Giang Chu về đến ký túc xá, ba con hàng kia lập tức xông đến.
“Giang Chu, nghe nói ông chơi gái không trả tiền nên bị bắt à!”
“Không phải tạm giam 15 ngày sao? Sao lại được thả nhanh thế?”
Cái này gọi là, chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu cả làng đều biết.
Hơn nữa, lời đồn càng đi xa lại càng kinh dị.
Mình rõ ràng bị cục an toàn thực phẩm gọi đi hỗ trợ điều tra thôi, sao lại trở thành chơi gái không trả tiền rồi?
“Mau cút đi, đừng ở chỗ này lải nhải!”
Giang Chu thay dép: “Ông đây bị người gọi đi uống rượu, còn gặm một đống cổ vịt.”
Từ Hạo Đông cười nhạt: “Đừng che giấu, mọi người đều là đàn ông mà.”
“Ông đã tiểu ra máu rồi, còn bao nhiêu ngày làm đàn ông?!”
“Cút!!”
Giang Chu mặc kệ mấy bên này, cởi quần áo rồi nhảy lên giường nằm.
Lúc này, hắn lặng im một lát, sau đó liền nhập một dãy số QQ.
Ảnh chân dung của QQ này là một thiếu nữ khá trẻ trâu.
Ngoài ra còn có một hàng chữ, viết “Đừng chọc bà đây, các người không thể trêu vào đâu”.
Móa, đúng thật là trẻ trâu mà.
Giang Chu gửi một yêu cầu kết bạn, rồi yên lặng chờ đợi.
Chủ nhân QQ này không phải ai khác, mà chính là Phùng Y Nhất, em gái của Phùng Tư Nhược.
Tất nhiên Giang Chu sẽ không nhớ dãy số QQ của nàng.
Mà hắn tìm kiếm từ trên tường QQ của Phùng Tư Nhược.
Nếu người Phùng gia đã để mắt đến hắn, hắn cảm thấy mình cũng không thể ngồi chờ chết, cho nên hắn quyết định.
Bồi dưỡng cô em vợ trở thành gián điệp, hòng kiếm được một ít tình báo nội bộ.
Rất nhanh, đối phương đã đồng ý lời mời kết bạn.
“Ai thế?”
“Anh, anh rể của em đây!”
Phùng Y Nhất gửi một icon tức giận: “Là bạn học của chị tôi đúng không? Muốn theo đuổi chị ấy đúng không? Rồi tìm trên tường QQ của chị ấy dãy số QQ của em gái chị ây đúng không? Anh cảm thấy như vậy rất thú vị sao?”
Giang Chu hơi sững sờ: “Sao em đoán chuẩn như vậy, chẳng lẽ trước kia cũng có người làm như thế rồi à?”
“Không có nhiều, nhưng cũng không ít.”
“Là sao?”
“Không có bao nhiêu người được nhìn thấy mặt chị gái tôi, nhưng người từng nhìn thấy thì nhất định sẽ kết bạn QQ với tôi, nhờ tôi hỗ trợ.”
“Vậy em rất có kinh nghiệm nhỉ? Có thể hỗ trợ anh một chút không?”
Phùng Y Nhất trả lời thẳng thắn: “Chị tôi đã có bạn trai rồi, không cần nói nữa, xóa đây.”
Giang Chu nhất thời ngồi bật dậy: “Cái gì? Là ai, tên đó là ai??”
“Là một người học cùng lớp với chị ấy, cho nên anh hãy bỏ cuộc đi.”
“Ồ, anh biết rồi, là Giang Chu đúng không?”
Phùng Y Nhất nhất thời gửi một icon sợ hãi: “Làm sao anh biết? Bọn anh quen nhau?”
Giang Chu bỗng nhiên thấy hơi thú vị: “Giang Chu đã bị anh đánh bại, còn nói là muốn nhường chị em cho anh.”
“Anh đánh rắm, tất cả người trong trường đều sợ Giang Chu, anh là cái thá gì?”
“Giang Chu anh minh thần vũ, phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái như vậy sao? Là ai nói cho em biết?”
“Đương nhiên là chị gái tôi.”
“Không thể nào, mọi người đều biết là Giang Chu ép buộc chị gái em mà.”
Phùng Y Nhất gửi icon cười nhạt: “Chị gái tôi ngủ mơ còn nhắc tên Giang Chu, anh cảm thấy đó gọi là ép buộc à?”
Giang Chu trợn tròn mắt: “Anh không tin, em nhất định đang chém gió, bằng không thì em phải biết chị em đã nói những gì.”
“Chị gái của tôi luôn nói mớ trong mơ là: Giang Chu, chúng ta cùng bỏ trốn có được không?”
… Giang Chu cười rồi.
Bỏ trốn cũng xuất hiện luôn rồi này.
Không cần hỏi, nhất định là Đinh Duyệt thích xem tiểu thuyết ngôn tình dạy cho nàng biết cái từ này rồi.
Thời cổ đại, tiểu thư quý tộc yêu thư sinh nghèo đều cmn làm trò này mà.
Xem ra, Phùng Tư Nhược cũng rất thích mình.
Giờ phút nào nàng cũng lo lắng gia tộc sẽ phán đối.
Tinh tinh, đối phương đã hủy kết bạn.
Đúng lúc này, Giang Chu nghe thấy lời nhắc nhở này thì sợ hết hồn.
Con bà nó, thế mà đã bị xóa rồi?
Giang Chu bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là kết bạn lại một lần.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi đã nói chị gái tôi có bạn trai rồi mà.”
“Tiểu Nhị, anh là anh rể của em thật.”
Phùng Y Nhất gửi một icon kinh ngạc: ‘Chỉ có Giang Chu mới biết một thêm một là hai, anh là Giang Chu thật sao??”
Ngón tay Giang Chu nhảy múa trên màn hình: “Đúng thế, anh chính là anh rể anh mình thần võ của em đây.”
“Vậy sao bây giờ anh mới kết bạn với em??”
“Con người anh rất dễ ngượng ngùng, không dám kết bạn.”
“Chị gái em nói, lần đầu tiên gặp mặt thì anh đã gọi chị ấy là vợ rồi.”
“…”
Phùng Y Nhất gửi một icon cười to: “Không biết xấu hổ.”
Trán Giang Chu đầy gân xanh: “Nói nhảm ít thôi, em đang làm gì thế?”
“Học bài, sang năm sẽ thi vào trường của các anh.”
“Vậy thì tốt, đến khi đó anh rể sẽ bảo kê cho em, em muốn bò trong trường cũng được.”
“Bò là Vương Bát (con rùa)! Anh phải nói là em có thể đi ngang trong trường.”
“Tùy em, em muốn đi nghiêng cũng không thành vấn đề.”
“Anh rể, vậy anh đột nhiên kết bạn với em làm gì?”
“Anh hỏi em, dạo gần đây cô em có trở về thành phố Bắc Hải không?”
Chương 235 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]