Trong ký túc xá nữ học viện tài chính và kinh tế.
“Tư Nhược, đây chính là quà giáng sinh mà bạn muốn tặng cho Giang Chu???”
Đinh Duyệt rửa mặt xong liền tiến đến bên bàn Phùng Tư Nhược, sau đó ngơ ngác mà nhìn chằm chằm vào năm tấm thẻ ngân hàng.
Từng thấy người tặng socola, từng thấy người tặng quần áo, tặng đồng hồ.
Nhưng đây là lần đầu tiên Đinh Duyệt thấy có người trực tiếp tặng thẻ ngân hàng.
“Có thể…có thể không?” Phùng Tư Nhược khẩn trương nhìn Đinh Duyệt.
Nàng thật sự không biết chọn quà, đây chính là biện pháp tốt nhất mà nàng nghĩ ra.
Đinh Duyệt không biết nói gì hơn, vì vậy liền nhặt thẻ ngân hàng lên xem một chút.
Năm tấm thẻ ngân hàng này, mỗi một tấm đều có nhãn dán rất tỉ mỉ.
“Ăn cơm.”
“Quần áo.”
“Du lịch.”
“Giải trí.”
“Hẹn hò.”
Nói cách khác, mỗi một tấm thẻ này đều có công dụng khác nhau.
Năm từ ngữ này cộng lại, hoàn toàn là cuộc sống hàng ngày của sinh viên.
Đinh Duyệt xem xong thì thầm kêu khá lắm.
Đây là linh hồn phú bà của Phùng Tư Nhược thức tỉnh rồi?
Thật sự định nuôi tên Giang Chu kia thành khổng tước trong lồng?
Món quà này đúng là thú vị!
“Tư Nhược, mỗi tấm thẻ này có bao nhiêu tiền?”
Phùng Tư Nhược yên lặng một lát, dựng hai ngón tay lên.
“2000?”
“Hai…hai mươi ngàn.”
Đinh Duyệt nhịn không được mà trợn tròn mắt: “Bạn bỏ tất cả tiền tiêu vặt của mình vào trong này rồi?”
“Đúng thế.”
“Đó là 100 ngàn đó, bạn xác định là đều cho Giang Chu hết?”
“Hmmm… không được sao?”
Đinh Duyệt bị sặc nước bọt, ho khan một trận: “Nhưng bạn có biết, 100 ngàn tương đương với bao nhiêu tháng lương của người bình thường không? Là thu nhập của cả gia đình trong một năm đó.”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Nhiều thật đấy, cho nên Giang Chu sẽ thích nhỉ?”
“Mình thật sự không biết tặng cái gì…”
“Được thì cũng được, nhưng ai dạy trò này cho bạn vậy? Đây rõ ràng là thủ đoạn của mấy phú bà hơn 30 tuổi mới dùng mà!”
“Hm… cha mình đều tặng mẹ mình như vậy.”
Đinh Duyệt nghiến răng nghiến lợi: “Kẻ có tiền thật quá ghê tởm, chua chết mình rồi.”
Phùng Tư Nhược ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Làm vậy không được sao?”
“Được chứ, vì sao lại không được, mình đã muốn kết hôn với bạn luôn rồi đây này, nhưng bạn xác định muốn bao nuôi Giang Chu?”
“Không đúng không đúng, đây là quà tặng.”
Đinh Duyệt yên lặng một lát: “Bạn đưa hết tiền cho Giang Chu, vậy đến tết nguyên đán bạn lấy tiền đâu mà mua quà?”
Phùng Tư Nhược ngơ ngác nhìn mấy tấm thể ngân hàng trong tay mình: “Mình…mình có thể xin cha mình nha.”
“…”
“Sao thế?”
Đinh Duyệt sờ cằm một chút: “Mình hiểu rồi, bạn muốn móc sạch nhà mình để đưa hết cho Giang Chu đúng không? Ý kiến hay, như vậy thì hai người có thể kết hôn rồi, cũng không ai có thể ngăn cản hai người nữa!”
Mặt Phùng Tư Nhược đỏ lên: “Đừng nói lung tung.”
“Tư Nhược, vì sao bạn lại nhìn trúng tên cẩu tặc Giang Chu chứ? Hay là bạn thích mình đi, mình chỉ cần một tấm thôi.”
“Không được…”
“Giang Chu chính là cặn bã năm, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, có gì tốt đâu? Bạn thích mình, chúng ta còn có thể ngủ chung!”
Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút, bỗng nhiên cầm quyển sách mà nàng vừa đọc ở trên bàn lên.
Nàng chỉ chỉ cho Đinh Duyệt xem một chút, trên đó là giấy trắng mực đen, viết thành một đoạn văn: Tôi cũng chỉ có một đời, không thể hùng hồn tặng cho người tôi không thích.
“…”
“Ha hả!”
Khóe miệng Đinh Duyệt co quắp vài cái: “Bạn đừng kiêu ngạo, mình nhất định cũng sẽ kiếm được tình yêu ngọt ngào thôi.”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Cố gắng lên.”
“Nhưng mình không tìm được đối tượng…”
“Từ…Từ Hạo Đông nha.”
Đinh Duyệt trợn tròn mắt lên: “Dù đàn ông trên thế giới này chết sạch, mình cũng tuyệt đối không thèm tên ngu xuẩn đó.”
Phùng Tư Nhược ồ một tiếng, lại tiếp tục nhìn mấy tấm thẻ ngân hàng của mình.
Bây giờ nàng thấy hơi bất an và lo lắng, không biết Giang Chu nhận được món quà này thì sẽ có phản ứng gì đây.
Bởi vì tặng thẻ ngân hàng cũng không khác gì đưa thẳng tiền mặt cả, làm như vậy sẽ khiến cho người ta cảm thấy nàng không có tấm lòng.
Người ta đều đan khăn quàng cổ, đan găng tay gì gì đó.
Tất cả đều là đồ thủ công, mà còn phải đan hơn một tháng trời mới xong.
Nhưng Phùng Tư Nhược lại không biết, cũng không dám đi hỏi người khác.
Nàng chỉ có mỗi một phương thức này mà thôi.
Nhưng so sánh với những món quà rất tình cảm kia, thì nàng thấy món quà 100 ngàn tiền mặt này của mình thật sự là quá nghèo nàn.
Không có ai thích nhận loại quà tiền mặt này đâu nhỉ?
Hơn nữa, còn chỉ có 100 ngàn đồng.
Chắc chắn mọi người đều thích khăn quàng cổ tự đan gì gì đó hơn…
Phùng Tư Nhược lo lắng ngẩng đầu lên: “Đinh Duyệt, món quà cùa mình có nghèo nàn, keo kiệt quá không…”
Đinh Duyệt suýt nữa thì ho ra máu: “Phùng Tư Nhược, giá trị quan của bạn bị hỏng rồi, hoàn toàn hỏng rồi…”
Cùng lúc đó, dưới ký túc xá nữ học viện Y.
Trai trai gái gái đều tụ tập ở dưới này, để trao đổi quà tặng, đắp người tuyết này, chơi vui không biết trời đất luôn.
Chương 241 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]