Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 242: CHƯƠNG 242: MÓN QUÀ 100 NGÀN CÓ KEO KIỆT QUÁ KHÔNG? (2)

Giang Chu gọi điện thoại cho Hàn Nhu, sau đó đưa quà giáng sinh cho nàng.

“Cảm ơn anh trai.”

“Của anh đâu?”

Hàn Nhu nhấc cái túi giấy lên, lấy một chiếc khăn quàng cổ màu tím mà nàng đã đan xong ra, sau đó liền kiễng chân, quàng vào cổ cho Giang Chu.

“Vào đông rồi, anh nhớ chú ý giữ ấm, phải biết chăm sóc mình.”

Giang Chu cúi đầu nhìn một chút, nói với cái khăn: “Cô ấy chỉ là em gái của tôi, em gái tôi nói màu tím rất quyến rũ.”

Hàn Nhu nhìn Giang Chu với ánh mắt kỳ lạ: “Màu tím đúng là rất quyến rũ nha.”

“Ừm, chỉ là nếu như em dùng thêm chút sức nữa, thì cổ anh sẽ bị kéo đứt đấy.”

“Thật sao?!”

Giang - tính mạng ngàn cân treo sợi tóc – Chu gật đầu.

Hàn Nhu vội vàng buông tay ra: “Em chưa bao giờ giúp con trai…”

Giang Chu xoa đầu của nàng: “Mặc kệ thế nào, thì anh vẫn phải cảm ơn cô em gái nhà anh rồi.”

“Cái này còn tạm được, à đúng rồi, anh thấy thế nào về chuyện em đã nói lần trước?”

“Chuyện gì?”

“Chính là chuyện mời Phùng Tư Nhược về nhà chúng ta, để cho mẹ xem một chút.”

Giang Chu trầm tư một chút: “Chuyện này cứ để từ từ đã, chờ qua một thời gian ngắn nữa rồi tính.”

Hàn Nhu hơi mờ mịt: “Em đã làm nền xong hết rồi, Phùng Tư Nhược cũng không nói là không đồng ý.”

“Anh biết, nhưng anh sợ người Phùng gia đang nhìn chằm chằm vào anh, chúng ta gióng trống khua chiêng như vậy thì không thích hợp lắm.”

“Người Phùng gia? Ý anh là người nhà Phùng Tư Nhược?”

Giang Chu gật đầu: “Nhưng người này vẫn không xuất hiện, anh vẫn đang thấy rất kỳ lạ đây.”

Hàn Nhu khẽ nhíu mày: “Em cho rằng, chuyện đại hội đầu tư chưa chắc đã là người Phùng gia làm đâu, nào có chuyện trùng hợp như vậy chứ?”

“Anh cũng hy vọng là mình đã suy nghĩ nhiều.”

“Vậy anh còn không đi nhanh lên.”

“Đi đâu?”

“Đi tìm Phùng Tư Nhược của anh chứ đi đâu.”

“Có đạo lý!”

Giang Chu vỗ cái đầu nhỏ của nàng một cái.

Sau đó, dưới ánh mắt soi mói của em gái, hắn quay người đi về phía ký túc xã nữ của học viện tài chính và kinh tế.

Chỉ là chưa đến ký túc xá, hắn đã bị một người chặn lại.

Trên mặt người này đầy vẻ ngạo kiều, còn vươn tay ra.

Trên con đường tối như mực này, hành động này hoàn toàn không khác gì đám cướp đường cả.

“Quà của mình đâu?”

“Không có.”

Hoàng Kỳ trợn tròn mắt: “Không có quà của mình sao??”

Giang Chu mỉm cười, cầm chiếc tất trong túi đưa cho nàng: “Món đồ chơi nhỏ không đáng tiền, cầm về chơi đi.”

“Vậy còn tạm được, bằng không Khúc Tiểu Nhã sẽ cười nhạo mình!”

“Bạn nhận quà rồi, vậy của mình đâu?”

