Phùng Y Nhất gửi một icon nghi ngờ: “Không có, cô cô vẫn luôn ở Thượng Kinh mà?”
Giang Chu suy tư một lúc: “Vậy nếu như có người muốn chia rẽ anh và chị em, em có giúp bọn anh không?”
“Anh nói cô cô à? Cô ấy muốn chia rẽ hai người???”
“Không phải, anh chỉ ví dụ thôi.”
“Em không dám, cô cô rất lợi hại, đến cha cũng phải nghe lời cô.”
“Thôi bỏ đi, uổng công thương em, cút đi!”
Phùng Y Nhất gửi mấy icon quả boom: “Hôm nay anh mới kết bạn với em, vậy thương em lúc nào hả???”
Giang Chu nhất thời nhớ ra là mình đã trọng sinh: “Sau này sẽ thương, bây giờ anh hỏi em, em có muốn chị em đau lòng hay không?”
“Đương nhiên là không!”
“Chị em sẽ rất đau lòng khi rời khỏi anh, nên …em hiểu chưa?”
“Vậy…vậy anh phải nói trước, anh muốn em hỗ trợ cái gì?”
“Dạo gần đây, nhà em có ai đến Thượng Kinh không, nói hết cho anh biết.”
“Chỉ có một mình cô cô thôi, ban đầu cô cô nói là ngày mai sẽ về, nhưng hôm nay lại gọi điện thoại về nói là sẽ ở thêm vài hôm.”
“Vì sao?”
“Em không biết, đây là cha nói cho em biết.”
Giang Chu nhìn mấy dòng chữ này thì nhất thời chìm vào lo lắng.
Chẳng lẽ cô cô của Phùng Tư Nhược đã chơi xỏ mình thật sao?
Cô ấy muốn ở thêm vài ngày, là vì lần này không thành công, nên muốn thêm vài lần nữa?
Wow, cô cô này thật là quá đáng nha!
Nếu như kiếp trước vị này không đưa lì xì khi mình kết hôn, thì mình có thể yên tâm thoải mái mà chơi lại rồi.
“Anh rể, sao anh không nói gì nữa?”
“Không có gì, anh đang suy nghĩ một vấn đề rất quan trọng thôi.”
Phùng Y Nhất suy nghĩ một chút: “Có phải cô cô đi gặp anh rồi không?”
Ngón tay Giang Chu lại tung bay: “Chuyện này anh cũng chưa xác định, nhưng em có ảnh của cô em không?”
“Không có, làm sao vậy?”
“Nếu biết thì anh còn có thể tránh một chút, bằng không thì hoàn toàn rơi vào bị động rồi.”
“Em không hiểu nổi, nhưng mà anh rể, em phải làm bài tập rồi.”
“Vậy em đi đi, lần sau anh bảo Tư Nhược mang quà về cho em.”
“Ok!”
Sau khi đình chỉ nói chuyện, Giang Chu liền tắt điện thoại di động, chui vào trong chăn.
Hắn không muốn trở thành kẻ địch của người duy nhất chúc phúc cho mình trong nhà họ Phùng.
Nhưng nếu vị thật sự ra tay lần nữa, vậy hắn phải suy tính biện pháp ứng phó mới được.
Dù sao hắn cũng đã sống lại một lần, tình cũ cũng không thể sử dụng nhiều lần được.
Dù hắn có là tượng đất, thì cũng có vài phần tức giận.
Ngoài ra, cô em vợ gián điệp của mình cũng rất không tệ.
Kiếp trước, con bé bị người nhà ngăn cản, nên không thể đến tham gia hôn lễ của mình, sau đó đã khóc ba ngày ba đêm.
Kiếp này, con bé vẫn đứng về phía mình, thật sự là khó có được.
Chờ đến ngày lễ tết, phải bảo Phùng Tư Nhược mang thêm vài món quà cho con bé này mới được.
Tuy rằng công chúa Phùng gia không thiếu thứ gì cả, nhưng tốt xấu gì cũng là tấm lòng của người anh rể là mình nha.
Giang Chu gật gù, nhắm mắt đi vào giấc ngủ.
Lúc này, trăng sáng sao thưa.
Trong giấc ngủ, thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt, một đêm liền trôi qua.
Sáng sớm hôm sau lại là một ngày mùa thu trong xanh.
Đầu tiên, Giang Chu đi đến cục công thương để đăng ký một công ty.
Tên không quan trọng, vì vậy liền lấy tên là công ty đầu tư Chu Tinh.
Công ty này được thành lập chủ yếu là để thu nạp vốn đầu tư từ khắp nơi.
Tương lai sẽ cho trang web nhập vào trong công ty, lại thành lập công ty con để xâm chiếm các ngành nghề khác.
Có công ty này, sau này Giang Chu sẽ không cần dùng thân phận học sinh để ra ngoài bàn chuyện làm ăn nữa, bây giờ hắn đã là Giang tổng, Giảng tổng của công ty đầu tư Chu Tinh!
Wow, tuy còn là một công ty ma, nhưng lại sảng khoái một cách đáng ngạc nhiên.
Sau khi giải quyết xong chuyện ở đó, Giang Chu trở về trường học.
Ngay sau đó, hắn bị Nghiêm Vi Dân dẫn đến phòng làm việc của hiệu trưởng.
Hiệu trưởng và phó hiệu trưởng đều đã ở đây.
“Ngày hôm qua, có tin em đã nhận được 10 triệu đầu tư trong đại hội đầu tư, có đúng không?!”
“Chuyện quan trọng như vậy, sao em lại không nói cho bọn tôi biết trước?”
Ba người họ như ba tôn đại phật, dùng ánh mắt sáng lấp lánh để nhìn Giang Chu, những mắt mắt đó tràn đầy yêu thương và nhiệt liệt chứ không còn vẻ nghiêm túc như mọi khi.
“Ba vị lãnh đạo, em không chủ động nói là bởi vì em không dám mở miệng.”
“Cái gì? Vì sao lại không dám mở miệng?”
“Bởi vì chỉ nhận được 10 triệu đầu tư nên em cảm thấy rất thất bại, thật sự là cô phụ sự kỳ vọng của các vị lãnh đạo mà.”
Khóe miệng hiệu trưởng giật giật vài cái: “Chúng ta dự đoán, cao nhất cũng chỉ có 5 triệu thôi.”
Giang Chu thở dài: “Nhưng mà mục tiêu của em là 20 triệu, ai ngờ lại có chuyện ngoài ý muốn!”
Khụ khụ, Nghiêm Vi Dân thấy đỏ mặt thay Giang Chu: “Đừng trang bức nữa, 10 triệu đã hoàn toàn vượt ra khởi dự đoán của bọn tôi rồi, còn có ngoài ý muốn gì?”
“Ngày hôm qua em không đến đại hội đầu tư được, nếu như cộng thêm vẻ đẹp trai của em, thì có lẽ sẽ được 30 triệu rồi.”
Chương 236 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]