Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 256: CHƯƠNG 256: DÊ BÉO MUỐN GẶM LẠI MỘT NỬA! (2)

“Đây là chuyện gì? Ai cho các anh niêm phong nhà ăn?”

“Xin chào, anh là người phụ trách nhà ăn đúng không? Trong quá trình kiểm tra nhà ăn của các anh, chúng tôi đã phát hiện các anh đã vi phạm điều lệ an toàn thực phẩm, cho nên liền cưỡng chế dừng kinh doanh để chỉnh đốn.”

Đỗ Vĩ Lượng nói xong còn lấy một phong văn kiện ra.

Giám đốc Lưu đảo mắt qua tờ văn kiện một chút: “Không thể nào, tôi đã nhận thầu nhà ăn vài chục năm rồi, chưa bao giờ có chuyện này cả.”

“Đó chỉ có thể nói là do anh may mắn thôi, trước kia không kiểm tra đến các anh thôi, nhưng chuyện này cũng không đại biểu các anh không có vấn đề.”

“Sau bếp xuất hiện gián và chuột, bàn làm việc đã bị mốc 30%, không phân loại rác, đây là cái lý do gì???”

Đỗ Vĩ Lượng đưa một cuốn sổ tay điều lệ an toàn thực phẩm cho ông ta: “Mang về đọc cho kỹ đi, không hiểu chỗ nào thì có thể gọi điện thoại hỏi tôi.”

Giám đốc Lưu nuốt giận xuống bụng, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Vị đồng chí này, thật ra thì tôi rất thân với cục trưởng Lữ của các anh.”

“Thân với ai cũng vô dụng, quy định chính là quy định.”

“Vậy khi nào tôi mới có thể kinh doanh tiếp? Sinh viên còn phải ăn cơm mà!’

“Chờ các anh cải cách và chỉnh đốn xong thì gọi điện cho tôi, tôi sẽ phải người đến kiểm tra, nếu phù hợp với điều lệ thì có thể mở cửa kinh doanh.”

“Vậy bây giờ tôi bảo người chỉnh đốn và cải cách, ngày mai có thể mở cửa kinh doanh luôn không?”

“Chỉ cần anh chỉnh đốn và cải cách hợp lệ thì sẽ có thể mở cửa, thế nhưng mà…”

Giám đốc Lưu nuốt nước miếng.

Làm sao còn cmn thế nhưng mà nữa?

Cho một câu khẳng định, lại mang theo một cái thế nhưng mà.

Cách nói chuyện này là cmn dọa người nhất.

“Đồng chí, thế nhưng mà cái gì, anh có thể nói hết không?”

Đỗ Vĩ Lượng chỉ mấy chiếc xe chấp pháp ở phía sau: “Chúng tôi đã lấy mẫu những nguyên liệu nấu ăn trong bếp của anh để mang về kiểm tra do lường, nếu như có vấn đề, thì không chỉ là đóng cửa dừng kinh doanh chỉnh đốn thôi đâu.”

Ánh mắt giám đốc Lưu run lên: “Nếu có vấn đề thì sẽ thế nào…?”

“Anh, bao quát cả những nhân viên của anh, và cả trường học, tất cả đều phải chịu xử phạt ở mức độ khác nhau.”

“Tôi không quan tâm ngườii khác, tôi có thể bị xử phạt thế nào?”

Đỗ Vĩ Lượng vỗ vỗ bờ vai ông ta: “Đừng sợ, cùng lắm chỉ là nộp chút tiền phạt, sau đó tịch thu giấy kinh doanh không cho làm ngành này nữa thôi, không phải chuyện gì to tát đâu.”

Giám đốc Lưu trợn tròn mắt: “Thế mà còn không phải chuyện gì to tát á??!”

“Được rồi, tôi chỉ nói với anh thế thôi, giờ chúng tôi còn phải đi kiểm tra bên học viện thời trang nữa, tạm biệt.”

“Kiểm tra … kiểm tra ở … ở đâu cơ?”

“Học viện thời trang, nhà ăn trong trường này cũng nằm trong danh sách kiểm tra thí điểm, hơn nữa, nó còn bị sinh viên tố cáo nữa.”

Đỗ Vĩ Lượng mỉm cười, quay người đi lên xe.

mà giám đốc Lưu thì trợn tròn mắt mà nhìn, trên mặt viết đầy kinh hãi và hoảng hốt.

làm nhà ăn căng tin, không thể nào là không có vi phạm gì cả, làm gì có ai thật sự làm việc dựa theo quy tắc và điều lệ chứ?

Chỉ cần không quá đáng quá thì căn bản là sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Nhưng bây giờ thì hay rồi, nhà ăn của ông ta lại bị niêm phong rồi.

Hơ nữa, đám nhân viên chấp hành luật pháp này đến nhanh như chớp, ông ta còn chưa nghe thấy tiếng gió thì đã bị niêm không rồi.

Không thể nào, trong này tuyệt đối là có vấn đề.

Ngay sau đó, giám đốc Lưu liền ngây ngẩn cả người.

Ông ta nhớ đến vẻ mặt tươi cười của Giang Chu, tên đó còn nói: Tôi chờ ông đóng cửa, rồi lại đi giao đồ ăn.

Cùng lúc đó, Giang Chu đi đến cửa chính nhà ăn.

“Không ngờ miệng tôi lại quạ đen đến thế, xin lỗi giám đốc Lưu nha.”

“Đây là cậu làm? Cậu cmn chơi tôi?”

Giang Chu lộ ra ánh mắt khó tin: “Hôm nay tôi đến để hợp tác với ông, sao ông lại oan uổng người tốt rồi?”

Giám đốc Lưu nuốt nước miếng một cái: “Cậu quá vô sỉ, cậu làm như vậy thì sinh viên ăn cơm kiểu gì?”

“Chủ nhiệm Tiêu, giám đốc Lưu nói đúng đấy, sinh viên ăn cơm kiểu gì đây?”

Chủ nhiệm Tiêu yên lặng một lát: “Giang Chu, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, hay là bỏ qua đi.”

Giám đốc Lưu gật đầu: “Đúng đúng đúng, chúng tôi không gây sự nữa, sau này cậu muốn giao đồ ăn thì cứ giao, được không?”

“Không được, tôi muốn một nửa thu nhập của nhà ăn.”

“Cậu điên rồi à? Cậu muốn một nửa thu nhập của tôi? Tại sao cậu không đi cướp đi?”

Giang Chu vui vẻ: “Thế mà ông cũng có thể nói là một câu chính nghĩa như vậy đấy.”

Lúc này, sắc mặt chủ nhiệm Tiêu đã thay đổi: “Giang Chu, cậu náo loạn đủ chưa? Sinh viên không thể không ăn cơm.”

“Đó là chuyện của các ông mà, tôi chỉ là sinh viên của đại học Thượng Kinh, ông xem nhà ăn trong trường chúng tôi kia, thành thật đến mức nào chứ?”

“Giám đốc Lưu đã nhượng bộ rồi, cậu còn muốn gì nữa?”

“Tôi không muốn gì cả, tôi chỉ đến tham giá náo nhiệt thôi, tại sao các ông cứ hỏi tôi nhỉ?”

Chương 256 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!