Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 283: CHƯƠNG 283: MUA MỘT CHIẾC QUẦN BÔNG HOA CHO HOA KHÔI MẶC!

Đối diện quán bar Dạ Lãng có một trung tâm thương mại tổng hợp.

Giang Chu dẫn Sở Ngữ Vi đi vào trong, đi thang máy lên tầng ba.

Nơi này bán đồ nữ, cái gì cũng thiếu, nhưng chỉ không thiếu quần bông.

Giang Chu gọi nhân viên bán hàng qua: “Chào cô, làm phiền cô tìm cho cô ấy một chiếc quần bông.”

Nữ nhân viên bán hàng quan sát Sở Ngữ Vi một chút: “Cô bé này thật xinh đẹp, bạn trai dẫn em đến mua quần áo à?”

“Không… không phải…”

“Còn xấu hổ à, chờ một lát, chị đi tìm cho em.”

Gò má Sở Ngữ Vi đỏ bừng lên, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn trộm một chút.

Lúc này, Giang Chu đang đi theo nữ nhân viên kia, bảo người này cố gắng tìm một cái dầy một chút, hình thù và màu sắc đều không quan trọng.

Chỉ cần dầy, ấm áp là được rồi.

Một lúc lâu sau, nữ nhân viên bán hàng lấy một cái quần bông in hình hoa cho Giang Chu.

“Đi vào phòng thay đồ thay đi.”

“Ồ!”

Sở Ngữ Vi ôm cái quần bông hoa, nhảy nhảy nhót nhót đi vào phòng thay quần áo.

Bình thường thì chỉ có các bác gái hoặc là bà lão mới mặc loại quần bông này.

Trên quần còn in một mảng lớn hoa hồng hoa xanh gì gì đó.

Nhĩn qua rất quê mùa, nên các cô gái trẻ căn bản là chướng mắt nó.

Nhưng mấu chốt là loại quần này rất ấm, hơn nữa còn không sợ bị gió lùa.

Quan trọng nhất là, chiếc quần này là Giang Chu mua cho nàng nha.

Cho nên Sở Ngữ Vi tuyệt đối không có chút chống cự nào.

Cùng lúc đó, đám người đi theo sau không khỏi liếc mắt nhìn nhau, bọn họ cảm thấy Giang Chu thật sự rất giống một người cha già quan tâm con gái có lạnh hay không.

Nên dẫn Sở Ngữ Vi đến đây để mua quần áo dầy.

Thật sự tình thân khiến cho người ta ấm áp mà.

Các cô gái nghĩ đến đây, không kìm được mà cúi đầu nhìn mình một chút.

Đúng là thời trang khiến người ta thấy lạnh lẽo mà.

Mặc kệ là thời đại nào, thì con gái đều là như vậy.

Bọn họ mặc rất ít, ít đến nỗi hai chân còn run rẩy vì lạnh, thế nhưng bọn họ là cảm thấy, chân nhỏ thon gọn mới đẹp, cho nên không chịu mặc.

Có thể nói lời thật là, ai lạnh thì người đó biết thôi.

Cho nên, mấy cô gái không khỏi bắt đầu ước ao khi nhìn thấy một màn này.

Lúc này, Cao Quan Văn cũng phản ứng được.

Bó hoa anh ta đang cầm trên tay cũng đã rơi xuống mặt đất.

Anh ta bỗng nhiên hiểu được, vừa rồi không phải người này không thèm để ý đến anh ta, mà là người này đang lo lắng Sở Ngữ Vi bị lạnh, cho nên mới sốt ruột dẫn Sở Ngữ Vi đi mua quần bông.

Trái lại thì anh ta, đi theo từ đầu, nhưng chỉ biết tìm cơ hội tặng hoa, tỏ tình, mở miệng ra thì nói mình thích người ta thế nào, nhưng hoàn toàn không nghĩ đến phương diện này.

Anh ta thậm chí còn ảo tưởng rằng, sau khi tỏ tình thành công thì sẽ dẫn Sở Ngữ Vi đi khu vui chơi, ngồi xe cáp treo.

Ngu xuẩn không?

Giữa màu đông lại dẫn con gái nhà người ta đi xe cáp treo?

Cao Quan Văn nhớ lại, lúc nãy mình còn bảo người ta đừng nói xấu người con gái mình thích.

Nhưng kết quả là, người ta rõ ràng mới được gọi là quan tâm.

Bản thân mình mở miệng nói yêu nói thích, nhưng thật sự lại rất ngây thơ.

Cái gì mà tình sâu, tôn trọng… tất cả đều hiện nguyên hình trước chiếc quần bông hoa này.

Đúng lúc này, cửa phòng thay quần áo bị mở ra.

Sở Ngữ Vi mặc quần hoa nhảy nhót mà ra.

“Thay xong rồi, có đẹp không?”

Giang Chu vui vẻ: “Đẹp, rất có mùi vị giống mấy bác gái dưới quê, mẹ mình còn không quê đến mức này đâu.”

Sở Ngữ Vi cười càng xán lạn hơn: “Nhưng mình đã không lạnh nữa rồi, còn thấy rất ấm áp nha.”

“Không lạnh là được rồi, mau đi chơi đi.”

“Mình không đi nữa, hay là bạn đưa mình về nhà đi nhé?”

Giang Chu liếc nhìn Quách Vĩ.

Bọn họ vốn định đi làm vài ván bi-a.

Quách Vĩ thở dài: “Tôi biết ông thấy sắc sẽ quên bạn mà, tôi cút đây, được chưa!”

Giang Chu giơ ngón tay lên: “Sau khi yêu đương, quả nhiên là biết nhìn mặt đoán ý nhỉ.”

“Nói nhảm ít thôi, sau khi trở về từ Bắc Hải, nhớ mời tôi ăn cơm đấy.”

“Cút đi, chỉ biết làm thịt tôi thôi.”

Giang Chu bĩu môi một cái, quay sang nhìn Sở Ngữ Vi: “Đi thôi, mình đưa bạn về nhà.”

Sở Ngữ Vi đi theo Giang Chu rời khỏi trung tâm thương mại: “Bạn muốn đi Bắc Hải à, đi qua đó làm gì vậy?”

“Xử lý vài chuyện thôi, sẽ về trước tết, bạn có thể qua chơi với em gái nhà mình nhiều một chút.”

“Được, hôm qua mình đã hẹn với Hàn Nhu rồi, ngày mai sẽ đi son móng tay.”

“Đi thôi, hai người cứ chơi vui vẻ, mình sẽ chi trả tiền cho.”

Hai mắt Sở Ngữ Vi sáng rực lên: “Thật không? Vậy mình sẽ không khách khí.”

Giang Chu cười rồi: “Hai cô bé có thể xài bao nhiêu tiền chứ?”

“Mình rất biết xài tiền nha.”

“Quá tuyệt vời, may mà mình không phải bạn trai của bạn.”

Những người ở phía sau đứng ở cổng trung tâm thương mại mà đưa mắt nhìn hai người rời đi.

Ngay cả Cao Quan Văn vẫn theo đuổi Sở Ngữ Vi cũng không đi theo nữa.

Không có ý nghĩa.

Đuổi theo cũng không có ý nghĩa gì nữa.

Trong mắt của Sở Ngữ Vi chỉ có mỗi người kia thôi.

Thậm chí Sở Ngữ Vi còn vui vẻ đến mức quên không chào hỏi mấy chị em tốt luôn kìa.

Chương 283 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!