“Bỏ chân ra, có mùi rồi!”
“Nói bậy, chân của tiên nữ không bao giờ thối.”
Giang Chu tỏ vẻ ghét bỏ mà dịch ra một chút, nhường cho nàng nhiều không gian hơn.
Sau đó, hắn mở điều hòa ra, rồi yên lặng nhìn số liệu đơn đặt hàng trên màn hình máy tính.
Thật ra con người của hắn rất hiền lành, và thật sự không muốn làm kẻ xấu chút nào.
Mọi người ở chung hoàn thuận, cùng nhau kiếm tiền là tốt rồi, nhưng hết lần này đến lần khác, lại có người không cho hắn cơ hội này.
“Tiểu Nam nhi?”
“Ừm?”
“Tôi đi ra ngoài một chuyến, cô trông nhà.”
Tô Nam ôm gối ôm: “Vậy anh đi nhanh về nhanh đi, bằng không thì tôi ngủ gật mất, khi đó sẽ bị ăn trộm sạch sẽ đấy.”
Giang Chu vỗ cái đầu nhỏ của nàng một cái: “Chỉ cần cô không bị người ta trộm đi là được, mấy thứ kia đều có thể mua lại mà.”
“Hừ, nói thật dễ nghe.”
“Được rồi, đừng léo nhéo nữa, ngủ năm phút rồi dậy làm việc đi.”
“Năm phút đồng hồ? Chu lột da nghe thấy cũng sẽ rơi lệ đấy! Còn nữa, nhớ là mang bữa sáng về cho tôi đấy!”
Giang Chu cười hai tiếng, cất bước đi ra khỏi phòng làm việc.
Kết quả, hắn vừa quay đầu, đã thấy Tô Nam mơ mơ màng màng ngủ rồi.
Giang Chu có chút bất đắc dĩ, liền quay trở lại.
Sau đó cầm một cái chăn ở bên trong ra, đắp lên người cho nàng.
Ánh nắng sáng sớm cũng không tệ lắm, ngoại trừ hơi lạnh ra thì không còn tật xấu gì.
Giang Chu lái xe ra khỏi đại học Thượng Kinh.
Giờ cao điểm, phương hướng đi vào trung tâm thành phố Thượng Kinh rất đông người, nhất là khi hắn đi đến ngã tư chỗ phố ăn sáng thì còn chật như nêm cối.
Giang Chu liền đầu xe, đi vòng ra đường vành đai hai.
Ba mươi phút sau, chiếc Toyota Corolla chậm rãi dừng lại, Giang Chu xuống xe, đứng ở một con đường cái phía tây.
Bên đối diện chính là cổng chính cục an toàn thực phẩm.
Cùng lúc đó, Đỗ Vĩ Lượng đi làm sớm cũng dừng xe lại, cầm một túi bánh bao xuống xe, chuẩn bị hút điếu thuốc rồi mới đi vào trong.
Kết quả vừa quay đầu lại, anh ta liền phát hiện bóng người quen thuộc đứng ở ven đường.
“Hả? Giang Chu? Sao cậu lại đến đây?
“Lần trước ăn cổ vịt ở đây rất ngon, đi tìm vài vòng mà vẫn không mua được, cho nên hôm nay đến đây, để xem có thể cọ thêm một chút cổ vịt không.”
Đỗ Vĩ Lượng hơi nhíu mày nhìn người sinh viên mà lại không giống sinh viên này.
Nhưng anh ta biết, tên này tuyệt đối không đến đây vì cổ vịt.
Mà tên này còn nhắc chuyện lần trước nữa.
Chuyện lần trước là chuyện gò?
Không phải là lấy danh nghĩa hỗ trợ điều tra để giam giữ tên này lại sao?
Đỗ Vĩ Lượng cất điếu thuốc đi, yên lặng một lát.
“Vậy đừng đứng ngoài này nữa, có gì vào trong rồi nói.”
“Cảm ơn anh Lượng, quấy rầy rồi.”
Giang Chu cất bước đi vào theo, sau đó lại nhìn một vòng quanh đại sảnh.
Khoan hãi nói, nơi này khiến cho hắn cảm thấy rất hoài niệm.
Dù sao thì từ khi hắn khởi nghiệp đến giờ, hắn vẫn chưa được nghỉ ngơi tử tế ngày nào.
Trái lại thì khi bị đưa vào trong này, hắn lại chiếm được những giây phút an bình, hơn nữa lại còn có ăn có uống, quả thực là thiên đường tại nhân gian mà.
“Rốt cuộc là có chuyện gì mà cậu lại đến đây?”
Giang Chu ngối xuống đối điện Đỗ Vĩ Lượng: “Tôi muốn tố cáo nhà ăn của học viện thời trang và đại học sư phạm.”
Đỗ Vĩ Lượng liếc nhìn Giang Chu một cái: “Lý do là gì? Có chứng cứ không?”
“Tôi cũng không rõ ràng, dù sao các anh đi điều tra một chút, nhất định là có thể tra được vấn đề.”
“Giang Chu, chuyện lần trước là sai lầm của chúng tôi, nhưng cậu cũng không thể trêu đùa chúng tôi như vậy được!”
Giang Chu lấy điện thoại di động của mình ra: “Nhìn quen không? Đây là mấy tấm ảnh tôi chụp hôm đã đến đây đấy.”
Đỗ Vĩ Lượng hơi nhíu mày: “Phòng tra hỏi? Còn cả Tiểu Chu gác cửa nữa, cậu chụp mấy cái này làm gì?”
“Anh kéo tôi về hỗ trợ điều tra, lại giam giữ trái phép ba tiếng đồng hồ, anh thấy có quá đáng không?”
“Cậu… “
“Thật ra thì lần đó tôi đã rất tức giận, nhưng mà nghĩ lại, tôi lại cảm thấy nên dĩ hòa vi quý, nhưng anh không nên cho rằng tôi chỉ là một sinh viên, nên muốn bắt nạt rồi thì cứ bắt nạt tôi chứ?”
Đỗ Vĩ Lượng nhướn mày: “Cậu đang uy hiếp tôi làm việc cho cậu à?”
Giang Chu vẻ mặt mờ mịt: “Không có mà, tôi đang chia sẻ album ảnh trong điện thoại di động của mình thôi mà.”
“Ha ha, cậu cho tôi xem cái này cũng vô dụng thôi.”
“Thật ra thì tôi đang chuẩn bị tham gia cuộc thi chụp ảnh của khu đại học, mấy bức này này có tên là: phòng tra hỏi của cục an toàn thực phẩm.”
Đỗ Vĩ Lượng nhất thời cau mày, ánh mắt cũng có chút không tốt.
Hỗ trợ điều tra chứ không phải bắt giữ, thế mà lại giam giữ người ta ba giờ đồng hồ, đúng là không thể nói nổi.
Hơn nữa, trong ba tiếng này lại không có ai xuất hiện trong phòng tra hỏi cả, thậm chí vì ổn định Giang Chu, mà anh ta còn phái người đi mua cổ vịt và bia.
Nếu như chuyện này vỡ lở ra, người sáng suốt chắc chắn sẽ biết mình đang kéo dài thời gian, có thể nói là lấy quyền mưu tư, lấy việc công làm việc riêng.
Chuyện này nói lớn cũng không lớn, nhưng nếu truyền lên internet thì sẽ rất bất lợi với mình.
Nói là chuyện nhỏ, thì đây là làm việc không cẩn thận, không tập trung.
Nói là chuyện lớn, thì đây là giam giữ người trái phép.
Chương 253 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]