“Doãn tiểu thư, chào ngài, tôi là Dương Nhạc Đa!”
“Tôi là người sáng lập hạng mục xe đạp cùng hưởng!”
“Lần trước, tôi đã từng có duyên gặp ngài ở đại hội đầu tư, không biết ngài có nhớ tôi không?”
Dương Nhạc Đa tiến lên phía trước, mở miệng chào hỏi với vẻ khẩn trương.
Đây chính là phú bà đã đầu tư 10 triệu cho g g đấy.
Không ngờ mình lại tình cờ gặp được vị này ở đây.
Nếu như mình có thể được vị này đầu tư cho, vậy hạng mục xe đạp cùng hưởng của mình tuyệt đối có thể phổ cập toàn quốc.
“Đại hội đầu tư? Ngại quá, tôi không nhớ lắm.” Doãn Thư Nhã lắc đầu rất dứt khoát.
Một đại hội nhàm chán như vậy, toàn bộ quá trình nàng chỉ ngủ mà thôi, được chứ?
Nếu không phải cô bé ở trên sân khấu đã đánh thức nàng đúng lúc, để nàng kịp thời ném thẻ đầu tư, thì có lẽ Giang Chu đã đập vỡ toàn bộ cửa kính nhà nàng rồi.
Cho nên nàng căn bản chưa từng nhìn thấy Dương Nhạc Đa, càng chưa từng nghe nói đến hạng mục đó.
“Tôi có thể xin chút thời gian của ngài để giới thiệu hạng mục của mình không?”
“Rất xin lỗi, tôi đang có việc bận, để lần khác đi.”
Dương Nhạc Đa hơi xấu hổ, nhưng vẫn không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Phải biết là, chỉ cần có thể duy trì mối quan hệ tốt với một người đầu tư có cấp bậc như Doãn Thư Nhã, thì tương lai sẽ được đầu nhập tài chính không ngừng không nghỉ.
Nếu như hôm nay không cố gắng, tương lai biết đi đâu tìm kim chủ ba ba đây?
(kim chủ ba ba, ý chỉ một người nó năng lực về tài chính, thường là người đứng sau lưng chi tiền cho những người khác để đạt được mục địch nào đó, có thể là tiền tài, có thể là thân thể vân vân và mây mây.)
“Doãn tiểu thư, không phải ngài đã đầu tư cho trang web MonNgon kia 10 triệu sao? Tôi cũng chỉ cần 10 triệu thôi.”
“Cô cũng biết trang web đó à?”
Dương Nhạc Đa lập tức gật đầu: “Tôi và người sáng lập ra nó đều là ngôi sao khởi nghiệp mới của khu đại học, nhưng tôi thật sự không coi trọng cái hạng mục đó.”
Doãn Thư Nhã hơi nhíu mày: “Hạng mục này có tốt hay không thì có liên quan gì đến cô à?”
“Tôi biết là năng lực của Tô Nam rất mạnh, nên mới thuyết phục được ngài, nhưng thực tế thì ông chủ của trang web đó lại là một kẻ rất tầm thường, không có tài trí gì đáng nói cả.”
Doãn Thư Nhã khó hiểu: “Tô Nam là ai?”
“Chính là người đã thuyết phục được ngài khi ở đại hội, chính là người đã khiến cho ngài đồng ý bỏ 10 triệu.”
Doãn Thư Nhã khẽ nhíu mày, sau đó lại giãn ra.
Ah, nhớ rồi.
Đó chính là nhân viên của Giang Chu.
Đúng là cô ấy đã đả động mình, nhưng mà là dùng tên Giang Chu để đánh thức mình từ trong giấc mộng.
Đó cũng coi như là đả động nhỉ, không sai!
Dương Nhạc Đa tiếp tục mở miệng: “Tôi có thể giúp ngài kiếm được rất nhiều tiền.”
Doãn Thư Nhã khoát khoát tay: “Tôi đã có rất nhiều tiền rồi, nên không có hứng thú với việc kiếm tiền nữa.”
“Vậy…vậy tại sao ngài lại đầu tư cho hạng mục kia?”
“Còn không phải do tên khốn Giang Chu uy hiếp tôi sao, còn đi đập cửa sổ thủy tinh nhà tôi nữa.”
Dương Nhạc Đa lại càng khó hiểu hơn: “Ngài… Ngài nói cái gì cơ?”
