Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 234: CHƯƠNG 234: KHÔNG MUỐN TIẾT KIỆM THÊM MỘT PHẦN CỦA HỒI MÔN! (2)

Giang Chu ho khan một tiếng: “Mới nói mình ngu, giờ lại đòi cổ quyền của tôi? Nghĩ hay quá nhỉ!”

Doãn Thư Nhã khiếp sợ với sự không biết xấu hổ của Giang Chu: “Tôi là phía đầu tư, cậu không cho tôi cổ quyền sao?”

“Không được, tôi chỉ có thể chia phần trăm cho cô, cùng lắm thì sau này tôi sẽ trả lại cô tiền vốn.”

“Tôi không đồng ý, cậu làm thế này là lừa gạt, tôi không đầu tư nữa.”

Giang Chu chép miệng một cái: “Hay là…coi như tôi mượn cô 10 triệu này nhé?”

Doãn Thư Nhã trợn tròn mắt: “Tôi và cậu không thân cũng chẳng quen, ai dám cho cậu vay 10 triệu chứ?!”

“Hay là chúng ta đi khách sạn, rồi làm thân quen với nhau trước nhé?”

“Khốn khiếp, tiền cậu cũng muốn, người cậu cũng muốn?!!”

Khóe miệng Giang Chu cong lên, giơ tay uống cạn ly bia.

Doãn Thư Nhã thì cắn chiếc đũa nhìn Giang Chu, thần sắc lộ ra vẻ tò mò.

“Khi tôi đi học, chưa từng gặp được loại người như cậu.”

“Loại người như tôi? Có ý gì?”

“Chính là đem mình mệt thành chó, liều mạng kiếm tiền, có phải nhà cậu rất thiếu tiền không?”

Giang Chu bỗng nhiên giơ tay lên: “Dừng lại, ngàn vạn lần không nên sản sinh lòng tò mò với tôi.”

Doãn Thư Nhã khẽ nhíu mày: “Vì sao? Tôi đầu tư 10 triệu, hỏi vài câu cũng không được sao?”

“Tò mò chính là bước đầu tiên của việc rơi vào tay giắc, tôi tình nguyện cô coi tôi là một anh chàng đẹp trai bình thường thôi.”

“Tôi thấy anh chính là một tên đần độn thì có.”

Giang Chu cũng không phản bác, bắt đầu chuyên tâm ăn uống.

Hắn cũng không dám có quan hệ gì với Doãn Thư Nhã.

Dù sao chỉ tiết kiệm của hồi môn cho Phùng Tư Nhược cũng đã khiến hắn mệt đến hộc máu rồi.

Giang Chu cũng không muốn trêu chọc một phú bà cùng đẳng cấp khác.

Cho nên phải chặt đứt tất cả những căn nguyên của vấn đề này.

Hai người vừa trò chuyện vừa ăn uống đến khi hết sạch.

Mắt thấy bóng đêm đã dầy đặc, Giang Chu liền lái xe đưa Doãn Thư Nhã trở về khu biệt thự Hồng Diệp.

Đến cửa biệt thự, Doãn Thư Nhã xuống xe, lấy vài tờ giấy từ trong ví ra.

“Đây là bảng ký tên của đại hội hôm nay, cậu trở về tham khảo một chút.”

Giang Chu có chút vô cùng kinh ngạc: “Tại sao cô lại có thứ này?”

Doãn Thư Nhã cười nhạt: “Nhắc đến cũng rất trùng hợp, phe tổ chức chính là công ty của cha tôi.”

“Vậy sao cô lại muốn đưa tôi thứ này?”

“Chúng ta là châu chấu trên một giường, a… trên một thuyền, nên vẫn cần biết ai đàn đối phó cậu.”

“Cảm ơn!”

“Không có gì!”

Doãn Thư Nhã đi vào biệt thự, liền thở phào một hơi.

Lần đầu tiên gặp được một người nói chuyện hợp với mình, cho nên tâm trạng của nàng cũng không tệ.

Trước kia, những chàng trai từng kết thân với nàng thường cảm thấy nàng có thân phận rất cao quý, cho nên toàn nói mấy chuyện cao cấp như đấu kiếm, chơi golf, cưỡi ngưa…

Thật ra thì nàng chẳng có hứng thú nào với mấy chuyện này cả.