Khóe miệng Hoàng Kỳ cong lên, cầm đồ đưa qua.

Nhưng nàng lại nhét thẳng quà của mình vào trong túi của Giang Chu, sau đó rút tay ra.

“Đồ chơi gì mà thần bí như vậy?”

“Đáp ứng mình, trở về ký túc xá mới được xem, không cho phép xem bây giờ.”

Giang Chu lập tức nhét tay vào tôi: “Mình định xem luôn bây giờ, nếu không đáng tiền thì mình sẽ trở mặt luôn.”

Hoàng Kỳ đè tay Giang Chu lại, ánh mắt lấp lánh: “Đây chính thứ đáng tiền nhất mà mình có thể lấy ra, trở về phòng rồi xem, được không?”

“…”

Giang Chu nhìn vẻ mặt thành thật của nàng, liền gật đầu: “Được rồi, trở về phòng rồi xem.”

“Ừm, mình đã gọi Phùng Tư Nhược xuống cho bạn rồi.”

Hoàng Kỳ nói xong thì chỉ chỉ về phía ký túc xá.

Phùng Tư Nhược mặt đầy bất an màn hìn vào Hoàng Kỳ, hai cái tay nhỏ còn nắm chặt lại.

“Mình không làm kỳ đà cản mũi nữa, bye bye.”

Hoàng Kỳ nói xong liền mang theo quà tặng của mình mà biến mất trong bóng tối.

Giang Chu sửa sang lại quần áo và kiểu tóc một chút, sau đó trực tiếp cất bước đi về phía Phùng Tư Nhược.

“Tặng bạn, quà giáng sinh.”

Phùng Tư Nhược không đưa tay ra nhận, mà hơi khẩn trương nói: “Giang Chu…”

Giang Chu nhìn Phùng Tư Nhược: “Bạn không chuẩn bị quà cho mình à?”

“Có…có chuẩn bị.”

“Cho mình xem nào?”

Phùng Tư Nhược đưa hai tay ra phía sau: “Chị Hàn tặng cho bạn cái gì vậy?”

Giang Chu cúi đầu: “Em gái nói màu tím rất quyến rũ.”

Màu tím?

Ánh mắt Phùng Tư Nhược đảo một vòng, sau đó liền dừng lại ở trên chiếc khăn quàng cổ kia.

Quả nhiên!

Quả nhiên vẫn là đồ tự làm là tốt nhất.

So sánh với cái khăn này, thì mấy tấm thẻ 100 ngàn của thật sự quá bình thường.

Nàng không dám tặng nữa.

“Vậy…vậy Hoàng Kỳ thì sao?”

“Hoàng Kỳ không cho mình xem, bảo mình về phòng mới được xem.”

Phùng Tư Nhược phồng má lên, bỗng nhiên lại thấy ủy khuất.

Nàng cảm thấy món quà thần bí như vậy, chắc chắn cũng sẽ tốt hơn món quà 100 ngàn của nàng.

Phùng Tư Nhược nghĩ đến đây thì lại càng sợ hơn.

“Vậy…vậy Tô Nam thì sao?”

“Cô bé chết tiệt đó chẳng tặng mình cái gì cả!”

“Thật sao?”

Giang Chu rất kỳ quái: “Rốt cuộc bạn đã chuẩn bị món quà gì?”

Phùng Tư Nhược cắn môi một cái: “Hơi… hơi keo kiệt…”

“Keo kiệt? Một đôi tất?”

“Không phải…”

“Lấy ra cho mình xem nào.”

Giang Chu vươn tay ra, sắc mặt hắn bỗng nhiên trở nên nghiêm túc.

Phùng Tư Nhược lắc lắc, lại run rẩy mà vươn tay ra.

Năm tấm thể ngân hàng liền rơi vào trong tay của Giang Chu.

Thẻ ngân hàng?

Giang Chu cầm lên xem kỹ một chút.

Khá lắm, bao hàm ăn, mặc, ở, đi lại cùng giải trí luôn này.

Chương 242 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!