Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 281: CHƯƠNG 281: TÔI LÀ AI? TÔI LÀ CHA NUÔI CỦA CÔ ẤY!

Đúng lúc này, điện thoại di động của Giang Chu bắt đầu rung lên ông ông.

Thật ra thì nó đã rung lên từ lâu rồi, chỉ là bên trong này quá ầm ĩ, cho nên Giang Chu không nhận ra điện thoại của mình rung lên.

Mãi cho đến khi một bài kết thúc, âm nhạc hơi dịu xuống, hắn mới ý thức được điện thoại của mình đang rung bần bật.

Sau khi mở ra xem, ảnh chân dung QQ của Doãn Thư Nhã đang nhảy lên.

“Đã có kết quả buổi chọn vai cuối cùng rồi, cậu xem một chút đi.”

“Tôi đã sàng chọn rất nhiều diễn viên ở trong ngành, đây là tổ hợp tốt nhất rồi.”

“Nhưng tôi lại không thể tìm được người nào có ánh mắt hồn nhiên như cậu muốn.”

“Này này này, cậu thấy có được không? Vương Bát Đản!”

“Nếu như cậu đã không có ý kiến, vậy tôi liền xác định diễn viên!”

“Cậu còn không để ý đến tôi nữa, chúng ta sẽ dừng hợp tác tại đây!’

“Cậu nói một câu xem nào?”

Giang Chu liền mở hòm thư ra xem.

Lúc này, ánh mắt của hắn đảo qua ảnh của những diễn viên kia, lúc thì nhíu mày, lúc thì lại giãn ra.

Thật ra thì bộ phim này cũng chỉ có vài nhân vật chủ yếu thôi, Dược Thần, cậu em vợ cảnh sát, bệnh nhân Lão Lữ, gái nhảy, tóc vàng và mục sư, và một nhân vật tương đối quan trọng nữa là con buôn thuốc lậu.

Đây đều là những nhân vật khá quan trọng trong bộ phim này.

Dược Thần, cảnh sát, mục sư và gái nhảy, mấy nhân vật này không cần nghiêm khắc lắm, chỉ cần là diễn viên chuyên nghiệp thì đều có thể đảm nhiệm được.

Thế nhưng mấy vai Lão Lữ, tóc vàng và con buôn thuốc lậu thì nhất định phải chọn lựa cẩn thận.

Đầu tiên, Lão Lữ phải biểu hiện được vẻ hy vọng bên trong tuyệt vọng, thứ này cần phải có kinh nghiệm và từng trải.

Vai tóc vàng thì lại càng không dễ tìm, nhân vật này có vẻ kiêu căng khó thuần, không thèm nhìn quy tắc, nhưng lại có một ánh mắt hồn nhiên, lương thiện và sạch sẽ.

Tiếp theo chính là con buôn thuốc lậu, có thể nói nhân vật này rất thâm độc, đầu tiên là bán thuốc giả, lại ép buộc nhân vật chính phải trao quyền, cuối cùng khi bị bắt, lại có một loại thê lương mà dũng cảm, lại phải có vẻ gian trá, nhưng phải biểu hiện ra một loại cảm giác hấp hối không sợ, thấy chết không sờn.

Có thể nói, bộ phim này thành công hay không đều phải dựa vào những nhân vật này, nên nhất định phải tìm được diễn viên có thể lột tả hết nhân vật.

“Tìm lại đi, những người này không được đâu.”

Doãn Thư Nhã gửi một icon giận dữ: “Rốt cuộc cậu muốn người như thế nào? Tôi đã tìm nửa làng giải trí rồi đấy.”

Giang Chu suy nghĩ một chút: “Thật sự không tìm thấy thì có thể tìm ở ngoài vòng trọn, tôi không cần các minh tinh thần tượng đẹp đẽ, tôi chỉ muốn người có thể thuyết minh nhân vật thôi.”

“Giang Chu cho má, cậu có tình làm khó tôi đúng không, có bản lãnh thì cậu diễn luôn đi!”

“Hay là cô cứ quay cũng cảnh diễn viên quần chúng trước đi, chờ tôi đến rồi tính tiếp.”

“Chừng nào thì cậu qua đây?”

“Khoảng một hai ngày nữa.”

Giang Chu cất điện thoại di động vào, liếc mắt nhìn Quách Vĩ.

Tên nhãi Quách Vĩ này đã choáng váng đầu óc, khó chịu toàn thân rồi.

“Giang Chu, đi thôi, tôi không chịu được nữa rồi!’

“Được rồi, dù sao tôi cũng chán rồi!’

Quách Vĩ nghe thấy câu này thì như trút được gánh nặng.

Vì vậy, hai anh em liền đứng lên, chen qua đoàn người, lảo đảo rời khỏi quán bar.

Lúc này, sắc trời đã tối dần.

Giang Chu đứng duỗi người ở bên ven đường, bỗng nhiên nhìn thấy một đám con gái đi từ đầu đường qua đây.

Trong đó có một bóng người xinh đẹp rất quen thuộc.

Nàng mặc một chiếc váo khoác lông, bên trong là một chiếc áo len cao cổ, trên chân đi một đôi giày nhung mềm mại, nhìn trông rất đáng yêu.

Nhưng trời đang rất lạnh, thế mà cô bé này lại dám ăn kem que, hơn nữa, trong túi còn có một đống đồ ăn vặt khác nữa.

Lúc này, phía sau đám con gái đó còn có một tên con trai, người này cầm một bó hoa tươi trong tay, muốn chen lời vào mà lại không chen nổi.

Anh ta gấp đến mức vò đầu bứt tai, trong miệng thì vẫn hô Ngữ Vi Ngữ Vi.

“Giang Chu, ông nhìn kia, đó không phải là hoa khôi sao!’

“Thấy rồi, lại dám ăn kem que, đúng là to gan lớn mật mà.”

Quách Vĩ lại nhìn qua bên kia một chút: “A, phía sau hình như là Cao Quan Văn à.”

Giang Chu suy tư một chút: “Cao Quan Văn là ai?”

“Hơn chúng ta một khóa, từng là đội trưởng đội bóng đá của trường, trước khi tốt nghiệp vẫn luôn theo đuổi Sở Ngữ Vi.”

“Đã hơn một năm ròi mà vẫn nhớ mãi không quên à?”

Cùng lúc đó, Cao Quan Văn đi sau mấy cô gái vẫn đang tìm cơ hội để đưa bó hoa qua.

“Ngữ Vi, anh thật sự rất thích em, em cho anh một cơ hội đi?”

“Không được, tôi đã thích người khác rồi.”

Cao Quan Văn nhíu mày: “Em vẫn còn độc thân mà, anh đã tìm hiểu rồi.”

Sở Ngữ Vi nhẹ nhàng quay đầu lại: “Đúng thế, tôi vẫn chư theo đuổi được, vẫn đang cố gắng.”

“Không thể nào!”

“Có gì mà không thể?”

“Nếu như em tỏ tình, vậy có tên ngu xuẩn mù lòa nào không đồng ý chứ?”

Giang Chu nghe thấy thế, trán nhất thời nổi đầy gân xanh.

Móa nó, liếm không được thì lại bắt đầu mắng người à!

Tên này liếm không được, thì không cho Sở Ngữ Vi người ta không liếm được?

Đúng là mắt chó nhìn người cao mà.

Chương 281 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!