Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 278: CHƯƠNG 278: TÂM SỰ CỦA HÀN NHU, MÌNH ĐOÁN SAI RỒI? (2)

Hàn Nhu nói: “Anh, anh đang suy nghĩ gì thế?”

“Nhu Nhu, em đừng mạnh miệng nữa, anh có thể nhận ra, mẹ cũng đã nhận ra, ngay cả Sở Ngữ Vi cũng đã nhận ra rồi.”

Hàn Nhu hơi khẩn trương rồi: “Thật sự không phải vì chuyện này mà em không vui, anh, anh phải tin tưởng em.”

Giang Chu lại cảm thấy hơi kỳ quái: “Vậy anh không hiểu được, tại sao em lại trốn vào nhà vệ sinh để khóc?”

Hàn Nhu ôm cánh tay của Giang Chu, giọng nói có chút ủy khuất: “Bọn họ đang ép em, vẫn luôn ép em.”

“Ép em làm gì? Em còn chuyện gì chưa nói với anh?”

“Thật ra thì chuyện này là em không đúng, cho nên em không dám nói với anh.”

Giang Chu nghe thấy câu này thì lại nhướn mày lên.

Gia đình cũ của Hàn Nhu đã làm nàng bị tổn thương rất nhiều.

Người cha say sỉn kia không đánh thì mắng nàng.

Thậm chí khi nàng còn bé thì còn nhốt nàng, không cho nàng ăn cơm.

Mẹ của nàng lại cưng chiều anh trai của nàng, không thèm quan tâm hay đếm xỉa gì đến nàng.

Nếu không phải Hàn Nhu cố gắng và nỗ lực, thi đỗ đại học Thượng Kinh, lại vừa học vừa đi làm thêm để kiếm học phí, vậy có thể nàng vẫn sẽ phải chịu mọi sự đau khổ cho đến bây giờ.

Hàn Nhu không có tình cảm gì với bọn họ cũng là chuyện bình thường.

Một cô bé trải qua nhiều chuyện đau khổ như vậy, có lẽ trong lòng nàng chỉ có hận mà thôi.

Giang Chu hơi nhíu mày lại.

Chẳng lẽ mình đoán sai thật rồi à?

Hàn Nhu không phải đang lo lắng cho ông anh có cùng huyết thống kia, dù sao tên đó cũng đánh nàng mắng nàng từ nhỏ đến giờ, mỗi khi gây họa thì đều đổ lên đầu nàng.

Hàn Nhu có thể có tình cảm gì với tên đó chứ?

Vậy tại sao nàng lại trốn trong nhà vệ sinh để khóc rồi?

“Nói đi, bằng không thì anh sẽ rất lo lắng.”

“Bọn họ… bọn họ ép em phải trả tiền.”

Hàn Nhu mặt đầy ủy khuất mà nhìn Giang Chu.

Thật ra thì nàng là một cô gái rất kiên cường.

Trước kia, nàng từng gặp rất nhiều chuyện ác độc hơn thế này nhưng vẫn không khóc.

Nhưng bây giờ nàng đã có anh trai, đã có người bảo vệ, cho nên tâm trạng của nàng rất dễ tuôn trào.

Trước kia không khóc là vì nàng biết sẽ không có người quan tâm.

Hiện giờ không khóc là vì nàng sợ anh trai sẽ lo lắng.

Nhưng mà các cô gái bé nhỏ chính là như vậy.

Không hỏi không nói thì sẽ không cảm thấy quá ủy khuất, chỉ khi nào hỏi đến, thì dù là không ủy khuất, cũng sẽ trở thành cực kỳ ủy khuất.

“Vì sao bọn họ lại đòi tiền của em?”

“Ngày 18 tháng trước, em có một người bạn học cũ thời tiểu học, đi khám thì phát hiện bị bệnh bạch cầu.”

Giang Chu gạt lệ cho nàng: “Cho nên ông anh kia của em mới giả vờ bị bệnh giống như vậy?”

Hàn Nhu suýt nữa nín khóc mỉm cười: “Anh hãy nghe em nói hết đã!’

“Được, anh không cắt lời, em nói đi.”

“Bọn em có quan hệ vô cùng thân thiết khi còn đi học, cho nên em đã quyên 5000 đồng cho cô ấy.”

“Chuyện tốt mà, nếu là bạn bè, giúp đỡ một chút cũng là việc nên làm.”

“Đúng thế, chỗ của bọn em chỉ là một địa phương nhỏ, bạn học tiểu học đều là người cùng một thôn xóm.”

Giang Chu hiểu đại khái rồi: “Người nhà của em biết chuyện em cho cô gái kia tiền?”

Hàn Nhu gật đầu: “Hai nhà bọn em ở đối diện nhau, vừa đưa tiền là bọn họ đã biết, sau đó bọn họ liền gọi điện thoại cho em.”

“Nói như vậy, là bọn họ làm em khóc?”

“Đúng thế, bọn họ nói Hàn Tử Dương bị ung thư gan, còn nói em là Bạch Nhãn Lang, phát tài rồi lại không quan tâm đến anh trai ruột, nhưng tên đó mà cũng tính là anh trai à?”

(Bạch Nhãn Lang, sói mắt trắng, ý chỉ những người vong ân phụ nghĩa, bội bạc…)

“Vậy em đưa tiền cho bọn họ rồi à?”

“Chưa đưa, em sẽ không đưa, đó chính là tiền của anh cho em mà! Em sẽ để dành nó, chờ khi nào anh kết hôn sẽ lì xì lại cho anh!”

Giang Chu vui vẻ, véo mặt Hàn Nhu một cái: “Ai bảo em để dành tiền làm gì?”

Hàn Nhu lau nước mắt: “Em nghĩ kỹ rồi, chờ em đi làm vài năm, lại để dành thêm tiền, em muốn tiền mừng của mình là nhiều nhất.”

“10 triệu?”

“A… cũng… cũng không nhiều như vậy chứ?”

Giang Chu nhìn khuôn mặt ngốc nghếch của nàng, không nhịn được mà muốn xoa xoa vài cái.

Vậy mà còn đòi nhiều nhất?

Kiếp trước, cô cô Phùng gia trực tiếp đưa 50 triệu kìa.

Nếu Hàn Nhu thật sự muốn so chuyện này, thì có lẽ để dành cả đời cũng không đủ.

“Anh cười cái gì, em muốn mừng nhiều nhất thật mà.”

Giang Chu yên lặng một lát: “Nếu anh đã cho em tiền, vậy đó là tiền của em, em có cho bọn họ thì anh cũng không phản đối.”

Hàn Nhu cắn môi, lắc đầu nói: “Đó là tiền của anh trai cho em, em sẽ không cho người khác một xu nào cả!”

“Nhưng không phải bọn họ đang ép em sao?”

“Ừm, bọn họ còn nói… còn nói là sẽ tố cáo em.”

“Em không nói với bọn họ à, nói là em không có tiền.”

Hàn Nhu nghe đến đây lại càng ủy khuất hơn.

Nước mắt lại rơi xuống không ngừng, làm cho cổ áo của Giang Chu đã ướt đẫm.

“Bọn họ nói, nếu em không đưa tiền, bọn họ sẽ gả em cho người khác để lấy tiền lễ hỏi…”

“Bọn họ không coi em là người nhà, chỉ biết bắt nạt em!”

Giang Chu nhịn không được mà thấy đau lòng, liền đưa tay ôm nàng vào ngực.

Bả vai Hàn Nhu run rẩy, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Chương 278 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!