Có can đảm nói chuyện 18+ không?

Bà đây đã 29 tuổi rồi, vẫn không thể nghe chuyện 18+ sao?

Hay là tưởng bà đây là một thiếu nữ thuần khiết mới 16 tuổi?

Cho nên, nói chuyện với loại nửa người nửa ngợm như Giang Chu lại để cho nàng rất thoải mái.

Cùng lúc đó, Giang Chu đã trở về đại học Thượng Kinh.

Hắn ngồi trong phòng làm việc, in từng cái ký tên một ra.

Sau đó lại bắt đầu quan sát tỉ mỉ từng cái một.

Thời đại này, pixel của điện thoại di động thật sự là không thể diễn tả được.

Hơn nữa, những chữ ký này còn giống như rồng bay phượng múa, muốn nhận dạng là rất khó.

“Có một người họ Trịnh, nhưng là người làm linh kiện điện tử.”

“Không có họ Phương, trái lại thì có họ Viên, là người nhà với quý bà Viên Hữu Cầm, nên không thể chơi xỏ mình được.”

Giang Chu quan sát nửa ngày, ánh mắt dừng lại ở chữ ký thứ hai từ dưới lên.

Nơi này chỉ ký một chữ, Phùng.

Phùng Tứ Hải?

Không phải, tên của Phùng Tứ Hải đã xuất hiện ở trên rồi.

Vậy họ Phùng này là ai đây?

Giang Chu thả đống giấy ký tin xuống, nhịn không được mà bắt đầu suy nghĩ.

Nếu như thật sự là người của Phùng gia đã để mắt đến hắn, vậy thì nhất định là vì Phùng Tư Nhược rồi.

Dù sao một gia tộc lớn như vậy, cũng sẽ không vô duyên vô cớ quan tâm đến một hạng mục khởi nghiệp của một sinh viên.

Cho nên, lý do duy nhất chính là, có người phát hiện ra mình đang theo đuổi Phùng Tư Nhược.

Hơn nữa, hoạt động kinh doanh cốt lõi của Phùng gia nằm ở thành phố Bắc Hải.

Bên phía Thượng Kinh chỉ có một cái công ty con của Phùng Tứ Hải mà thôi.

Nếu ngoại trừ khả năng này lại, thì lời giải thích duy nhất chính là trùng hợp.

Giang Chu yên lặng nửa tiếng, viết xuống giấy hai chữ: Cô cô.

Lần trước, khi Giang Chu đưa Phùng Tư Nhược đi khu vui chơi, sáng hôm đó cô của Phùng Tư Nhược đã từng đến một lần.

Người này là người của Phùng gia, là đại tiểu thư đời trước của Phùng gia, hơn nữa, còn từng đến Thượng Kinh, hiểu được tình hình gần đây của Phùng Tư Nhược.

Người này có khả năng là người phía sau màn nhất.

“Là ai cũng được, nhưng mình thật sự không hy vọng là cô của Phùng Tư Nhược.”

Giang Chu dựa vào ghế, tâm trạng có chút uể oải.

Kiếp trước, Phùng Tư Nhược vì muốn gả cho mình, nên đã vứt bỏ mối quan hệ với Phùng gia.

Cho nên không có một người Phùng gia này xuất hiện trong hôn lể cả.

Nhưng đến giai đoạn cuối cùng của biểu lễ, hắn nhận được một khoản tiền lì xì, mà người đưa phong lì xì đó chính là cô của Phùng Tư Nhược.

Chỉ là cô của Phùng Tư Nhược chỉ cho tài xế đến chứ bản thân lại không xuất hiện.

Nhưng có thể nói, cô của Phùng Tư Nhược là người duy nhất đã chúc phúc cho hai người bọn họ.

Nếu như lịch sử bị thay đổi, cô cô của Phùng Tư Nhược lại trở thành người phản đối đầu tiên, vậy hắn nhất định sẽ cảm thấy khó chịu.

Giang Chu thở dài, quay người rời khỏi phòng làm việc.

Chương 234 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!