Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 252: CHƯƠNG 252: PHÁI CÔ EM VỢ ĐI THĂM DÒ, BỊ PHÙNG Y VÂN NHÌN THẤU! (3)

Thị trường ăn uống của Thượng Kinh chỉ lớn như vậy, có thể hấp dẫn được bao nhiêu khách hàng thì đó là bản lãnh của người ta, không thể thấy người ta làm ăn khá, liền chặn cửa không cho khách đi vào à?

Trước kia, Giang Chu cũng rất khó khăn mà, phải làm từng tì từng tí, tuyên truyền bao nhiêu lâu mưới có thành tích như bây giờ.

Có bao giờ hắn sử dụng mấy chiêu trò này không?

Hắn có tìm người đi đập nhà ăn không?

Hắn có nói cho sinh viên là, không đặt đồ ăn online của tôi, thì các người sẽ chết đói không?

Hai nhà ăn trong trường học này làm như vậy, tuyệt đối sẽ đem chuyện cạnh tranh lành mạnh trở nên ác liệt hơn.

Sau khi Giang Chu trở lại văn phòng.

Tô Nam đã hủy bỏ đơn đặt hàng của hai trường học này.

Đồng thời tuyên bố một thông báo ở trên trang web, tạm thời không cung cấp nghiệp vụ giao đồ ăn cho hai trường đại học sư phạm và học viện thời trang.

Ngay sau đó, Giang Chu liền gọi điện thoại cho chủ nhiệm Tiêu của đại học sư phạm.

“Alo, chủ nhiệm Tiêu, ngài có biết chuyện nhà ăn trong trường học ngăn cửa không cho nhân viên giao hàng đi vào không?”

“Bảo vệ đã nói với tôi rồi, tôi đang trao đổi với người phụ trách nhà ăn đây.”

Giang Chu nhíu mày lại: “Ngài có thể nói cho tôi biết yêu cầu của bọn họ không? Bọn họ cũng không có khả năng chặn cổng từ ngày này qua ngày khác chứ, bằng không thì sinh viên ăn uống kiểu gì?”

Chủ nhiệm Tiêu thở dài: “Yêu cầu của bọn họ là không cho cậu giao đồ ăn trong trường nữa, bằng không thì sẽ kiện trường chúng tôi vị phạm hợp đồng.”

“Vậy những đơn đã đặt hàng rồi thì sao?”

“Hay là…tạm thời chờ một chút đi, chờ bọn tôi thương lượng ra một kết quả đã.”

“…”

Giang Chu yên lặng một lúc lâu: “Chỉ vì chúng ta không ký hợp đồng, cho nên liền hy sinh tôi?”

Chủ nhiệm Tiêu yên lặng một lát: “Dù sao trường chúng tôi cũng ủng hộ cậu miễn phí, nhưng người ta là dùng tiền để thuê nhà ăn.”

“Được, tôi hiểu rồi!”

Giang Chu cúp điện thoại, lại gọi cho chủ nhiệm phòng giáo vụ của học viện thời trang.

Kết quả là nhận được câu trả lời y hệt như vậy.

Trường học và nhà ăn có hợp đồng ước thúc.

Còn trường học và Giang Chu lại không có hợp đồng, cũng không thu phí.

Cho nên, bọn họ chỉ có thể hy sinh Giang Chu, tạm thời dừng giao đồ ăn.

Như vậy mới có thể trấn an người phụ trách nhà ăn.

Dù sao thì trước khi có giao đồ ăn, các sinh viên cũng không chết đói.

Đây là biện pháp giải quyết tốt nhất mà bọn họ có thể nghĩ ra được.

“Ông chủ, vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?”

“Hoảng hốt cái gì, trời đã sập đâu, đi pha cho tôi chén trà.”

Tô Nam bĩu môi một cái, đi rót trà cho Giang Chu: “Sao anh gặp phải chuyện gì cũng không hề hoảng sợ nhỉ?”