Doãn Thư Nhã nhắc đến chuyện này lại thấy tức giận: “Tên kia làm một cái bẫy nhỏ để đập vỡ cửa sổ nhà tôi, thế mà còn không dám thừa nhận.”
“Tên đó… tên đó đập cửa sổ thủy tinh nhà ngài á?”
“Ừm!”
Vừa dứt lời, không ngờ Giang Chu lại bỗng nhiên đi ra từ cổng chính của trung tâm thương mại.
Hắn vừa mới mua một một tây trang màu đen, trong tay còn cầm một cái cà vạt caro màu xám và trắng.
“Phú bà, qua đây thắt cà vạt cho tôi.”
“Cậu không thể nói thêm một chữ mời à? Tôi là người hầu của cậu sao?”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Vậy thì mời qua đây thắt cà vạt giúp tôi với.”
Doãn Thư Nhã bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là đi qua, dùng ngón tay tinh tế trắng nõn của mình để thắt cà vạt cho Giang Chu.
Sau khi thắt xong, nàng bỗng nhiên dùng sức, siết mạnh vào cổ của Giang Chu.
“Nhẹ thôi nhẹ thôi, yết hầu của tôi sắp bị cô làm hỏng rồi.”
“Vậy thì càng tốt, khi đó chúng ta có thể làm chị em tốt.”
Giang Chu không khỏi liếc mắt nhìn Doãn Thư Nhã một cái: “Có phải cô cho rằng, con trai và con gái chỉ khác nhau ở mỗi cái yếu hầu thôi à?”
Doãn Thư Nhã thả cà vạt của Giang Chu ra: “Không phải vậy sao? Vậy thì còn khác chỗ nào?”
“Không, không khác gì cả, cô nói đúng lắm, lần sau tôi sẽ che yêu hầu đi, rồi chúng ta cùng tắm nhé.”
“Cút xuống địa ngục đi, cậu thật sự coi tôi là thiếu nữ 29 tuổi ngu ngốc à?”
Có thiếu nữ cmn 29 tuổi ngu ngốc à?
Không phải, chuyện này không phải trọng tâm, trọng tâm là 29 tuổi rồi mà còn là thiếu nữ sao?
29 tuổi không lập gia đình, vậy cũng đã là dì, là bác gái rồi.
Bà già này thật biết dát vàng lên mặt mình.
Đúng lúc này, Giang Chu chú ý đến Dương Nhạc Đa ở bên cạnh.
“Đây là bạn của cô à?”
“Không phải, tình cờ gặp được trên đường thôi.”
“Không phải tôi đã nói với cô rồi sao, không được nói chuyện với người xa lạ, đúng là thiếu nữ 29 tuổi ngu ngốc mà!”
“Móa, rốt cuộc cậu có muốn đi thuê văn phòng không? Lại nói nhảm nữa là bản tiểu thư sẽ đi về đấy.”
“Thuê thuê thuê, đi lên xem một chút đi.”
Cùng lúc đó, Dương Nhạc Đa đứng ở bên cạnh đã từ từ hóa đá.
Cô ta biết người mặc âu phục này là Giang Chu, nhưng không phải vì chuyện này mà cô ta yên lặng.
Đi kéo đầu tư không phải là sẽ thấp hơn người ta một đầu sao? Tại sao Giang Chu lại dám nói chuyện như vậy với nhà đầu tư? Tên này không sợ người ta thẹn quá hóa giận, trực tiếp rút vốn về sao?
Đây chính là 10 triệu đấy!
Nếu như là mình, thì mình còn hận không thể coi Doãn Thư Nhã thành bồ tát để cúng bái nữa là.
Tại sao Giang Chu lại dám kêu to gọi nhỏ với Doãn Thư Nhã cơ chứ?
Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Rõ ràng Doãn Thư Nhã mới là kim chủ ba ba mà?
Chuyện này rất không hợp lẽ thường, tuyệt đối là không hợp với lẽ thường mà!
Dương Nhạc Đa tạm thời bỏ nghi ngờ qua một bên, từ từ lấy lại tinh thần.
Bây giờ cô ta không có quá nhiều thời gian để suy nghĩ, bởi vì cô ta muốn đi lên gặp Phùng Tứ Hải.
Keng, thang máy đã đi đến tầng tám.
Dương Nhạc Đa nắm chặt bản kế hoạch trong tay, đi ra khỏi thang máy.
