Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 247: CHƯƠNG 247: GIỮ CHẶT MÌNH, ĐỪNG BỎ MÌNH LẠI! (2)

Hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên có một chiếc xe buýt dừng lại chiếc trạm xe ở bên cạnh cổng trường.

Các học sinh đi vào trung tâm thành phố trở về đều dồn dập xuống xe.

Lúc này, trong đám người xuất hiện hai bóng người quen thuộc, một là Quách Vĩ, một là Dương Hân.

Hai người nhìn quanh một chút, rồi tươi cười đi về phía Giang Chu và Sở Ngữ Vi.

“Khi đi hai người khi về một đôi, đúng là khiến người ta hâm mộ mà!”

Sở Ngữ Vi nghe thấy thế liền không nhịn được mà liếc nhìn Giang Chu một cái: “Chúng ta rõ ràng cũng là khi đi hai người khi về một đôi mà!’

Giang Chu bĩu môi: “Chờ bạn dậy thì xong rồi nói, hiện giờ cũng lắm cũng là ba ba dẫn con gái đi dạo phố thôi.”

“Khốn khiếp!”

Hai người ngươi một câu ta một câu, bắt đầu đấu võ mồm.

Quách Vĩ và Dương Hân liền đi đến gần, hình như hai người họ không đi tay không đến, bọn họ còn mang theo một cái túi vải buồm màu xanh.

“Ai nha, Quách Vĩ, ông quá khách khó rồi, đến thì đến, còn mang quà làm gì.”

“Không không không, đây không phải là quà gì cả.”

“Tôi biết, là một chút lòng thành, đúng không?”

Giang Chu cười hì hì, liền liếc mắt nhìn vào trong túi.

Cái đệch, đây không phải là tờ rơi tuyên truyền vẫn chưa phát hết sao.

Biết ngay tên nhãi Quách Vĩ này không có EQ mà.

Chỉ trách mình kỳ vọng quá nhiều vào tên nhãi này thôi.

Lúc này, Dương Hân chọc Quách Vĩ một cái, trên mặt viết đầy oán trách.

“Em đã bảo anh mua ít quà rồi mà!”

Quách Vĩ khoát tay: “Không cần, quan hệ của anh và Giang Chu rất thân thiết, không cần mua gì cả.”

Giang Chu vội vàng từ chối: “Miễn đi, ai mặc chung quần với ông, tôi chỉ mặc chung quần với Ngữ Vi thôi.”

“Phi, nghĩ hay quá nhỉ.”

“Nếu bạn không đồng ý, vậy mình cũng không miễn cưỡng.”

Sở Ngữ Vi nguýt Giang Chu một cái: “Vậy nếu mình mặc váy thì sao?”

“Váy lại càng tốt hơn, đi vệ sinh cũng tiện hơn, dù sao mình cũng không để ý.”

Mấy người đấu võ mồm một trận, sau đó đi về phía một nhà hàng ở bên ngoài trường học, bạn bè gặp mặt nhau, cơ bản thì chuyện đầu tiên đều là ăn cơm.

Hơn nữa, bây giờ là mùa đông, gió bắc thổi diên cuồng, đứng nói chuyện đường thế này dễ làm cho đầu lưỡi đóng băng.

Vì vậy, máy người đi vào một phòng riêng trong tiệm, ngồi thành một vòng quanh cái bàn.

“Trong khoảng thời gian này, hai người vất vả rồi, nhất là chị Dương Hân còn phải gọi Quách Vĩ rời giường.”

“Hiện giờ, tuyên truyền cũng đã đến giai đoạn cuối rồi, hai người cũng có thời gian yêu đương hẹn hò rồi.”

Giang Chu chọn đồ ăn xong liền nhướn mày nhìn về phía Quách Vĩ.

Quách Vĩ rất tán thành mà gật gù: “Vì cái hạng mục rách nát của ông, mà hai tháng nay bọn tôi còn không có thời gian đi hẹn hò đấy.”

“Ai bảo thế, rõ ràng tối hôm qua chúng ta vừa hẹn hò xong mà.”

“Hẹn hò cái gì, ăn cơm trong nhà ăn của trường mà cũng tính là hẹn hò à?”

Dương Hân gật đầu: “Tính chứ, đúng học bạn học Sở?”

Sở Ngữ Vi gật đầu: “Đến bây giờ em vẫn chưa được ăn cơm với Giang Chu trong nhà ăn đây, con trai đúng là không biết quý trọng những gì mình có.”

“Vậy bình thường hai người đều làm gì?”

“Em làm chuyện của em, Giang Chu làm chuyện của cậu ấy.”

Giang Chu nghe tiếng liền ngẩng đầu lên: “Hạng mục đang phát triển đến giai đoạn quan trọng, tôi nào có thời gian đi chơi khắp nơi chứ.”

Quách Vĩ nhìn Giang Chu: “Vậy ông cũng kiếm được không ít tiền rồi đúng không? Cần gì phải liều mạng như vậy nữa.”

“Chút tiền đó thì tính là gì, chín trâu mất một sợi lông mà thôi.”

“Vậy ông định kiếm bao nhiêu tiền?”

“Không nhiều lắm, mục tiêu nhỏ đầu tiên của tôi là 60 tỷ thôi.”

Mặt Quách Vĩ tràn đầy vẻ không thể tin nổi giống như nhìn thây quỷ.

60 tỷ là khái niệm gì?

Tại thành phố Lâm Giang của bọn họ, tài sản 100 triệu đã có thể xưng là đại gia rồi.

Là bạn học thời cấp ba, Quách Vĩ cảm thấy mình vẫn luôn không ôm chí lớn gì.

Cho nên cậu ta cũng không hiểu nổi, tại sao Giang Chu lại đặt mục tiêu cao như vậy làm gì?

Lúc này, Dương Hân nhìn Quách Vĩ một chút: “Anh cũng học tập Giang Chu một chút đi, phải có lòng cầu tiến.”

Quách Vĩ gật đầu ngay, rồi nhìn về phía Giang Chu: “Vậy ông kiếm nhiều tiền như vậy để làm gì?”

“Cưới thêm vài cô vợ chứ làm gì.”

“…”

Sau khi nghe xong, Dương Hân liền cúi đầu xuống: “Thôi bỏ đi, em cảm thấy anh đừng học thì tốt hơn đấy.”

Quách Vĩ rất tán thành, cậu ta lại kinh hãi mà nhìn Sở Ngữ Vi.

Cậu ta cho rằng, Sở Ngữ Vi nghe thấy câu này thì nhất định sẽ nổi giận, nhưng không ngờ là, Sở Ngữ Vi lại không có phản ứng gì.

Thậm chí nàng còn cười rất tươi, còn đưa tay đút bánh nướng cho Giang Chu.

Anh em tốt, thủ đoạn tốt!

Cậu ta nào dám nói sẽ cưới thêm vài cô vợ ở trước mặt bạn gái mình chứ?

Nếu như tổng kết lại những kinh nghiệm này, vậy cũng xem như là di sản văn hóa phi vật chất của thế giới chứ nhỉ?

Chương 247 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!