Giang Chu nhìn nàng: “Tôi hoảng sợ luống cuống thì có thể làm gì, hoảng sợ luống cuống thì hai nhà ăn kia sẽ cho phép tôi tồn tại à?”

“Mặc dù bây giờ chúng ta đang mở rộng ra toàn thành phố, nhưng đơn đặt hàng trong khu đại học mới là nhiều nhất.”

“Ừm, chuyện này thì tốt biết, chúng ta không thể để mất nghiệp vụ ở hai nơi này được.”

“Vậy anh có biện pháp giải quyết chưa?”

Giang Chu kéo nàng ngồi xuống bên cạnh mình: “Tôi hỏi cô, trường học và nhà ăn có quan hệ thế nào?”

Tô Nam suy nghĩ một chút: “Quan hệ hợp tác, trường học thu tiền thuê, nhà ăn kiếm tiền.”

“Vậy tôi lại hỏi cô, nếu nhà ăn trong trường học không thể kinh doanh nữa, thì trường học sẽ làm gì?”

“Hai chuyện này không liên quan, nhà ăn trong trường học là một miếng thịt béo, rất nhiều người đều nhìn chằm chằm vào đso, nhà thầu này gục xuống, thì sẽ có nhà thầu khác tranh vào thôi.”

Giang Chu gật đầu: “Vậy thì liền nghĩ biện pháp để cho nhà ăn đóng cửa thôi.”

Tô Nam như nghe được một chuyện không thể tin nổi: “Ông chủ, chúng ta chỉ là sinh viên, làm sao có thể làm được chứ?”

“Chúng ta không làm được, nhưng có người làm được.”

“Ai vậy?”

“Cô suy nghĩ kỹ lại xem?”

Tô Nam nhíu mày: “Anh nói là chủ nhiệm Nghiêm à?”

Giang Chu lắc đầu: “Lời nói của Lão Nghiêm chỉ có trọng lượng trong trường học chúng ta thôi, không có quá nhiều sức ảnh hưởng ở trường học khác đâu.”

“Vậy tôi chịu rồi, chắc chẳn tôi không biết người nào như vậy cả.”

Giang Chu không nói thêm gì nữa.

Hắn cầm chén trà lên nhấp một ngụm, bắt đầu suy nghĩ cẩn thận.

Việc làm ăn vốn chính là Họa Phúc Tương Y.

Bạn kiếm được nhiều liền sẽ có người kiếm ít hơn, vậy thì sẽ có người khác hận bạn.

Nhưng quan trọng là, làm sao để đem chuyện xấu biến thành chuyện tốt.

“Tiểu Nam nhi, bây giờ tôi rất buồn bực, hay là cô nhảy múa một bài đi.”

Tô Nam liếc nhìn Giang Chu một cái: “Không được, hôm nay tôi không tiện.”

Giang Chu hơi sững sờ: “Có gì mà không tiện? Đúng lúc phòng làm việc không có người khác.”

“Ông chủ, con gái luôn có vài ngày như vậy.”

“Nhưng mà không được xem cô nhảy múa, tâm trạng của tôi rất khó bình phục.”

Tô Nam nhất thời cười nhạt: “Nếu như tôi thật sự nhảy múa cho anh xem, vậy tâm trạng của anh sẽ càng khó bình phục hơn nhỉ?!”

Giang Chu từ chối cho ý kiến, cả người dựa vào trên ghế sa lon: “Cho nên, gần đây tôi bị sao quả tạ chiếu à? Muốn làm cái gì cũng không xong?”

“Sao anh không nghĩ đó là báo ứng của cặn bã nam?”

“Không phải, thật ra thì cặn bã nam chính là thiên mệnh của tôi rồi.”

Tô Nam hừ lạnh một tiếng, cởi giày ra, cuộn mình ở bên cạnh Giang Chu rồi bắt đầu ngủ bù.

Giang Chu gọi nàng dậy từ lúc chưa đến sáu giờ, bây giờ nàng buồn ngủ đến mức không mở mắt nổi, thà rằng ngủ bù một lát còn hơn là ngồi nghe tên này nói nhảm.

Chương 252 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!