Nhìn thấy người bạn?
Dương Nhạc Đa nhìn thoáng qua bên ngoài, liền phát hiện người đang đứng trước cửa là Giang Chu và Doãn Thư Nhã.
Người bạn trong miệng Phùng Tứ Hải chắc hẳn là Doãn Thư Nhã nhỉ?
Dù sao Giang Chu cũng chỉ là một sinh viên khởi nghiệp như mình mà thôi, dù tên đó muốn làm bạn với Phùng Tứ Hải thì cũng không có tư cách.
Hơn nữa, không có nhiều người có thể khiến cho Phùng Tứ Hải chủ động đi ra đón.
Dương Nhạc Đa nghĩ đến đây nội tâm bỗng nhiên run lên một cái.
Chẳng lẽ Giang Chu cũng đến kéo đầu tư??
Cho nên tên này mới có thể xuất hiện cùng với Doãn Thư Nhã?
Dù sao chuyện người đầu tư giới thiệu cho một người đầu tư khác cũng là rất bình thường.
Giang Chu này, đúng là có chút thủ đoạn nha!
Chẳng may bọn họ đàm phàn thành công, vậy mình phải làm thế nào?
Dương Nhạc Đa quyết định đi ra ngoài theo, cô ta không thể để chuyện đó xảy ra được.
“Xin chào, tôi vừa nghe nói, hai người muốn thuê phòng làm việc à?”
Giang Chu quay đầu lại, còn tưởng là người môi giới của tòa nhà này: “Đúng thế, nơi này của các anh còn văn phòng nào đón được ánh nắng không?”
Phùng Tứ Hải suy nghĩ một chút: “Văn phòng bên này có thể đón ánh nắng, cậu thấy thế nào?”
“Văn phòng đó có người rồi cơ mà?”
“Không sao, đã nói là ủng hộ hết mình rồi mà? Nên cậu thích thì cứ lấy thôi!”
ủng hộ hết mình?
Sao nghe có vẻ quen tai thế này.
Người này bị Lão Nghiêm đoạt xá rồi à?
Giang Chu khẽ nhíu mày, cảm thấy rất khó hiểu.
Người môi giới bây giờ đều kiêu ngạo như vậy sao?
Văn phòng có người rồi mà cũng có thể mang ra cho thuê?
“Văn phòng đó có người rồi, làm vậy không thích hợp lắm nhỉ?”
“Không sao, đều là người nhà mà, không cần khách khí như vậy tôi, tôi chuyển công ty sang bên này là được mà.”
Giang Chu nghe xong thì không khỏi sửng sốt một chút.
Hắn nhìn thoáng qua Doãn Thư Nhã, phát hiện đối phương cũng không hiểu chuyện gì.
Người trong nhà?
Người trong nhà nào vậy?
Chẳng lẽ cha mình nói thật sao? MÌnh cmn thật sự là con hoang?
Phùng Tứ Hải ho khan một tiếng: “Làm sao vậy, nếu cậu nhìn trúng văn phòng đó, thì tôi sẽ nhường lại cho cậu thật mà.”
“Sao anh khách khí vậy, bên đó không có ma quỷ quấy phá chứ?”
“Hoàn toàn không có, đó tuyệt đối là phong thủy bảo địa, hơn nữa tôi còn có thể lập tức chuyển ra ngoài luôn.”
Giang Chu nghe đến đây thì mới phản ứng lại.
Hóa ra người này không phải là môi giới, mà là ông chủ của công ty đó.
Ý của anh ta là, anh ta có thể chuyển qua bên này luôn, sau đó để lại căn phòng đó cho mình dùng.
Con bà nó, người thời đại này đều hiền lành tốt bụng như vậy sao?
Thế giới này cũng quá ấm áp rồi.
Ấm áp đến mức khiến cho hắn cảm thấy khó tin.
Dù sao hắn cũng vừa trải qua sự kiện nhà ăn ngăn cổng trường mà.
Quả nhiên, khắp thiên hạ này chỉ có đồng nghiệp mới là oan gia à?
“Vậy chiều nay anh chuyển qua luôn được không?”
“Được, bây giờ tôi sẽ trở về tìm người chuyển đồ luôn, về sau mọi người là hàng xóm rồi.”
Giang Chu lập tức ngăn anh ta lại: “Anh chờ một chút, tôi muốn hỏi một câu, chúng ta đã từng quen biết sao?”
“Cậu không biết tôi?”
Phùng Tứ Hải nghe thấy vấn đề này của Giang Chu thì cũng ngây ngẩn cả người.
Giang Chu không phải người một nhà sao?
Phùng đại tiểu thư còn đặc biệt dặn dò mình phải giúp Giang Chu, tại sao bản thân Giang Chu lại giống như hoàn toàn không biết chuyện gì vậy?
Phùng Tứ Hải suy nghĩ một lúc lâu, bỗng nhiên ý thức được cái gì đó.
Đúng rồi, chắc là do mình quá vội, nên có thể đối phương căn bản vẫn không nhận ra mình là ai.
Vì vậy, anh ta móc trong túi áo ra một tấm danh thiếp, đưa qua cho Giang Chu.
“Ngại quá, là tôi quên chưa tự giới thiệu.”
“Tôi là người sáng lập công ty đầu tư Hoa Tiêu, tôi là Phùng Tứ Hải.”
Trong lòng Giang Chu bỗng nhiên run lên một cái.
Phùng Tứ Hải của công ty đầu tư Hoa Tiêu!
Đây chẳng phải là mục tiêu số một của mình trong đại hội đầu tư sao?
Chỉ là bỗng nhiên xảy ra chuyện ngộ độc thực phẩm, nên mình mới bỏ lỡ, không tham dự được.
Cho nên mới không có cơ hội tiếp xúc với người này.
Đây chắc là Phùng Y Vân chuẩn bị có mình đúng không?
Chẳng trách người này lại nói sẽ hết sức ủng hộ mình.
Xem ra, Phùng Y Vân đúng là muốn giúp đỡ mình và Phùng Tư Nhược rồi.
Giang Chu khẽ giật đầu, xem như đã hiểu rõ đầu đuôi.
“Thì ra là Phùng tiên sinh, ngài nói như vậy là tôi hiểu rồi.”
“Cậu hiểu thì tốt rồi, tôi còn tưởng rằng mình nhận nhầm người nữa chứ.”
Giang Chu cất bước đi qua bên đối diện, phóng mắt nhìn quanh một vòng: “Nơi này đúng là không tệ, anh xác định có thể đổi cho tôi?”
Phùng Tứ Hải gật đầu rất sảng khoái: “Hoàn toàn không thành vấn đề, hơn nữa, chúng ta làm hàng xóm, cũng sẽ có lợi cho chuyện hợp tác sau này.”
“Vậy tôi không khách khí nữa nhé?”
“Phùng đại tiểu thư đã nói rồi, người trong nhà mình cả, không cần khách khí.”
Phùng Tứ Hải vừa nói chuyện vừa liếc nhìn Doãn Thư Nhã.
Những lời này của anh ta, chính là để cho Doãn Thư Nhã nghe.
Giang Chu là người nhà bọn tôi, Doãn gia các cô đừng nhúng tay vào nữa.
Đây cũng chính là lời dặn dò của Phùng đại tiểu thư trước khi trở về.
Chương 263 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]