Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 268: CHƯƠNG 268: LẠI ĐẬP CỬA SỔ THỦY TINH?

Giang Chu ngồi nhìn ba con hàng này, cười như không cười nói: “Nếu như tôi đi tán gái khắp nơi mà vẫn không rớt tin chỉ, vậy các ông có cảm thấy tuyệt vọng với cuộc sống này không nhỉ?”

Ba tên hơi sững sờ một chút: “Không… không thể nào, ông nhất định sẽ trượt! Nhất định là như vậy!”

Giang Chu đột nhiên tỏ vẻ nghiêm túc: “Mấy anh em, tôi có bao giờ chém gió mà không làm được không?”

“Con bà nó, Giang Chu, ông làm người đi! Ít ra cũng phải chừa chút mặt mũi cho bọn tôi chứ??!”

“Giết người tru tâm, giết người tru tâm mà!”

“Nếu ông không rớt tín chỉ, tôi cmn liền không muốn sống nữa!”

Cùng lúc đó, trong khu biệt thự Hồng Diệp.

Trong biệt thự của Doãn Thư Nhã đèn đuốc sáng trưng, tiếng người huyên náo.

Rất nhiều thanh niên tài tuấn của mỗi một ngành nghề trong Thượng Kinh đều tụ tập ở trong sân.

Tất cả đều là tay phải nhét váo túi, tay trái cầm Champagne.

Mỗi người đều mặc âu phục phẳng phiu, khí khái hào hùng.

Lúc này, Doãn Thư Nhã lái chiếc Ferrari của mình về đến trước cổng, nàng vừa xuống xe thì lập tức có một đống người xông lại.

“Doãn tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!”

“Doãn tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!”

Doãn Thư Nhã mỉm cười hết sức tự nhiên với từng người một.

Sau đó, nàng nói thân thể mình hơi khó chịu, cần lên trên nghỉ ngơi.

Sau khi nàng đi vào phòng, liền ném ví qua một bên, rồi liền nằm vật xuống giường.

Nàng cứ nằm trợn tròn mắt mà nhìn lên hoa văn trên trần nhà như vậy một lúc, lại cảm thấy những thứ trước mắt mình như những nhưng viên kim cương nhiều màu ở trong kính vạn hoa vậy, nó kéo dài, mở rộng và xoay tròn liên tục.

Doãn Thư Nhã thở hắt một hơi, lông mi hơi run lên vài cái.

Đại tiểu thư ru rú trong nhà rất ít khi ra ngoài, cho nên không đi quen giày cao gót lắm, khiến cho mắt cá chân của nàng bị đau.

Doãn Thư Nhã yên lặng một lát, liền mở đèn ngủ lên, khiến cho những tia sáng ấm áp bao trùm một góc của căn phòng tối tăm.

Nhưng lúc này, bóng đêm bên ngoài cửa sổ lại trở nên tối tăm hơn vài phần.

Hôm nay là sinh nhật của nàng.

Lại là một sinh nhật không có ngạc nhiên bất ngờ gì như mọi năm.

Nhưng đúng lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên vài tiếng gõ cửa.

Cốc cốc cốc.

Doãn Thư Nhã lập tức ngồi dậy, sửa sang lại quần áo.

“Vào đi!”

Nàng vừa nói xong, cửa phòng liền bị người mở ra.

Lúc này, Bác Từ đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ màu vàng đi vào, phía trên là một cái bánh ga tô hình tháp có tám tầng, mỗi một tầng đều có hình dáng xa hoa và xinh đẹp.

Chỉ cần liếc mắt nhìn qua, liền biết chiếc bánh ga tô này cực kỳ đắt đỏ.

“Đại tiểu thư, sinh nhật vui vẻ.”

“Cảm ơn bác Từ.”

“Những người bên ngoài có ồn ào quá không? Hay là tôi đuổi đi cho ngài nhé?”

“Không cần, tôi biết năm nào họ cũng đến là để cho cha tôi xem mà thôi, nhưng mặc kệ thế nào, bọn họ tốt xấu gì cũng nói một câu sinh nhật vui vẻ rồi.”

Bác Từ gật đầu, không nói gì nữa mà đưa tay vào túi.

Lúc này, bánh ga tô vẫn chưa được châm nến, ông định lấy bật lửa ra, nhưng mò một lát mà vẫn không thấy.

“Rất xin lỗi đại tiểu thư, hình như tôi quên cầm bật lửa rồi.”

Doãn Thư Nhã mỉm cười: “Như vậy cũng được rồi.”

Bác Từ lại xin lỗi: “Sinh nhật của ngài, cũng không thể không thổi nến ước nguyện chứ?”

“Năm nào mà chả như vậy, cháu cũng quen rồi, ước nguyện chính là thứ không thực hiện được cho nên mới gọi là ước mà.”

“Rất xin lỗi đại tiểu thư.”

“Không sao, năm nào cháu cũng ăn rồi, giờ cũng chán lắm rồi.”

“Vậy… vậy tôi liền ra ngoài.”

“Ừm.”

Bác Từ hơi cúi người chào, rồi quay người đi ra khỏi phòng.

Lúc này, Doãn Thư Nhã lập tức trút bỏ vẻ đoan trang của một đại tiểu thư, liền cuộn mình trên đầu giường như một thiếu nữ 29 tuổi ngốc nghếch.

Năm nào cũng vậy, sinh nhật của nàng đều sẽ có một cái bánh ga tô như vậy, một đống lời chúc mừng như vậy, một đống người đứng ở trong nhà như vậy.

Tất cả những thứ đó đều chưa từng thay đổi.

Điều này làm cho nàng cảm thấy cuộc sống này rất nhàm chán.

Nàng cảm giác như mình giống như một công chúa bên trong kịch con rối vậy.

Sống trong một căn biệt thự sang trọng, ăn món ăn ngon nhất, một năm lại một năm, mặc kệ thế giới bên ngoài có thay đổi ra sao, nàng vẫn cứ sống một năm lại một năm như vậy.

Nói trắng ra thì đây chính là một loại cảm giác trống rỗng.

Nàng luôn cảm thấy thế giới bên ngoài là một thế giới khác với thế giới trong phòng.

Nàng luôn cảm thấy bản thân mình có một khoảng cách không thể đột pha với thế giới ồn áo và huyên náo ở bên ngoài.

Giống như tiệc sinh nhật ngày hôm nay vậy, nó khác với mọi năm ở chỗ nào chứ?

Nàng giống như là đang bị giam giữ trong một vòng lặp thời gian vô hạn vậy, ngày ngày đều giống năm, năm qua năm đều giống nhau.

Tại sao khi nàng trở về thì lại muốn Giang Chu mời nàng ăn cơm?

Bởi vì nàng hy vọng năm nay mình sẽ có một sinh nhật hoàn toàn khác biệt, dù là quán ven đường cũng tốt, ít nhất thì cũng không phải vài chục năm như một ngày.

Kết quả tên kia còn không thèm mới nàng ăn cơm.

Chương 268 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!