Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 277: CHƯƠNG 277: TÂM SỰ CỦA HÀN NHU, MÌNH ĐOÁN SAI RỒI?

Hả????

Cái gì thế này??

Sao đã ăn cơm xong hết rồi?

Con trai cả của Giang gia vẫn chưa trả lại, vì sao bọn họ đã kết thúc bữa tiệc rồi?

Giang Chu trợn tròn mắt lên.

“… “

“Mẹ, cơm của con đâu?!”

Vừa dứt lời, hai vợ chồng đồng thời đứng lên, hai người họ tiến lên, nhìn chằm chằm vào Giang Chu với vẻ thán phục.

“Suýt nữa thì quên mất chuyện nhà chúng ta vẫn còn một đứa con trai này!”

“Mẹ, mẹ cảm thấy trò này rất buồn cười sao…?”

Viên Hữu Cầm hừ một tiếng: “Ngày cả nhà còn chưa về mà đã chạy qua Sở gia rồi, người ta không giữ lại ăn cơm à?”

Mặt Giang Chu đen xì: “Con đã nói với chú Sở là, muốn ăn bữa cơm đầu tiên với người nhà.”

“Nhưng mà cả nhà ăn xong rồi.”

“Con thấy rồi.”

Giang Hoành Sơn gấp báo lại: “Ăn chút đồ thừa đi, bảo mẹ con hâm nóng lên cho.”

Giang Chu bất đắc dĩ: “Con phát hiện ra, con quá dư thừa.”

“Con trai, đừng làm vẻ mặt đau khỏ đó nữa, thật ra thì mẹ có phần cơm cho con.”

“Thật sao? Con biết ngay mẹ là tốt nhất mà.”

Viên Hữu Cầm mỉm cười, đi vào bếp rồi bê một cái đĩa ra.

Trong đĩa là hai cái bánh màn thầu rách nát, nứt toác.

Giang Chu nhìn mẹ ruột của mình, muốn nghe một câu là mẹ đùa thôi.

Kết quả mẹ ruột rất hiền lành mà kín đáo đưa cái đĩa cho hắn, cũng sờ sờ đầu cho của hắn.

Muốn ăn bữa cơm đầu tiên sau khi về với người nhà cái gì chứ!

Giang Chu nhặt bánh màn thầu lên gặm một cái.

Nhưng lúc này, Viên Hữu Cầm lại bu lại.

“Con trai, dạo này Nhu Nhu có chuyện gì à?”

“Hả? Mẹ cũng nhận ra cái gì à?”

“Đúng thế, lúc nãy ăn cơm, mẹ vẫn cảm thấy con bé có tâm sự.”

Giang Chu nhìn thoáng qua căn phòng ngủ kia: “Con cũng không hiểu rõ lắm, lát nữa con sẽ qua tâm sự với Nhu Nhu.”

Viên Hữu Cầm đi hâm nóng thức ăn cho Giang Chu: “Nếu con bé không muốn nói, thì con cũng đừng ép buộc.”

“Con biết, mấy cô bé bây giờ rất nhạy cảm.”

“Ui ui, con hiểu con gái như vậy, sao không dẫn một cô về cho mẹ?”

Giang Chu thả bánh màn thầu xuống, đứng lên: “Ngay cả cơm mà mẹ cũng không cho con ăn, con lấy sức đâu mà đi tìm chứ?”

Viên Hữu Cầm nhìn con trai: “Này này, còn đi đâu thế?”

“Không ăn nữa, nuốt không nổi, con đi xem Nhu Nhu.”

Giang Chu nói xong, liền đi gõ cửa phòng Hàn Nhu: “Nhu Nhu, em thấy khó chịu ở đâu à?”

Hàn Nhu lập tức mở miệng trở lời: “Không có gì, anh vào đi.”

“Vậy anh vào đây.”

“Ừm.”

Giang Chu mở cửa đi vào, phát hiện trong phòng không bật đèn.

Mà Hàn Nhu thì ngồi trên giường, đầu tóc còn hơi rối bời.

Tuy bây giờ nàng đang mỉm cười, nhưng vẫn có thể nhìn ra tâm trạng của nàng không tốt lắm.

Môi của nàng đều đã hơi trắng, trong mắt còn cất giấu vẻ hốt hoảng.

Nếu vậy mà hắn còn không nhận ra vấn đề, vậy hắn bị mù rồi.

“Em ở trong phòng làm gì thế?”

“Em hơi mệt, muốn nằm nghỉ ngơi một chút.”

Giang Chu ngồi xuống mép giường, xoa bóp mặt của nàng: “Anh hỏi em một vấn đề, anh là ai?”

Hàn Nhu mờ mịt nhìn Giang Chu: “Anh là anh trai của em, vì sao lại hỏi vấn đề kỳ lạ như vậy?”

“Vậy vì sao anh lại nghe nói anh trai của em sắp chết?”

“Anh… sao anh lại biết?”

Giang Chu vỗ vỗ đầu nàng: “Khi Ngữ Vi đi vệ sinh thì đã nghe thấy em nói chuyện điện thoại, cô ấy còn tưởng là anh sắp chết nữa.”

Hàn Nhu cúi đầu, cắn môi: “Anh, em không cố ý gạt anh đâu.”

“Rốt cuộc là có chuyện gì? Anh của em bị bệnh à?”

“Phi phi phi, tên đó không phải anh của em, anh mới là anh trai của em, anh rất khóe mạnh!”

Giang Chu yên lặng một lát: “Bệnh ung thư rất khó chữa trị, hơn nữa còn sẽ tốn rất nhiều tiền.”

Hàn Nhu tiến lại gần, dựa vào trên vai Giang Chu: “Thật ra thì sáng nay em nhận được một cuộc điện thoại, bọn họ nói Hàn Tử Dương bị ung thư gan.”

“Chính là ông anh cùng huyết thống với em à?”

“Ừm, nhưng mà em chưa bao giờ coi tên đó là anh trai cả, cũng không coi bọn họ là người nhà.”

“Nhưng em vẫn đau khổ vì chuyện này, không phải sao?”

“Không có mà, em có đau khổ đâu?!!”

Giang Chu nhịn không được mà xoa xoa đầu của nàng: “Nhưng mà rõ ràng là em đang lo lắng cho anh ta, cho nên cả ngày hôm nay em mới mất hồn mất vía như vậy.”

Hàn Nhu ngẩng đầu lên: “Không phải, em mới không lo lắng cho tên đó.”

“Yên tâm đi, tuy anh hơi ghen tị, nhưng anh không tức giận.”

Mặt Hàn Nhu đỏ lên: “Anh, anh nói bậy cái gì, nào có gì mà ghen tị chứ.”

“Ai bảo em không nói thật với anh?”

“Em nói thật, trong lòng em, thì chỉ có anh mới là anh trai của em.”

Giang Chu cho rằng Hàn Nhu sợ mình tức giận, cho nên nàng mới không dám thừa nhận là còn tình thân với ông anh kia.

Thật ra thì chuyện này cũng rất bình thường.

Quan hệ máu mủ, không phải nói cắt đứt là cắt đứt được.

Hắn cũng có thể hiểu được.

Hắn cũng không hi vọng Hàn Nhu sẽ phải chịu đau khổ một mình.

Hắn hy vọng Hàn Nhu có thể nói ra, không cần thiết giấu tất cả ở trong lòng.

Chương 277 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!