Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 245: CHƯƠNG 245: THỬ ĐÁNH ÁC LONG ĐỂ GIẢI CỨU CÔNG CHÚA! (2)

Phùng Y Vân không nhịn được mà nhíu mày, đây cũng không phải là một phẩm chất tốt.

Cô hy vọng người yêu của Tư Nhược phải luôn lấy Tư Nhược làm trung tâm mới được.

Nếu như đã tham tài, vậy cô sẽ nghi ngờ mục đích của Giang Chu.

“Vậy một lý do khác là gì?”

“Một lý do khác là cậu ấy nói xạo.”

“Nói xạo? Lý do đó là gì?”

Chủ nhiệm Trần mỉm cười: “Cậu ấy nói, bởi vì cậu ấy thích một cô gái, cho nên mới vội vàng kiếm tiền.”

Nội tâm Phùng Y Vân khẽ động: “Là cô gái thế nào?”

“Cậu ấy nói là, gia đình cô gái này rất giàu có, giàu có đến mức không thể tưởng tượng nổi, cậu ấy sợ bây giờ mình không nỗ lực, thì sau này sẽ không bắt cóc được cô gái đó.”

“…”

Biểu của của Phùng Y Vân đã đọng lại: “Còn…còn gì nữa không?”

Chủ nhiệm Trần suy nghĩ một chút: “Ồ, tôi nhớ là tôi còn hỏi cậu ấy một câu: Có phải cậu yêu một công chúa bị ác long giam giữ không?”

“Vậy cậu ấy trả lời thế nào?”

“Cậu ấy nói là: mình là một dũng sĩ một nghèo hai trắng, chỉ có thể tự tay rèn một thanh vũ khí sắc bén, vậy mới có thể Đồ Long!”

Phùng Y Vân yên lặng một lúc lâu, ánh mắt từ từ trở nên thâm thúy.

Chủ nhiệm Trần còn chưa nhận ra thay đổi của Phùng Y Vân, tự mở miệng: “Có điều, những thứ này đều là nói xạo thôi, nào có cô gái nào giàu có đến mức đó chứ, cho nên tôi mới nói tên nhóc này rất láu cá.”

“Đúng là có đấy.”

Chủ nhiệm Trần hơi sững sờ, sau đó lại nhìn Phùng Y Vân với ánh mắt khó tin giống như nghĩ đến thứ gì đó.

Quả nhiên, nét mặt Phùng Y Vân bây giờ đang rất ngưng trọng.

Loại ngưng trọng này khiến cho chủ nhiệm Trần có một ít suy đoán.

“Cậu ấy thích người của Phùng gia?!”

Phùng Y Vân gật đầu: “Chính xác thì, cậu ấy thích cháu gái tôi.”

Chủ nhiệm Trần hít một hơi khí lạnh: “Chẳng trách cậu ấy nói đáng sợ như vậy, làm tôi còn tưởng là nói xạo.”

“Nhưng câu trả lời này, đúng là khiến tôi yên tâm hơn một chút.”

“Cô muốn giúp cậu ấy?”

Phùng Y Vân không trả lời, mà đứng dậy: “Cảm ơn chủ nhiệm Trần đã cho tôi biết những chuyện này.”

Chủ nhiệm Trần nhìn Phùng Y Vân: “Cô biết mà, con gái Phùng gia muốn kết hôn… rất khó khắn.”

“Tôi cũng không kết hôn mà, làm sao có thể không biết là rất khó chứ?”

“Giang Chu không thể làm được đâu, từ xưa đến nay, không môn đăng hộ đối, đều sẽ không có kết cục tốt.”

Phùng Y Vân gật đầu, bỗng nhiên nhìn về phía bàn của chủ nhiệm Trần, trên đó còn có một băng cát-xét, trên bìa màu bạc còn có mấy chữ, Đậu Đỏ.

“Cô Tần, cô vẫn thích nghe bài hát này à?”

“Ồ… mấy hôm trước tìm thấy trong đống đồ cũ, nên lại mang ra nghe một chút.”

“Có thể cho tôi mượn nghe một chút không?”

Chủ nhiệm Trần yên lặng một lát, rồi gật đầu.

Sau đó Phùng Y Vân liền đi ra ngoài, trong tay còn cầm một cái máy nghe băng cát-xét kiểu cũ.

Cô phất tay một cái, ra hiệu cho tài xế chờ ở phía xa xa.

Sau đó, cô đi vào con đường bên khu rừng nhỏ yên tĩnh, ngồi xuống ghế dài rồi nghe bài hát này.

Ngay sau đó, một đoạn tiếng đàn ác-cooc-đê-ông hơi thương cảm đã vang lên…

“Em có một viên đậu đỏ mang theo tương tư… nguyện thổi gió đêm vào trong lòng anh.

Em có một viên đậu đỏ xinh xắn tinh tế … nguyện ánh trắng gửi cho người.”

(Mình cũng không biết bài này là bài gì luôn, dịch từ bản gốc thì là ‘một viên đậu đỏ’ nhưng tìm google thì không ra mà chỉ có bài Đậu Đỏ hoặc Tương Tư nhưng đều không phải, mình nghĩ nó là một bài từ mấy chục năm trước rồi, nếu bạn nào biết thì bảo mình, để mình sửa lại. Tạm để là Đậu Đỏ nhé)

Phùng Y Vân thở ra một hơi khí trắng, lại kéo kín áo khoác ngoài, cô cũng từng là công chúa của Phùng gia.

Đương nhiên, cô cũng từng là một cô bé có rất nhiều kỳ vọng với tình yêu.

Khi đó, có rất nhiều người theo đuổi cô, nói là thích cô, nhưng sau khi họ biết cô là người của Phùng gia, thì những người đó lại giả vờ như không quen biết cô.

Cho nên, cô vẫn luôn ở một mình đến cái tuổi này.

Con gái Phùng gia không thiếu thứ gì, nhưng thứ duy nhất còn thiếu chính là tình yêu.

Mặc dù gia tộc sẽ không bắt các cô đi thông gia để trao đổi lợi ích, nhưng sẽ không rộng rãi đến mức cho các cô cưới bất kỳ ai mà mình thích.

Bởi vì ngoài tiền ra, người giàu có coi trọng nhất chính là danh tiếng.

Thật ra loại hiện tượng này rất phổ biến ở trong nước.

Đàn ông nông thôn rất khó cưới được một phụ nữ thành phố.

Con gái Thượng Kinh rất khó gả cho một người con trai ở vùng khác.

Môn đăng hộ đối, chính là quy tắc ngầm trong hôn nhân.

Tất cả mọi người đều như vậy, huống chi là Phùng gia chứ?

Tên nhóc Giang Chu này đúng thật là dám nghĩ.

Thế mà lại muốn âm thầm phát triển, rồi bắt cóc tiểu Tư Nhược nhà bọn họ.

Đúng là một ý nghĩ kỳ lạ.

Nhưng là một người bề trên, sao cô có thể không cảm động cho được?

Chương 245 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!