Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 246: CHƯƠNG 246: GIỮ CHẶT MÌNH, ĐỪNG BỎ MÌNH LẠI!

Phùng Y Vân tắt nhạc đi, đi về chiếc Bentley đen của mình.

“Đi thôi, đưa tôi qua chỗ Phùng Tứ Hải đi.”

“Bà chủ, ngài nói công ty đầu tư Hoa Tiêu à?”

“Đúng thế.”

Tài xế gật đầu, đạp chân ga, lái xe ra ngoài trường.

Hai tiếng sau, Phùng Y Vân đến phòng làm việc của Phùng Tứ Hải.

Phùng Tứ Hải là một người họ hàng xa của Phùng gia, cũng coi như là người trong gia tộc, lại được gia tộc chiếu cố, cho nên giá trị con người đã tăng rất nhiều.

Nhưng Phùng Tứ Hải vẫn thấy rất khẩn trương khi nhìn thấy người dòng chính của gia tộc.

“Đại tiểu thư, ngài có gì phân phó?”

Phùng Y Vân đưa tờ rơi tuyên truyền cho anh ta: “Biết hạng mục này không?”

Phùng Tứ Hải nhìn qua một chút: “Biết chứ, nó từng xuất hiện trong đại hội đầu tư mà?”

“Tôi rất xem trọng hạng mục này, anh có thể hỗ trợ họ một chút.”

“Nhưng mà…hình như đại tiểu thư Doãn gia cũng coi trọng hạng mục này mà.”

Phùng Y Vân liếc nhìn Phùng Tứ Hải một cái: “Vậy thì thế nào? Tôi chỉ bảo anh giúp đỡ họ, chứ không bảo anh cướp đoạt hạng mục về mà!”

Phùng Tứ Hải gật đầu: “Ồ, tôi hiểu rồi.”

“Còn nữa, nếu hạng mục này có cần cái gì, thì anh có thể chủ động một chút, dù sao cũng là người nhà mình cả, không cần để Doãn gia nhúng tay vào quá nhiều.”

“Người… người trong nhà?”

Phùng Tứ Hải hơi sửng sốt một lát, bỗng nhiên lại bừng tỉnh.

A!

Thì ra hạng mục này là của Phùng gia!

Chẳng trách nó lại phát triển nhanh như vậy.

Chỉ ba tháng ngắn ngủi, mà đã bao trùm toàn thành phố rồi.

Ban đầu, anh ta còn tưởng rằng hạng mục này là của Doãn gia, không ngờ phía sau lưng hạng mục này lại là Phùng gia nhà mình.

“Đại tiểu thư, tôi biết rồi, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ hạng mục này.”

“Ừm, vậy cứ thế nhé.”

Phùng Y Vân gật đầu, mặt không đổi sắc mà đi ra khỏi phòng làm việc.

Chuyện đã được điều tra rõ ràng, cô cũng rất hài lòng với Giang Chu.

Không, không thể nói là hài lòng, mà là hài lòng đến mức bất ngờ luôn.

Giang Chu đã biết Phùng gia, thế mà lại vẫn còn có khí phách và quyết đoán như vậy.

Mặc kệ là thủ đoạn hay can đảm, quyết đoán, tên nhóc này đều hơn xa người thường.

Nếu như Tư Nhược thật sự thích tên nhóc này, Phùng Y Vân cảm thấy mình cũng có thể đồng ý.

Nhưng cô có thể đồng ý, không có nghĩa là đám người bảo thủ trong Phung gia sẽ đồng ý.

Môn đăng hộ đối, chính là cánh cửa đầu tiên.

Từ xưa đến giờ, cánh cửa này đã phá họa bao nhiêu tình yêu nam nữ rồi chứ.

Cô cũng không hy vọng tiểu Tư Nhược sẽ giống như mình, phải chờ đợi đến cái tuổi này rồi mà vẫn không có người nào đạp mây bảy sắc đến đón.

“Bà chủ, giờ chúng ta đi đâu?”

