Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 257: CHƯƠNG 257: CÁCH CHÍNH XÁC ĐỂ ĐƯA CON GÁI NHÀ NGƯỜI TA VỀ NHÀ ĂN TẾT!

Giám đốc Lưu biết mình nhầm rồi.

Ban đầu, ông ta cho rằng đối phương chỉ là một sinh viên đại học, tùy tiện dọa nạt hai câu là sẽ sợ hãi, đến khi đó sẽ ngoan ngoãn giao tiền ra.

Nghiệp vụ giao đồ ăn này đang lên như diều gặp gió.

Một miếng thịt béo như vậy, không cho ông ta gặm vài miếng sao được?

Nhưng ông ta đã nhầm.

Bởi vì từ khi chuyện này bắt đầu, người ta đã nghĩ cách đối phó với ông ta rồi.

Có sinh viên nào như vậy sao?

Đây cmn còn gọi là sinh viên à?!

Lần sau tên này có thể viết lên mặt mấy chữ độc ác và âm hiểm không?!

Ít ra tên này cũng phải cho người ta biết để còn cân nhắc lại bản thận chứ?

Rõ ràng có một gương mặt như sinh viên đại học, sao lại đào hố bẫy người thành thạo như vậy chứ?!

“Giang Chu, cậu nói gì, rốt cuộc cậu muốn cái gì?”

“Hai ngày hôm nay tôi đã tổn thất rất nhiều đơn đặt hàng.”

Giám đốc Lưu khẽ cắn môi: “Tôi bồi thường, tôi sẽ bồi thường cho cậu, được chưa?”

Giang Chu gật đầu: “Còn có một việc nữa là, tôi chuẩn bị phát vé ưu đãi trị giá 5 đồng tiền cho sinh viên của hai trường học này.”

“… “

“Không đồng ý thì thôi, tôi qua học viện thời trang xem náo nhiệt đây.”

Giám đốc Lưu hít sâu một hơi: “Được, coi như cậu lợi hại.”

“Cứ quyết định như vậy đi, tôi còn có việc, bye bye.”

Giang Chu phát tay một cái, lái xe ra khỏi trường đại học sư phạm.

Hắn không thể thật sự khiến cho cho giám đốc Lưu đóng cửa.

Bởi vì Đỗ Vĩ Lượng không có cái quyền lợi đó.

Anh ta chỉ dẫn đội đi kiểm tra một chút thì còn được, làm sao có thể không cho người ta kinh doanh nữa chứ?

Cho nên, lần đóng cửa dừng kinh doanh để chỉnh đốn này cũng chỉ một tuần nửa tháng mà thôi.

Nếu như giám đốc Lưu gắng gượng chống đỡ thì cũng có thể chịu nổi.

Cho nên, mấy câu lúc nãy chỉ là hù dọa giám đốc Lưu mà thôi.

Nhưng quả thật là nhà ăn của ông ta có vấn đề, chứ không phải là do hắn giở trò, vậy đây chính là vấn đề của bản thân ông ta rồi.

……

Gần kỳ thi cuối kỳ.

Các giáo viên bộ môn bắt đầu bốc thăm vị trí thi của sinh viên.

Học sinh trong lớp hầu như đều đến đông đủ, dù sao cũng không có ai muốn ăn tết mà còn nợ môn.

Lúc này, Phùng Tư Nhược dùng ngón tay nhỏ nhắn để cầm bút, cánh phải thì viết viết, cánh tay trái thì bị Giang Chu gối lên.

Nàng viết tận hai bản, mỗi một nét chữ đều cong cong vẹo vẹo.

Cái này không phải bởi vì nàng không thể viết đẹp, mà là Giang Chu ở bên cạnh đang chìn chằm chằm vào lông mi của nàng rồi đếm từng sợi một.

Chuyện này khiến cho nàng rất khẩn trouwng, không thể tập trung được.

“Đừng… đừng nhin nữa được không nha …?”

Giang Chu ho nhẹ một cái: “Tết này về nhà mình ăn tết nhé?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược đỏ lên: “Không được…”

“Vì sao?”

“Nhà mình không cho.”

“Thiếu nữ ru rú trong nhà, ăn tết ở đâu mà chả giống nhau? Hay là bạn thử hỏi một chút xem.”

Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu: “Hỏi ai nha?”

Giang Chu chỉ đồng hồ của mình: “Hỏi cô của bạn, có lẽ cô ấy sẽ đồng ý đấy.”

“Mình không dám…”

“Người, luôn phải lấy hết can đảm để thực hiện bước đầu tiên.”

“Không có can đảm…”

“Vậy quên đi, mình dẫn cô bé khác về ăn tết vậy.”

Phùng Tư Nhược hừ hừ vài câu, thần tình có chút bất mãn.

Nhưng nàng vẫn không nói gì, mà tiếp tục tập trung vào hai quyển vở của mình.

Đúc lúc này, Đinh Duyệt ở bên cạnh họn họ bỗng nhiên bu lại gần, cô nhìn Giang Chu, hình như định nói cái gì đó.

“Sao thế? Sao bà nhìn tôi như vậy làm gì?”

“Muốn mời con gái nhà người ta về nhà ăn tết, ông cần phải tự mình đi qua nhà đón, đây chính là quy củ trước khi kết hôn đó.”

Giang Chu hơi trợn tròn mắt lên: “Quỷ củ này là do tên khốn FA nào nghiên cứu ra vậy??”

Đinh Duyệt hừ lạnh một tiếng: “Từ xưa đến nay đều là như vậy, con gái ở nhà chờ gả đi, quan trọng nhất chính là rụt rè.”

“Cho nên tôi phải đi Phùng gia, đón Tư Nhược trở về nhà mình mới được?”

“Ừm, nhưng lại không thể vụng trộm len lút, mà phải nhận được sự đồng ý của người nhà Tư Nhược.”

“Con bà nó, bà nói xạo đúng không?”

Đinh Duyệt lập tức tỏ vẻ nghiêm túc: “Một cô gái chưa kết hôn mà lại lén lút đi đến nhà đàn ông, ông cảm thấy chuyện này có hay ho không? Làm như vậy sẽ bị người chung quanh xem thường.”

Giang Chu khẽ nhíu mày: “Ai dám xem thường một tiểu phú bà như Phùng Tư Nhược?”

“Điều này cũng đúng, nhưng những đãi ngộ mà các cô gái khác có, Tư Nhược nhà tôi cũng phải có.”

“Vậy giấc mộng nằm ôm Phùng Tư Nhược xem Xuân Vãn của tôi, tạm thời không thực hiện được sao?”

(Xuân Vãn, chương trình ti vi giống như gặp nhau cuối năm của mình vậy.)

Phùng Tư Nhược ở bên cạnh thì đang nghe trộm.

Trước mắt nàng bỗng nhiên xuất hiện hình ảnh Giang Chu ôm mình nằm trên sô pha xem ti vi.

Sau đó, gương mặt tươi cười của nàng lại nhịn không được mà đỏ lên.

Còn lấy cùi chỏ dụng nhẹ vào người Giang Chu, để tỏ vẻ bất mãn.

Dù cô cô đã âm thầm biểu đạt sẽ ủng hộ nàng và Giang Chu, nhưng Phùng Tư Nhược vẫn chưa chính thức đồng ý lời tỏ tình của Giang Chu.

Dù sao đối với một người mắc chứng sợ đám đông như nàng mà nói, thì sẽ cần rất nhiều thời gian để chuẩn bị tâm lý.

Chương 257 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!