Hàn Nhu: “Em rời nhà ba năm, bọn họ không gọi cho em một cuộc điện thoại nào, còn nói với mọi người là em chết rồi…”
“Nhưng sau khi em cho bạn học 5000 đồng, thì chưa đến nửa tiếng liền nhận được điện thoại của bọn họ.”
“Bọn họ nói, nếu em không đưa tiền, liền tố cáo em, cho em lên báo, lên tivi.”
“Anh, bọn họ thật là ác độc, vì sao em lại không phải em gái ruột của anh chứ?”
Giang Chu vỗ vỗ sau lưng nàng: “Vậy bọn họ muốn lấy của em bao nhiêu tiền?”
Hàn Nhu vội vàng ngẩng đầu: “Không thể cho bọn họ được, bệnh ung thư gì gì đó nhất định là giả.”
“Anh không cho, anh chỉ hỏi một chút thôi.”
“Năm… năm chục ngàn.”
Giang Chu suy tư một lát, rồi gật đầu.
Năm chục ngàn?
Nếu quả thật là bệnh ung thư, thì 50 ngàn có ích gì?
Đại khái thì Hàn Nhu đã đoán đúng.
Bệnh ung thư là giả, ép nàng đưa tiền mới là thật.
Chỉ là nghèo khó đã hạn chế sức tưởng tượng của đám quỷ hút máu kia.
Thế mà chỉ đòi có 50 ngàn?
Quá ít rồi!
Giang Chu nhịn không được mà bắt đầu tính toán.
Rốt cuộc mình phải gài bẫy bọn họ bao nhiêu tiền đây?
“Nào, đưa điện thoại di động cho anh.”
Hàn Nhu ngẩng đầu: “Làm gì nha?”
Giang Chu lau nước mắt cho nàng: “Để cho bọn họ biết, em cho một người anh trai làm chỗ dựa vững chắc cho em.”
“Không muốn!’
“Vì sao?”
Hàn Nhu bắt tay của Giang Chu: “Bọn họ không nói đạo lý, còn có thể mắng chửi người!”
Giang Chu nhất thời cười rồi: “Còn có người chơi vô lại giỏi hơn anh cơ à?”
“Ah, chuyện này… chuyện này cũng đúng.”
“Mèo mướp, trang điểm lem luốc hết rồi, mau đi rửa mặt đi!”
Gò má Hàn Nhu đỏ lên: “Em không trang điểm cũng xinh đẹp mà!”
Giang Chu vui vẻ, lập tức giơ ngón tay cái lên: “Được, không hổ danh là em gái anh!”
“Vậy em đi rửa mặt nhé?”
“Ừm, đừng để mẹ nhìn thấy, bằng không thì lại lo lắng.”
Hàn Nhu gật đầu, cẩn thận từng li từng tí mà đi ra ngoài.
Cùng lúc đó, Giang Chu cầm điện thoại di động của Hàn Nhu lên, mở danh bạ ra xem.
Tìm cái số ghi chú là ‘Mẹ’.
Đây là một danh từ rất thần thánh, nhưng chủ nhân của số điện thoại này lại sống như một tên ác ma vậy.
Giang Chu đau lòng em gái mình, cho nên quyết định sẽ không nương tay.
“Alo?”
“Alo cái gì mà alo! Nhớ kỹ, tôi là Giang Chu, cái tên này sẽ trở thành ác mộng của bà!”
Đối phương bỗng nhiên cúp máy.
Giang Chu cầm điện thoại di động với vẻ mặt mờ mịt.
Danh tiếng của mình bây giờ đã kinh người như vậy rồi sao?
Liền báo cái tên, liền làm cho đối phương sợ đến cắt đứt quan hệ luôn rồi à?
không ngờ là một giây tiếp theo, cửa phòng bỗng nhiên mở ra.
Quý bà Viên Hữu Cầm nổi giận đùng đùng mà cầm chổi đi vào phòng.
“Nào, để cho mẹ anh là tôi xem thử, ruốt cuộc ai mới là ác mộng của ai!’
“Con bà nó, sao lại thế này…?”
Viên Hữu Cầm nhìn Giang Chu: “Nói đi, đánh mông hay là đánh vào đầu?!”
Giang Chu lập tức rụt cổ lại: “Mẹ, con gọi nhầm số, nhầm số thôi mà.”
“Tức chết tôi rồi, ngày mai con không có cơm ăn!”
“Em gái, em hại chết anh rồi!”
Giang Chu dở khóc dở cười.
Hóa ra cái số ‘Mẹ’ này lại là của quý bà Viên Hữu Cầm.
Hàn Nhu đã sửa lại danh bạ từ lâu rồi, con bé chết tiệt này lại không nói cho hắn biết.
Móa, may mà mình không kịp nói nhiều, bằng không thì sẽ chết mất.
Giang Chu hít sâu một hơi, lại mở cuộc gọi gần đây ra xem.
Lúc này, hắn nhìn thấy một chuỗi dãy số không có ghi chú, nhưng lại gọi rất nhiều lần trong ngày hôm nay.
Chắc hẳn là cái số này rồi.
Giang Chu lập tức gọi vào cái số này.
Nửa tiếng sau, hắn mới cúp điện thoại.
Hàn Nhu đứng ở cửa, lẳng lặng nhìn Giang Chu.
“Qua đây!”
Hàn Nhu lo lắng đi qua: “Anh, bọn họ nói thế nào?”
Giang Chu mỉm cười: “Sau này bọn họ sẽ không quấn quít em nữa.”
“Anh có đồng ý đưa tiền cho bọn họ không? Không được đưa!”
“Không có, anh sẽ dùng những biện pháp khác, em đừng khó chịu nữa.”
Hàn Nhu nhẹ nhàng ôm cổ Giang Chu: “Cảm ơn anh, anh trai, không có anh thì sẽ thật sự không biết phải làm gì nữa.”
Giang Chu vỗ vỗ sau lưng của nàng: “Được rồi, đã khóc một ngày rồi, đi ngủ đi.”
“Ừm, anh, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, nhớ đắp chăn đấy.”
Giang Chu đi ra khỏi phòng của Hàn Nhu, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Sau đó, hắn quay người trở về phòng của mình, bắt đầu suy tư.
Người Hàn gia đòi tiền, hơn nữa đến chết vẫn muốn tiền.
Năm chục ngàn, thiếu một xu cũng không được.
Thật ra thì số tiền này chẳng là gì đối với Giang Chu cả, nhưng không thể nào đưa tiền cho họ được.
Người nhà này đừng hòng lấy được một xu nào của hắn.
Cho nên Giang Chu đang suy nghĩ xem phải gài bẫy bọn họ bao nhiêu tiền.
Nhân 10 lần cũng không quá đáng nhỉ?
Nhưng dựa theo lời nói của Hàn Nhu, thì cái nhà đó rất ngheo.
Căn bản là không thể nào lấy ra được 500 ngàn.
Giang Chu mở laptop ra, bắt đầu lên mạng tìm kiếm.
Hàn gia ở trong một cái thôn nhỏ trong núi, rất gần với Bắc Hải.
Chung quanh cái thôn nhỏ này toàn núi là núi, giao thông cực kỳ tệ.
Chương 279 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]