Đỗ Vĩ Lượng nói: “Học viện thời trang và đại học sư phạm đúng không?”
“Ừm, hai nhà ăn ở nơi đó đã vi phạm quy định an toàn thực phẩm, làm một sinh viên có lương tâm, nên tôi nhất định phải chạy đến đây tố cáo.”
Đỗ Vĩ Lượng hít sâu một hơi: “Xóa hết ảnh đi.”
Giang Chu yên lặng một lất: “Tôi cảm thấy bọn họ phải đóng cửa ngừng kinh doanh để chỉnh đốn… ít nhất là hai tháng.”
“Không thể nào, dù là đóng cửa ngừng kinh doanh để chỉnh đốn thì cũng không thể quá 7 ngày được.”
“Nhưng mà anh Lượng của tôi không phải rất biết kéo dài thời gian sao? Chính bản thân thôi đã được trải nghiệm nha.”
Đỗ Vĩ Lượng bị chọc trúng chỗ đau: “Giang Chu, cậu không nên được voi vòi tiên.”
“Vậy thì thôi, tạm biệt anh Lượng.”
Giang Chu nói xong liền cầm điện thoại di động lên định rời đi.
Đỗ Vĩ Lượng cắn răng một cái: “Được, tôi đồng ý giúp cậu.”
Giang Chu thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn anh Lượng, suýt nữa thì tôi đã chạy lên sân thượng của các anh để kêu oan rồi.”
“Vô sỉ.”
“Anh lấy danh nghĩa hỗ trợ điều tra để giam cầm tôi mới gọi là vô sỉ, ngoài ra, tôi rất tò mò, không biết Phùng gia đã cho anh bao nhiêu tiền?”
Đỗ Vĩ Lượng nghe thấy câu này thì nhất thời trợn tròn mắt lên.
Anh ta đã bối rối.
Giang Chu biết chuyện mình kéo dài thời gian cũng là rất bình thường, nhưng tại sao Giang Chu lại biết sau lưng mình là Phùng gia?
Phải biết là, cho đến bây giờ thì bọn họ cũng chỉ liên lạc qua điện thoại mà thôi, hơn nữa, anh ta chỉ là một tên tiểu tốt mà thôi.
Dù sao anh ta cũng không có tư cách bán ân tình cho Phùng gia.
Đúng lúc này, Giang Chu liếc mắt nhìn túi bánh bao ở trên bàn.
“Bánh bao này nhìn không tệ, anh ăn chưa?”
Đỗ Vĩ Lượng hơi mờ mịt: “Chưa…tôi chưa ăn qua.”
Giang Chu yên lặng một chút: “Đã mở ra chưa?”
“Mua xong vẫn chưa mở ra.”
“Ồ, vậy túi bánh bao này thuộc về tôi.”
Giang Chu không nói nhảm, trực tiếp cầm túi bánh bao đi ra ngoài.
Sau khi rời khỏi cục an toàn thực phẩm, hắn trở về phòng làm việc.
Sau đó gọi Tô Nam đang ngủ trên sa lon dậy, hai người bắt đầu kề vai ăn bánh bao.
“A? Bánh bao này mua ở đâu mà ngon thế?”
“Hình như là đường Tam Tiên, nhưng đúng là đồ ăn của cục an toàn thực phẩm ngon thật!”
Tô Nam trợn tròn mắt lên: “Anh lại bị bắt à? Lần này lại là vì sao?”
Giang Chu nhét cái vỏ bánh bao còn thừa vào trong miệng nàng: “Ăn đều không ngăn nổi miệng cô.”
“Phi phi phi, có nước miếng của anh!”
“Cũng không phải chưa ăn qua, lo cái gì?”
Gò má Tô Nam đỏ bừng lên: “Tôi không ăn, đói chết cũng không ăn.”
Giang Chu có chút bất đắc dĩ: “Cô rõ ràng là nhân viên của tôi, tại sao ăn cơm mà cũng cần tôi dỗ?”
“Anh từng dỗ tôi sao?”
“Tôi dỗ cô còn nhiều hơn cả dỗ Hàn Nhu đấy.”
Vừa dứt lời, Giang Chu bỗng nhiên cảm thấy một trận chấn động.
Hắn lấy điện thoại di động ra xem, phát hiện là chủ nhiệm Tiêu của đại học sư phạm gọi đến.
“Alo, Giang Chu, tôi vừa mới nói chuyện với người phụ trách nhà ăn xong.”
“Vậy sao? Vậy bọn họ lại có ý định gì?”
Chủ nhiệm Tiêu yên lặng một lát: “Hay là cậu đến phòng làm việc của tôi một chuyến đi, chuyện này nói qua điện thoại không rõ.”
Giang Chu ăn hai cái bánh bao: “Được, vậy tôi qua luôn đây.”
“Ừm, tôi và người phụ trách nhà ăn sẽ chờ cậu ở đây.”
Giang Chu cúp điện thoại, lau tay rồi đi ra ngoài.
Khi hắn đi đến đại học sư phạm, những người chặn cổng đã tản đi hết.
Chỉ là cổng chính của trường vẫn đang đóng chặt, chỉ để lại cổng nhỏ cho người đi đường đi qua.
Xem ra, đại học sư phạm và nhà ăn đã đạt được hiệp nghị gì đó rồi.
Vậy còn gọi mình đến đây làm gì?
Giang Chu đứng nhíu mày trước cổng, nhưng vẫn đi vào.
Hắn đi đến phòng làm việc của chủ nhiệm Tiêu, bên trong từ chủ nhiệm Tiêu ra thì còn có một người đàn ông mập mạp đeo kiếng gọng vàng.
“Giang Chu, nào nào, ngồi xuống đi.”
Giang Chu đi đến bên ghế sa lon: “Không biết chủ nhiệm Tiêu tìm tôi đến có chuyện gì?”
Chủ nhiệm Tiêu vẻ mặt tươi cười: “Giới thiệu cho cậu một chút, vị này họ Lưu, là giám đốc của ẩm thực Phú Nguyên, ông ấy chính là nhà thầu của nhà ăn trường đại học sư phạm và học viện thời trang.”
“Bạn học Giang thật sự là anh hùng xuất thiếu niên mà.”
“Giám đốc Lưu khách khí rồi, không ngờ hai nhà ăn chặn cổng trường đều là của ngài?”
Chủ nhiệm Tiêu vội vàng vỗ vỗ bả vai Giang Chu: “Thật ra thì giám đốc Lưu cũng không phải người xấu, cậu đừng để ý.”
Giang Chu gật đầu: “Cho nên tôi mới là người xấu?”
“Cũng không thể nói như vậy, thật ra hôm nay gọi cậu đến đây là vì muốn tìm một biện pháp sống chung trong hòa bình.”
“Nghe ý của chủ nghiệm ngài, thì ngài và vị giám đốc Lưu này đã nghĩ ra biện pháp tốt rồi à?”
Giám đốc Lưu mỉm cười: “Thật ra thì biện pháp này rất đơn giản, tôi chỉ muốn đôi bên cùng có lợi mà thôi.”
Giang Chu nhìn ông ta với ánh mắt hứng thú: “Vậy làm phiền giám đốc Lưu, giải thích một chút cái gọi là đôi bên cùng có lợi đi?”
“Chỉ cần cậu chia một nửa lợi nhuận từ việc giao đồ ăn trong hai trường học này cho tôi, vậy tôi sẽ để cậu tiếp tục giao hàng trong học viện thời trang và đại học sư phạm.”
Chương 254 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]