Giang Chu nghe thấy mấy câu này của giám đốc Lưu thì lập tức hiểu ý bọn họ.
Đây là coi mình thành dê béo à?
Vừa luyến tiếc tiền lời của nhà ăn, lại vừa đỏ mắt với lợi nhuận của mình.
Chặn cổng gây sự rồi, thế mà lại còn mở miệng đòi một nửa lợi nhuận.
Thời đại này, tiền kiếm dễ như vậy sao?
Chuyện này cmn có khác gì đưa tay cướp đoạt không?
Giang Chu cho rằng mình đã rất vô sỉ, nhưng chung quy vẫn có người đế cho mình cam bái hạ phong, chấp nhận chịu thua một bậc.
“Bạn học Giang Chu, cậu cảm thấy đề nghị của tôi thế nào?”
“Tôi cảm thấy rất tốt, có tiền cùng nhau kiếm, cớ sao không làm?”
Hai mắt giám đốc Lưu lập tức sáng lên: “Nói như vậy, là cậu đồng ý rồi?”
Giang Chu chép miệng một cái: “Nhưng mà bây giờ tôi còn có một vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Nếu như nhà ăn của ông phải ngừng kinh doanh để chính đốn, không làm nổi nữa, vậy tôi vẫn phải chia tiền cho ông à?”
Giám đốc Lưu liền cười: “Tôi đã nhận thầu nhà ăn rất nhiều năm rồi, nhưng chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy.”
Giang Chu khoát khoát tay: “Tôi nói là ví dụ, là chẳng may, chúng ta đều là người làm ăn, cẩn thận một chút thì tốt hơn.”
“Được, nếu như tôi thật sự không làm nổi như những gì cậu vừa nói, vậy tất nhiên tôi sẽ không ngăn cản cậu vào trường giao đồ ăn, cũng sẽ không lấy tiền hoa hồng của cậu.”
Giang Chu mỉm cười, yên lặng không nói gì.
Không làm mà hưởng thực sự quá sung sướng.
Há mồm là đã có thể mò tiền rồi.
Nhất là khi nhìn thấy nụ cười xán lạn của vị giám đốc Lưu này, khiến cho hắn cũng rất muốn đưa tay ra cướp đoạt một nửa lợi nhuận của người khác.
Vậy thì cần gì phải đi làm ăn nữa?
Làm ăn có thể kiếm được bao nhiêu tiền chứ.
Chiếc tiếc là vị giám đốc Lưu bụng phệ này đã tính sai rồi.
“Bạn học Giang Chu, sao cậu không nói chuyện? Có phải còn lo lắng gì không?”
“Mất một nửa lợi nhuận, tôi cũng thấy rất đau lòng.”
Giám đốc Lưu cười như không cười: “Nhưng nếu như tôi không đồng ý, thì cậu không kiếm được xu nào ở trong hai trường đại học này đâu.”
Giang Chu thở dài: “Đúng vậy, tôi bị nắm đằng chuôi rồi, đánh không lại cũng chỉ có thể gia nhập vào thôi.”
“Hả? Cậu tổng kết rất tốt đấy, dù sao thức thời mới là trang tuấn kiệt.”
“Nhưng mà trong lòng tôi vẫn luôn cảm thấy không được tự nhiên.”
“Không tự nhiên cái gì?”
“Tại sao một người anh tuấn đẹp trai như tôi, lại phải hợp tác với một người có khuôn mặt như ông, thật sự là không được tự nhiên mà.”
Lời này vừa dứt, phòng giáo vụ lập tức yên tĩnh.
Lúc này, giám đốc Lưu sửng sốt một chút, ánh mắt bỗng nhiên trở nên phẫn nộ.
Mọi người đều nói sinh viên rất kiêu ngạo, rốt cuộc hôm nay cũng được nhìn thấy rồi!
“Ý của cậu là, cậu không muốn hợp tác? Vậy cậu nói lảm nhảm lung tung làm gì?”
“A không phải, vừa rồi tôi đã đồng ý hợp tác rồi mà?”
Giám đốc Lưu nhíu chặt mày: “Không phải cậu nói hợp tác với người như tôi sẽ không được tự nhiên sao?”
Giang Chu gật đầu: “Cho nên tôi chọn loại phương thức hợp tác thứ hai.”
“Ở đâu ra cmn loại thứ hai? Tôi bảo cậu chia cho tôi một nữa, cậu nhất định phải chia cho tôi một nửa, bằng không thì nhân viên của cậu đừng hòng đi vào cổng chính trường học.”
“Vậy tôi liền nói thẳng, loại thứ hai của tôi chính là, chờ ông đóng cửa.”
Giám đốc Lưu lại cười nhìn chủ nhiệm Tiêu: “Chủ nhiệm Tiêu, cậu ta đang đùa tôi à?”
Chủ nhiệm Tiêu vội vàng giảng hòa: “Giang Chu rất thích nói đùa, giám đốc Lưu không cần quá để ý.”
“Nói cho cậu biết, tôi đã nhận thầu vài chục năm rồi, nhưng chưa từng bị đóng cửa.”
“Thường đi ở bờ sông, nào có ai không ướt giày?”
Vừa dứt lời, điện thoại của giám đốc Lưu bỗng nhiên vang lên.
Ông ta nghe được hai câu, thì lập tức dùng ánh mắt khó tin mà nhìn về phía Giang Chu.
Sau đó, ông ta kéo cửa xông ra ngoài mà không kịp nói một câu nào nữa.
“Giám… giám đốc Lưu bị làm sao vậy?”
“Có thể là nhà ăn bị đóng cửa ngừng kinh doanh chỉnh đốn thôi.”
Chủ nhiệm Tiêu nghe xong liền cười rồi, còn cười xán lạn giống như hoa nở.
Ông ta cũng không tin!
Làm sao có thể nói dừng kinh doanh liền dừng kinh doanh được?
Ông ta là chủ nhiệm phòng giáo vụ mà có nhận được thông báo gì đâu?
Nhưng mà Giang Chu lại không cười.
Hắn chỉ bình tĩnh mà nhìn chủ nhiệm Tiêu.
Sau đó, nhìn cho đến khi chủ nhiệm Tiêu rợn tóc gáy luôn.
Nụ cười trên mặt chủ nhiệm Tiêu đọng lại, sau đó ông cũng đứng bật dậy, rồi cũng lao ra khỏi phòng giáo vụ.
Giang Chu là người thích náo nhiệt, đã ở chỗ này rồi thì không có lý do gì không đi tham gia náo nhiệt.
Cho nên hắn liền vui vẻ cất bước đi về phía nhà ăn của đại học sư phạm.
Lúc này, một loạt xe chấp pháp của cục an toàn thực phẩm đã đậu ở trước cửa nhà ăn.
Có mấy người đang mặc đồng phục dán giấy niêm phong lên cửa nhà ăn.
Lúc này, nhân viên làm việc trong nhà ăn cũng đã đứng ở bên ngoài hết rồi.
Có người đều tạp dề, có người cầm muôi cơm, tất cả đều trợn mắt há hốc mồm.
Chương 255 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]