Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 270: CHƯƠNG 270: ANH RỂ, CÓ MUỐN VỀ NHÀ VỚI BỌN EM KHÔNG?

Nhưng mà Giang Chu vẫn có một loại cảm giác thấp thỏm.

Đây chính là một người phụ nữ 29 tuổi rồi mà vẫn chưa từng yêu đương, mà bản thân mình lại là một thiếu niên đẹp trai môi hồng răng trắng, chẳng may mình dẫn nàng đi ra ngoài tổ chức sinh nhật.

Vậy dù sao cũng phải ăn cơm tây chứ?

Ăn cơm tây xong cũng phải có quà tặng chứ?

Còn phải dài dòng vài câu chúc phúc ở trước mặt nàng nữa.

Hàng năm có ngày này, hàng tháng có sáng này…

Thật ra thì mấy thứ này đều không quan trọng, cũng không tốn bao nhiêu tiền.

Nhưng chẳng may thiếu nữ 29 tuổi ngốc nghếch này thích hắn thì làm sao bây giờ?

Cho nên Giang Chu mới không nhắc đến chuyện sinh nhật.

Thậm chí còn từ chối khi nàng muốn rủ đi ăn cơm.

Nhưng mà đây chính là kim chủ ba ba chủ mình, nếu thật sự quên sinh nhật của nàng thì không thể nào nói nổi, cho nên Giang Chu mới suy nghĩ ra một biện pháp tốt.

Mua một cái bánh ga tô rẻ nhất, lại dùng phương thức không cần gặp mặt để đưa cho Doãn Thư Nhã.

Nếu làm như vậy mà nàng còn thích mình, vậy thì chỉ có thể trách mình là Khí Vận Chi Tử mà thôi.

Nhưng Giang Chu không biết là, cái sinh nhật bị đập cửa sổ thủy tinh này đã định trước là một cái sinh nhật được Doãn Thư Nhã vĩnh viễn ghi nhớ.

Giang Chu vừa trở lại trường học, điện thoại di động của hắn liền vang lên.

Tinh Tinh!

“Khốn khiếp, cậu lại đập cửa sổ thủy tinh nhà tôi?”

“Đánh rắm, tôi đang ngủ ở trong ký túc xá.”

“Nhưng vẫn phải cảm ơn cậu, hôm nay là ngày sinh nhật vui vẻ nhất của tôi.”

Giang Chu nhìn màn hình điện thoại di động mà yên lặng một lát.

Sinh nhật gì?

Ai đi sinh nhật nàng rồi hả?

Mình chỉ là lái xe đi đập cửa sổ thủy tinh thôi mà!

Ngàn vạn lần đừng thích mình, ngàn vạn lần đừng thích mình.

Cô là một phú bà thần bí, sao có thể gục ngã trước một cái bánh ga tô trong ly giấy được?!

Buổi chiều, ánh nắng ấm áp.

Gió bắc không quá to, cũng không quá lạnh.

Tiếng chuông vang lên, kỳ thi cuối kỳ cũng kết thúc.

Giang Chu đứng duỗi người trước cửa tòa nhà dạy học, hắn cảm thấy toàn thân đều thoải mái.

không phải bởi vì bài thi chuyên ngành quá dễ dàng, mà là những tuyển thủ học vào bằng ghi nhớ như hắn, muốn không trượt thì là quá dễ dàng.

“Giang Chu, ông sẽ trượt nhỉ?”

“Ông đừng ra vẻ ung dung bình tĩnh, ông nhất định sẽ trượt, đúng không?”

“Đừng gắng gượng, khóc đi, cho bọn tôi vui vẻ một chút nào.”

Ba con hàng cùng phòng đều nhìn Giang Chu với ánh mắt đầy kỳ vọng.

Giang Chu nhịn không được mà gật đầu: “Ừm, đúng là đề thi hôm nay rất khó.”

Ba tên kia nghe thấy câu này thì liền cười lên.

Khó là tốt rồi!

Thượng Đế mở một cánh cửa này, thì chắc chắn sẽ phải đóng một cái cửa sổ khác.

Trên thế giới này không tồn tại người vừa tán gái giỏi lại vừa học giỏi được.

Nói không chừng Giang Chu còn không hiểu được đề bài luôn ý chứ!

Nhưng khi ba người bọn họ vừa nhếch mép lên, giọng nói của Giang Chu lại vang lên lần nữa.

“Chắc là không có hy vọng max điểm rồi, chỉ là miễn cưỡng không rớt tín chỉ thôi.”

“Các ông thì sao? Chắc chắn là thi tốt hơn tôi nhỉ.”

Ba con hàng liếc mắt nhìn nhau, lập tức miệng phun hương thơm.

Thượng Đế đã hàn kín cửa của bọn họ, thậm chí còn trát thêm một lớp xi măng.

Còn Thượng Đế không chỉ mở cửa cho Giang Chu, lại còn đập cả phòng ra cho tên khốn này luôn!

Giang Chu cũng không tức giận, mà chỉ nghe bon họ dùng tiếng mắng để ca ngợi mình.

Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược cũng đi từ trong tòa nhà dạy học ra ngoài.

Trên người nàng mặc một chiếc váy trắng, đang chậm rãi tiến lại bên cạnh Giang Chu, sau đó liền ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, dùng đôi mắt trong veo kia để nhìn Giang Chu.

“Bạn…chiều nay bạn sẽ về nhà à?”

“Ừm, đã bàn bạc với mấy người Hàn Nhu xong rồi, bạn thì sao?”

Phùng Tư Nhược gật đầu: “Người nhà đã phái xe đến đón rồi.”

Giang Chu xoa xoa đầu nhỏ của Phùng Tư Nhược: “Trở về nhà rồi thì đừng có nhớ mình đến khóc nhé.”

Phùng Tư Nhược chột dạ mở miệng: “Mới… mới không có!”

“Nhớ chuyện đã đồng ý với mình trong thư viện không?”

“Mỗi ngày phải chụp ảnh gửi cho bạn.”

Giang Chu hài lòng nhéo nhéo má của nàng: “Thiếu một ngày, trở về trường liền hôn một cái.”

“Không được.”

Phùng Tư Nhược lùi lại một bước, gò má nàng đã đỏ bừng.

Bọn họ vẫn còn chưa đến giai đoạn đó mà.

Hiện giờ chỉ nắm tay, cũng bị ôm một chút.

Nhưng nàng nhất định phải bảo vệ phòng tuyến tiếp theo.

“Nếu không muốn bị hôn, vậy phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày đi, cố gắng đi ra ngoài nhiều một chút.”

“Ừm, bạn cũng thế.”

“Mình? Mình đang tính vừa về nhà sẽ đi ăn chơi trác táng, mẹ chồng của bạn không cản được đâu!’

Lời này vừa dứt, Phùng Tư Nhược mờ mịt một lúc.

Mẹ chồng!

Ngay sau đó, cô bé này bỗng nhiên trợn tròn mắt, rốt cuộc nàng cũng ý thức được mẹ chồng của mình là ai rồi.

Vì vây, nàng hơi nhíu chiếc mũi ngọc tinh xảo, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đã viết đầy bất mãn.

Chương 270 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!