Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 269: CHƯƠNG 269: LẠI ĐẬP CỬA SỔ THỦY TINH? (2)

Đúng lúc này, bác Từ lại đến rồi.

“Đại tiểu thư, đã đến giờ đi xuống nhận quà, rồi để những người này trở về rồi.”

“Tốt, cháu biết rồi.”

Doãn Thư Nhã đứng lên, kéo cửa phòng đi ra ngoài.

Lúc này, đại sảnh biệt thự đã đầy ắp bóng người.

Những người này đều là ông chủ, quản lý cao tầng của từng cái ngành nghề.

Đại đa số người đều chỉ khoảng 30 tuổi, thậm chí còn có người nhỏ hơn.

“Doãn tiểu thư, đây là dây chuyền đặt riêng từ một nhà thiết kế ở Italy.”

“Doãn tiểu thư, đây là bình sứ Thanh Hoa tôi mua từ phòng đấu giá.”

“Doãn tiểu thư, chai rượu Romani Conti này…”

Doãn Thư Nhã nở nụ cười yếu ớt, tiếp nhận quà tặng của bọn họ.

Dây chuyền kim cương quá nặng quá dầy, đeo lên tuyệt đối sẽ gãy cổ.

Bình sứ Thanh Hoa để muối dưa.

Một chia nước nho có màu sắc kỳ quái.

Còn cả cái đồng hồ không cần thiết trong khi nàng chỉ ở nhà.

Rất tốt, rất tốt.

Năm nay lại thành công né tránh được những món nàng yêu thích.

Làm quá tốt rồi.

Lúc này, đám người trong đại sảnh cũng dần dần yên tĩnh lại.

Tất cả những người có mặt ở đây đều là người có thành tựu trong lĩnh vực của mình, cho nên bọn họ rất hiểu chuyện quan sát sắc mặt.

Bọn họ cũng biết năm nay lại thất bại khi nhìn thấy nụ cười thản nhiên của Doãn tiểu thư.

Tất cả những món quà ở đây, hoàn toàn không làm cho nàng thích thú chút nào.

Nhận quà, nói cảm ơn.

Nhận quà, lại nói cảm ơn.

Nàng chỉ là làm những việc buồn tẻ giống như thường lệ vậy.

Trong nụ cười ẩn giấu vẻ miễn cưỡng kia, còn mang theo một tia mất mát.

Nhưng mà một đại tiểu thư có gia tài bạc triệu như nàng lại thiếu cái gì?

Nàng không thiếu cái gì cả, vậy nàng sẽ hài lòng với món quà như thế nào?

Đúng lúc này, một tiếng choang lanh lảnh vang lên.

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt mà nhìn về phía phát ra âm thanh.

Đó chính là cửa sổ thủy tinh trong biệt thư của Doãn tiểu thư.

Trên mặt đất còn có một cục gạch, còn có nửa cái tàn thuốc chưa tắt, chung quanh thì đầy là mảnh vụn thủy tinh.

Bên dưới cục gạch còn có thứ gì đó.

Giờ phút này, tất cả người trong phòng đều bàng hoàng.

Là ai mà lại to gan lớn mật như vậy?

Lại dám nện cửa sổ thủy tinh nhà Doãn tiểu thư trong ngày sinh nhật chứ?!

“Doãn tiểu thư đừng sợ, tôi sẽ ra xem một chút.”

“Đúng đúng, cùng đi thôi, xem là ai mà to gan như vậy.”

“Mẹ nó, bắt được thì phải hủy răng cửa của tên này.”

Một đám các anh đẹp trai tài giỏi đã xắn tay áo lên, lòng đầy căm phẫn.

Thậm chí có người đã kéo cửa chuẩn bị xông ra ngoài.

Đây chính là một cơ hội tốt để biểu hiện mà!

Bắt được tên nện cửa sổ kia, để trang bức trước mặt Doãn tiểu thư mọt phen.

Nói không chừng còn có thể trở thành con rể của Doãn gia!

Nhưng mà chưa chờ người này đi ra ngoài, một giọng nói liền vang lên.

“Chờ đã, không cần đi đâu.”

Doãn Thư Nhã gọi người lại, sau đó liền đi đến trước cục gạch kia.

Bên dưới cục gạch chính là một cái bánh ga tô nhỏ bằng cái chén đã bị biến dạng, chính là loại bánh có thể mua được trong bất cứ siêu thị nào.

Có lẽ trong siêu thị nhỏ chỉ bán hai đồng một cái, siêu thị lớn thì bán ba đồng một cái.

Ngoài ra, phía trên đó còn có một tờ giấy đi kèm.

“Chúc thiếu nữ 30 tuổi ngốc nghếch sinh nhật vui ẻ.”

Doãn Thư Nhã nghiến răng nghiến lợi nhìn cái bánh ga tô bị đè bẹp này, nhưng sau khi tức giận xong, nàng lại không nhịn được mà véo một miếng rồi cho vào miệng nếm thử.

“Hmmm… mùi vị cũng không tệ lắm.”

Doãn Thư Nhã hù hù, bỏ lại đám người ở dưới mà đi lên trên nhà.

Cuối cùng thì bữa tiệc sinh nhật này cũng đã không giống xưa rồi.

Cùng lúc đó, tất cả người trong đại sảnh đều yên lặng, bọn họ đều liếc mắt nhìn nhau, trong mắt viết đầy kinh ngạc.

Trời ạ, Doãn đại tiểu thư lại cười vui vẻ như vậy sao?

Năm nào bọn họ cũng đến đây, nhưng chưa bao giờ thấy Doãn tiểu thư nở một nụ cười như vậy.

Bọn họ còn tưởng rằng, từ bé đến giờ, Doãn tiểu thư vẫn luôn cao ngạo và lạnh lùng như vậy.

Không ngờ dáng vẻ cao ngạo và lạnh lùng đó chỉ là dành cho họ mà thôi?

Hóa ra Doãn tiểu thư lại thích mấy cái trò này?!

Quà tặng là phải nện vở cửa sổ thủy tinh để đưa vào.

Đây là cmn vị thiên tài nào phát minh ra vậy?!

Có mở lớp học hay không?

Tất cả người đang ở đây đều có thể nộp học phí, thậm chí là quỳ học!

Cùng lúc đó, bên ngoài khu biệt thự.

Giang Chu lái xe như bay trở về đại học Thượng Kinh.

Người làm ăn, đối nhân xử thế là một chuyện rất quan trọng, kiếp trước hắn làm quản lý của bộ phận kinh doanh đã học được một kỹ năng, đó chính là nhớ kỹ tất cả sinh nhật của mỗi một vị khách hàng lớn.

Huống hồ là Doãn Thư Nhã đã đầu tư 10 triệu cho hắn.

Từ lúc đi thuê phòng làm việc, cho đến khi Doãn Thư Nhã bảo hắn mời nàng đi ăn cơm, hắn vẫn chưa từng quên hôm nay là sinh nhật của nàng.

Chương 269 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!