Lúc này, Giang Chu và Doãn Thư Nhã cũng xuất hiện ở tầng tám.
Hai người họ đang đi tham quan một căn phòng trống ở sát vách công ty đầu tư Hoa tiêu.
Dương Nhạc Đa cũng làm bộ như không nhìn thấy hai người hộ, mà vội vàng đi vào công ty đầu tư Hoa Tiêu.
Lúc này, Phùng Tứ Hải đang ngồi suy nghĩ sâu xa trong khu cà phê của công ty.
Lần này, chủ yếu là anh ta đang suy nghĩ ba vấn đề.
Vấn đề đầu tiên là, đến cùng thì khi nào Giang Chu mới đến tìm mình?
Hạng mục kia đã mở rộng ra toàn thành phố rồi, chuyện lớn như vậy sao anh ta có thể không biết.
Bao quát cả mấy ngày tuyên truyền trước đó cũng vậy, thậm chí còn có người đến văn phòng của bọn họ để đẩy mạnh tiêu thụ nữa mà.
Theo đạo lý mà nói, nếu Phùng đại tiểu thư đã thông báo cho anh ta.
Vậy chắc chắn cô ấy cũng sẽ phải nói cho Giang Chu biết.
Nhưng tại sao Giang Chu có một hành động lớn như vậy mà lại không thông báo cho mình một câu?
Vấn đề thứ hai là, mình phải giúp Giang Chu thế nào?
Anh ta không tham gia vào giai đoạn đầu của hạng mục kia.
Anh ta cũng không tham gia vào giai đoạn mở rộng ra toàn thành phố của hạng mục đó.
Theo đạo lý mà nói, tên nhóc Giang Chu kia cũng sẽ không thuận buồm xuôi gió như vậy mới đúng chứ nhỉ?
Anh ta còn đang chờ tên nhóc kia chạy đến cửa xin giúp đỡ, nhưng mà tại sao lại không có chút động tĩnh nào?
Hơn nữa, dựa theo những gì anh ta điều tra, vị Doãn đại tiểu thư kia lại tham dự vào rất nhiều chuyện.
Rõ ràng là chuyện trong nhà, tại sao Giang Chu luôn tìm trợ giúp của người ngoài chứ?
Vấn đề thứ bà là, bản thân anh ta có nên chủ động tìm Giang Chu không?
Ban đầu, Phùng Tứ Hải cảm thấy, nói gì thì nói mình cũng là một ông chủ lớn, mặc dù Giang Chu là người phát ngôn của Phùng Y Vân, nhưng dù sao tên nhóc đó vẫn chỉ là một người trẻ tuổi mà thôi, hơn nữa, anh ta còn là người trợ giúp cho đối phương, nên nói thế nào thì cũng không nên để anh ta chủ động mới phải chứ?
Nhưng mấu chốt của vấn đề nằm ở chỗ này.
Anh ta không chủ động, Giang Chu cũng không chủ động.
Vậy Phùng Y Vân muốn mình trợ giúp Giang Chu thế nào đây?
Chẳng may mình bỏ qua quá nhiều cơ hội, để cho Doãn gia tham dự vào quá sâu, khi đó gia tộc có cho rằng mình mắc sai lầm không? Có trừng phạt mình hay không?
“Xin chào Phùng tiên sinh, tôi là Dương Nhạc Đa.”
“Đây là hạng mục gây dựng sự nghiệp của tôi, nó tên là xe đạp cùng hưởng.”
Đúng lúc này, một giọng nói mang theo vài phần khẩn trương vang lên.
Phùng Tứ Hải bỗng nhiên ngẩng đầu lên, quan sát Dương Nhạc Đa vài lần.
“Ồ, Cô là Tiểu Dương ngày hôm qua đã gọi điện thoại đến, đúng không?”
“Đúng đúng đúng, hôm nay tôi đến đây là muốn nói chuyện đầu tư, ngài có rảnh rỗi không?”
“Ừm, cô nói qua một chút đi.”
Thật ra thì Phùng Tứ Hải cũng không quá hứng thú với cái hạng mục này.
Chỉ là anh ta cảm thấy hứng thú với phương thức góp vốn 1 đổi 6 này mà thôi.
Cho nên anh ta mới đồng ý cho Dương Nhạc Đa một cơ hội.
