu đáp ứng đưa cho tôi đâu?”

Giang Chu gọi đồ ăn xong, quay sang nói: “Cô cứ quay xong phần một đi rồi nói tiếp.”

Doãn Thư Nhã bĩu môi: ‘Tôi đã tuyển diễn viên xong rồi, chiều này đã vào tổ rồi.”

“Nhanh thế à? Không cần đặt lịch hẹn với các ngôi sao à? Cô cũng đừng tìm mấy diễn viên vớ vẩn nào đó để qua loa nhé?”

“Chuyện này không cần cậu quan tâm, những diễn viên đó đều là diễn viên có tiếng tăm cả, dù sao tôi cũng có chút mặt mũi ở Thượng Kinh này.”

Đối với lời này, Giang Chu hoàn toàn tin tưởng không nghi ngờ chút nào.

Ai dám không nể mặt một phụ nữ 29 tuổi rồi còn không xuất giá, còn thích thứ gì liền mua thứ đó?

Coi như là một tuyệt thế thiên tài trọng sinh trở về như hắn cũng phải nhức đầu, không có biện pháp nào với người phụ nữ này sao?

Giang Chu cũng không phải muốn xen vào chuyện của người khác, chẳng qua là bây giờ hắn cũng có một nửa cổ phần trong công ty Tinh Hà này.

Hơn nữa, mấy năm tiếp theo sẽ là thời kỳ bạo phát của sản nghiệp điện ảnh, tuy Giang Chu chỉ ngoài ý muốn nên mới đặt chân vào cái nghành này, nhưng hắn đã xem qua vô số phim điện ảnh, chẳng phải kiếm tiền sẽ dễ như trở bàn tay sao?

Nói không chừng, sau này hắn không lăn lộn nổi trong ngành internet, thì đây sẽ là một đường lui, có điều loại đường lui không tốn tiền này thật sự là quá thơm.

Hình như dưới cờ Doãn Thư Nhã còn có không ít công ty, hôm nào có cơ hội phải lừa gạt một phen.

“Cậu nghĩ gì thế?”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Đang suy nghĩ kế hoạch kinh doanh trong tương lai.”

Doãn Thư Nhã nhìn Giang Chu: “À đúng rồi, cậu định nhận 10 triệu đầu tư như thế nào?”

“Chờ tôi thành lập một công ty, rồi sẽ lấy danh nghĩa công ty để nhận.”

“Cậu còn muốn đăng ký công ty?”

Giang Chu gật đầu, xem như thừa nhận.

Trang web của hắn chỉ là một hạng mục khởi nghiệp trong trường học.

Nhưng nếu không có một công ty chính, thì tiếp nhận đầu tư sẽ rất rắc rối.

Hơn nữa, Giang Chu không hy vọng tương lai mình sẽ dùng thân phận học sinh để đối mắt với những người đầu tư kia, như vậy sẽ có vẻ kém hơn người một bậc.

Muốn làm ăn lớn, vậy tất cả phải chính quy chính đáng.

“Được rồi, đừng nói mấy chuyện này nữa, ăn trước đi.”

Giang Chu gắp một miếng vỏ sò vào trong đĩa của Doãn Thư Nhã.

“Con gái nên ăn nhiều cái này, sẽ tốt cho răng.”

Doãn Thư Nhã lạnh lùng nhìn Giang Chu một cái: “Trong lòng cậu, tôi là một người rất ngu sao?”

“Sao có thể chứ, chỉ là không thông minh cho lắm thôi.”

“Đây không phải là như nhau sao??”

Giang Chu cười mỉa hai cái: “Cô có tiền mà, có tiền rồi thì cần IQ làm gì?”

Doãn Thư Nhã nghe xong liền cảm thấy hơi buồn bực: “Bây giờ, tôi chẳng những tổn thất một nửa công ty, mà còn tổn thất 10 triệu nữa.”

“Chỉ cần tiền của cô nhiều đến mức không bao giờ bị lừa hết, vậy thì cô sẽ luôn luôn là người chiến thắng rồi.”

“Tôi mặc kệ, tôi muốn chiếm cổ quyền có giá trị 10 triệu trong công ty của cậu.”

-----------------------

Đầu tháng bạo chương nha.

Chương 233 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!