Xem ra, mình không thể không đi Bắc Hải một chuyến rồi.
Đúng lúc, cô bé Phùng Tư Nhược kia rõ ràng là rất muốn gặp hắn.
Về phương diện khác, bên phía Doãn Thư Nhã cũng đã bắt đầu công tác quay chụp rồi, hơn nữa mình cũng phải đi khảo sát thị trường để mở rộng qua bên đó nữa.
Chuyện cuối cùng chính là giải quyết vấn đề Hàn gia.
Aiz, nghỉ đông này đã định trước là phải bận rộn đến chết rồi.
Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở QQ lại vang lên tinh tinh.
Phùng Tư Nhược gửi một tấm ảnh qua.
“Mình chụp ảnh rồi, cho bạn xme này.”
Giang Chu liếc nhìn tấm ảnh: “Ừm, không tệ, chụp ở đâu?”
Phùng Tư Nhược: “Tại cửa nhà!”
“Lần sau đi xa hơn một chút, không thể giống nhau.”
“Ồ!”
Giang Chu nằm vật xuống giường: “Cảm giác về nhà thế nào?”
Phùng Tư Nhược gửi một icon mặt trời: “Thời tiết rất tốt.”
“Mình hỏi là cảm giác của bạn ra sao?”
“Hmm… gió không lớn.”
“Hỏi một đằng trả lời một nẻo đúng không?”
Cùng lúc đó, trong một tòa trang viên ở Bắc Hải.
Phùng Tư Nhược ngồi ở trên giường gõ mấy chữ ‘Không vui’, nhưng suy nghĩ một chút thì nàng lại xóa đi.
Sau đó lại gõ ba chữ ‘Muốn gặp bạn’, sau khi gõ xong thì mặt nàng liền đỏ lên.
Không không không!
Phù phù!
Không thể nói như vậy.
Tay nhỏ của Phùng Tư Nhược run lên, xóa mấy chữ đó đi, lại gõ chữ một lần nữa.
“Bình thường.”
“Vậy bạn có buồn chán không?”
“Không buồn chán.”
“Không cho phép chơi xe bay QQ ở nhà.”
Phùng Tư Nhược sợ hết hồn, vội vàng rút cánh tay định bấm nút nguồn máy tính lại.
Không chơi, nàng không có chơi nha!
Nàng chỉ là… muốn bật máy tính lên xem thành tích thi cuối kỳ của mình thôi.
Ừm, đúng thế, chính là như vậy, không sai.
Cùng lúc đó, Giang Chu tìm thấy quý bà Viên Hữu Cầm ở trong phòng khách.
Hắn kể lại chuyện của Hàn Nhu cho mẹ nghe một lần.
Viên Hữu Cầm vốn đã rất thương Hàn Nhu, nghe thấy thế liền chảy nước mắt luôn.
“Tại sao nhà bọn họ lại có thể làm như vậy?”
“Mẹ, mẹ nhỏ giọng thôi, mẹ sợ em gái không nghe thấy à?”
Viên Hữu Cầm vội vàng hạ giọng xuống: “Vậy con định làm thế nào?”
Giang Chu yên lặng một lát: “Con định vài hôm nữa sẽ đi qua đó xem sao.”
“Đi Bắc Hải?”
“Vâng!”
Viên Hữu Cầm suy nghĩ một chút: “Có phải hơi xa không? Con đi một mình được không? Hay là để cha con đi cùng nhé?”
Giang Chu vội vàng từ chối: “Không được, con còn phải đi tán gái nữa!”
“Cha con chỉ đi theo con thôi, sẽ không quấy rầy con.”
“Mẹ thấy có ai tán gái trước mặt cha già không??”
……
Chạng vạng ngày hôm sau, quán bar Dạ Lãng.
Giang Chu tốn 500 đồng để lấy một cái ghế dài.
Sau đó, ngồi đối mặt với Quách Vĩ, hai tên ngồi uồng hồng trà mang từ bên ngoài vào.
Lúc này, trong hoàn cảnh mờ tối này, khắp nơi đều là những ánh đèn nhiều màu sắc đang quay cuồng không ngừng, trên sàn nhảy còn có một đống người đang uốn tới ẹo lui.
Đùng đùng đùng…
Có thể nói là đinh tai nhức óc!
“Giang Chu, cmn tim tôi sắp không chịu nổi rồi!”
Giang Chu cũng cắn răng chống đỡ: “Là ông nhất định đòi đến đây, khó chịu cũng phải chịu đi.”
Quách Vĩ ôm ngực: “Cứ tiếp tục thế này thì tôi sẽ nôn mất!”
“Ông có phải đàn ông hay không? Mấy chị gái nhỏ bên kia đang cười nhạo ông kìa.”
“A, cậu em của tôi cũng đang run rẩy đây này! Quán bar đều là như vậy sao?!”
Giang Chu mắng một câu phế vật, lại cầm hồng trà lên uống một ngụm.
Lúc này, đối diện bỗng nhiên có một mỹ nữ giơ chén rượu lên.
Người này ăn mặc rất mát mẻ, còn có một mái tóc dài màu vàng được uốn thành những gợn sóng, trong mắt còn mang theo vẻ khiêu khích mà nhìn chằm chằm vào Giang Chu.
Giang Chu giơ ly hồng trà của mình lên, hô to một câu: “Cụng ly.”
Ai biết một giây tiếp theo, mỹ nữ kia liền uốn éo đi qua.
“Anh trai, sao đến quán bar lại uống trà sữa rồi?”
“Lần đầu tiên đến, không mang đủ tiền, trên người chỉ còn có năm đồng tám.”
Mỹ nữ biến sắc, lập tức lắc mông rời đi.
Giang Chu mắng một câu đám tiếp rượu chết tiệt, muốn lừa tiền của ông đây à? Tưởng ông đây là lính mới à?
Giang Chu lại tiếp tục làm một ngụm hồng trà.
Cũng không lâu sau, vị mỹ nữ kia đã trở về.
Phía sau cô ta còn có mấy nhân viên bảo vể nghênh ngang đi qua.
“Nhóc con, quan bar không cho phép mang nước ở bên ngoài vào.”
Giang Chu vỗ vỗ cái bụng, bỏ ly hồng trà đã cạn qua một bên: “Bây giờ là mang từ bên trong chứ không phải từ bên ngoài rồi.”
“…”
Mỹ nữ liếc mắt nhìn Giang Chu đầy khinh bỉ: “Trẻ ranh, tiền cũng không có mà còn giả vờ trưởng thành cái gì.”
Giang Chu lập tức móc một xấp 100 đồng ở trong túi ra: “Có thấy không? Đi vào nhà vệ sinh nam chờ đi!”
“Cậu…”
“Cô muốn đi hay không thì tùy.”
Mỹ nữ kia yên lặng một lát, liền lắc eo đi vào trong nhà vệ sinh.
Giang Chu giễu cợt một tiếng, lại nhét tiền vào túi, nhưng cũng không đi theo sau.
Cái quán bar rách nát này đúng là chướng khí mù mịt, thứ gì cũng làm.
Chờ ra ngoài phải tố cáo bọn họ mới được!
Chương 280 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]