Nhưng khi Phùng Tứ Hải nhìn quanh bốn phía, lại thấy được gương mặt ở bên ngoài kia, vì vậy liền không còn hứng thú gì với cái phương thức góp vốn 1 đổi 6 này nữa.
“Phùng tiên sinh, hạng mục của tôi là dùng chung xe đạp.”
“Chính là dùng tài chính trong tay để đưa những chiếc xe đạp lên các tuyến đường chính trên thành phố, sau đó thu tiền thế chấp và phí hội viên.”
“Hội giờ, tôi đã có ba ngàn chiếc xe đạp trong thành phố Thượng Kinh này, 2000 chiếc xe ở thành phố Tân Hải, đã có ba triệu tiền thế chấp.”
“Tương lai tôi sẽ thành lập một công ty đầu tư, tập trung tài chính lại…”
Dương Nhạc Đa bắt đầu mở máy hát, nhưng cô ta chợt phát hiện Phùng Tứ Hải đang thất thần, ánh mắt của người này vẫn luôn liếc ra phía người cửa, thân thể cũng không nhịn được mà hơi nghiêng ra ngoài.
“Phùng tiên sinh?”
“A… A? Cô nói rất tốt, tiếp tục đi.”
Dương Nhạc Đa đè nỗi bất mãn trong lòng xuống: “Tôi muốn kéo một khoản đầu tư 5 triệu từ phía ngài, để tiến quân vào Bắc Hải.”
Phùng Tứ Hải gật đầu: “Tân Hải đúng không?”
“Là… Bắc Hải.”
“Ồ được, cô nói tiếp đi.”
Dương Nhạc Đa yên lặng một lát: “Vừa rồi tôi đã trình bày xong hết rồi.”
Phùng Tứ Hải hơi sững sờ: “Ồ, vậy cô muốn tôi đầu tư cho cô bao nhiêu tiền?”
“Năm triệu, trong một năm tôi có thể trả cả vốn lẫn lãi lại cho ngài.”
“Năm triệu à, đây cũng không phải một con số nhỏ đâu.”
Dương Nhạc Đa cắn môi, trên mặt tràn đầy vẻ khẩn trương.
Cô ta cũng biết đây không phải là một con số nhỏ, cũng biết Phùng Tứ Hải sẽ phải cân nhắc cẩn thận.
Nhưng đúng vào lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên truyền vào giọng nói của Giang Chu và Doãn Thư Nhã.
“Phòng này không tốt lắm, không có ánh mặt trời.”
“Thượng Kinh tấc đất tấc vàng, vị trí đẹp đã bị người ta chiếm hết từ lâu rồi.”
“Vậy quên đi, chúng ta đi qua bên tòa nhà Kim Hà xem một chút đi.”
Doãn Thư Nhã khẽ cắn môi, thầm nói tên khốn này cũng quá khó hầu hạ rồi.
Vị trí nơi này rất tốt, nằm ở khu vực rất đẹp, giá thuê cũng rẻ nữa.
Những tòa nhà quanh đây đều không có chỗ nào được như nơi này đâu.
Nhưng tên này lại nhất định đòi phải có ánh mắt trời mới được!
“Cậu mở công ty, hay là muốn làm vườn ở trong phòng vậy?”
Giang Chu mỉm cười: “Đa số nhân viên của tôi đều là con gái, cô biết mà, con gái đều như hoa.”
Doãn Thư Nhã cười nhạo một tiếng: “Cậu mở công ty chỉ là vì muốn lừa tình đám con gái đó thôi, đúng không?”
“Ừm, lời này rất chính xác, nhưng tôi cũng là vì để dành đồ cưới nữa.”
“Ai mà đi theo cậu thì mới là xui xẻo.”
Hai người đang nói chuyện, Phùng Tứ Hải đã không nhịn được mà đi ra.
Anh ta nhận ra đối phương.
Đây không phải bao bối Giang Chu mà anh ta vẫn luôn nhớ thương sao?
Đi đâu đây?
Hình như là đi thuê văn phòng à.
Đây là chuyện tốt mà!
Mình lại ở sát vách, hợp tác với nhau là quá tiện rồi còn gì?
Lúc này, Dương Nhạc Đa cũng tỏ vẻ nghi ngờ mà nhìn Phùng Tứ Hải đi ra ngoài.
“Phùng tiên sinh, ngài đi đâu vậy?”
“A, cô cứ ngồi chờ một chút, tôi nhìn thấy một người bạn.”
Chương 262 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]