“Đi đại học Thượng Kinh một chuyến, tôi muốn gặp Tư Nhược, sau đó anh đặt vé máy bay tối nay cho tôi, tôi muốn trở về Bắc Hải.”

Tài xế gật đầu, liền lái xe đến đại học Thượng Kinh.

Lúc này, Phùng Tư Nhược đang đọc sách trong ký túc xá.

Cuốn tiểu thuyết này có tên: ‘Tên nhóc xấu tính và hoa khôi ngây ngốc đáng yêu’.

Đây là cuốn tiểu thuyết mà Đinh Duyệt đề cử cho nàng.

Còn nói là sau khi xem xong thì sẽ biết tình yêu là gì.

Mấy hôm nay nàng đều thức đêm để đọc nó, chẳng qua là, tại sao nàng càng đọc lại càng không hiểu.

Vì sao con gái nói không chính là có?

Vì sao ah là tức giận nhỉ?

Vì sao đi tắm lại là không có hứng thú trò chuyện tiếp?

Đây là tình yêu, hay là giải mật mã?

Đúng lúc này, điện thoại di động của nàng vang lên.

Là Phùng Y Vân gọi đến.

“Alo, cô cô.”

“Vâng, cháu xuống luôn đây.”

……

Mười hai giờ trưa.

Trong khu đại học, tuyết bắt đầu rơi nhanh hơn.

Bông tuyết đầy trời rơi xuống đám tuyết vẫn còn chưa tan, tạo thành một mảnh trắng xóa trên các con đường.

Trước cửa đại học Thanh Bắc.

Giang Chu đứng sóng vai với Sở Ngữ Vi.

Hai người đều đang vừa cầm trà sữa nóng vừa giậm chân tại chỗ để chống đỡ những cơn gió lạnh thổi qua.

“Trà sữa của bạn nguội chưa?”

Sở Ngữ Vi quơ quơ: “Vẫn còn hơi ấm.”

Giang Chu cướp luôn cốc trà sữa của nàng: “Mình nguội rồi, chúng ta đổi đi.”

“Bạn!” Sở Ngữ Vi ủy khuất mà tiếp nhận cốc trà sữa của Giang Chu, hút một ngụm.

Ah, bên trong nào còn trà sữa chứ, căn bản là một cái cốc trống rỗng mà.

Chẳng trách Giang Chu lại cướp cốc trà sữa ấm áp của mình.

Hừ, người này đúng là không có chút EQ nào cả.

Có ai bắt bạn con gái như vậy không?

“Ah~~, la la la, la la la, gió lạnh thổi chết cóng, ngày mai sẽ xây tổ.” Giang Chu vẫn đang lẩm bẩm.

Giống như một con chim ngu lười biếng đến mức không muốn xây tổ, nên bị gió lạnh thổi cho chết cóng.

Sở Ngữ Vi thấy dáng vẻ không làm việc đàng hoàng của Giang Chu thì hận nghiến răng, còn muốn há miệng xông lên cắn chết Giang Chu luôn.

Nhưng nàng yên lặng một lúc, thì vẫn cởi khăn quàng cổ của mình ra, rồi đưa cho Giang Chu.

“Đưa mình cái này làm gì?”

Sở Ngữ Vi nhìn Giang Chu với đôi mắt trong suốt: “Bạn thấy rất lạnh đúng không? Mình không đeo nữa, nhường cho bạn.”

Giang Chu choàng khăn lên cổ cho nàng: “Mình là người con trai, hỏa lực mạnh, bạn choàng đi.”

“Hỏa lực mạnh mà bạn còn cướp trà sữa nóng của mình?”

“Mình đùa giỡn thôi mà, dù sao đứng nhiều cũng buồn chán.”

“Vậy bạn mau gọi điện thoại giục đi, bảo Quách Vĩ nhanh lên.”

“Quách Vĩ cũng có lái xe đến đâu, giục thì có ích gì?”

Chương 246 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!