Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 284: CHƯƠNG 284: ANH NÓI, EM LÀ QUẢ VUI VẺ CỦA ANH!

Nửa tiếng sau, Giang Chu đưa Sở Ngữ Vi về nhà.

Trần Uyển Oánh và Sở Hùng đang ngồi xem ti vi.

Hai người vừa nhìn thấy con gái trở về thì lập tức ngây ngẩn cả người.

“Bảo bối, phong cách này là phong cách gì vậy?”

“Tại sao con lại có thể có cái quần như vậy?”

Sở Ngữ Vi ấp úng: “Con tình cờ gặp Giang Chu ở trên đường.”

Trần Uyển Oánh trợn tròn mắt lên: “Con…con gặp được Giang Chu, sau đó liền phải thay quần?”

“Cái gì nha, hai người đừng có đoán mò.”

“Vậy thì có chuyện gì rồi?”

“Con và các bạn ra ngoài chơi, nhưng chỉ mặc mỗi cái quần mỏng, kết quả lại tình cờ gặp Giang Chu, cậu áy còn mắng con một trận, nói con mặc như vậy nhất định sẽ chết rét, sau đó liền dẫn con đi mua quần trong trung tâm thương mại.”

Trần Uyển Oánh nghe đến đây không khỏi yên lặng.

Con gái bị viêm ruột thừa, Giang Chu nửa đêm lái xe như bay đưa con bé đi bệnh viện, còn ngồi trông chừng cả đêm.

Con gái ở khách sạn, Giang Chu ngủ ở ngoài hành lang canh chừng, vì lo con bé không an toàn.

Con gái đi dạo phố, Giang Chu dẫn con bé đi mua quần bông vì sợ con bé bị lạnh.

Người thân thì thế nào?

Ngoại trừ những người chí thân như cha mẹ con cái ra, có ai sẽ móc tim móc phổi mà đối tốt với người khác như vậy chứ.

Thật ra thì Trần Uyển Oánh vẫn luôn không muốn Sở Ngữ Vi yêu đương quá sớm.

Nhưng mà Giang Chu thật sự để cho bà cảm thấy không biết nên nói thì.

“Bảo bối.”

Sở Ngữ Vi ngẩng đầu lên: “Dạ?”

Trần Uyển Oánh tằng hắng một cái: “Hay là lần sau gặp mặt liền bàn chuyện cưới gả nhé?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Ngữ Vi đỏ bừng lên: “Mẹ, mẹ đừng nói lung tung, bọn con không có gì mà.”

Sở Hùng cảm thán một câu: “Vất vả lắm mới nuôi được một đứa con gái, thế mà đã bị lừa đi mất rồi.”

Trần Uyển Oánh nguýt chồng mình một cái: “Khi hai chúng ta hẹn hò, ông có bằng một phần ba của Giang Chu không?”

“Bà đúng là không có lương tâm, khi đó tôi đã lén lút mang súng lục cho bà xem, lại còn bị xử phạt nữa.”

“Có cô bé nào cảm thấy hứng thú với súng không? Thà rằng ông mua cho tôi cái khăn quàng cổ còn hơn đấy.”

… …

Giang Chu đưa Sở Ngữ Vi về nhà, liền chậm rãi đi về nhà mình.

Lúc này, trong nhà chỉ có một mình Hàn Nhu.

Nàng đang ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách, trên bàn trà còn có một xấp tiền thật dầy.

Nàng đếm một xấp, lại dùng một tờ tiền gấp lại, rồi đặt sang bên cạnh.

Sau đó lại đếm một xấp, gấp lại, rồi đặt sang bên cạnh.

“100, 200…”

“500, 600…”

Lúc này, nàng đã đếm được khoảng 70 80 ngàn rồi.

Khá lắm, xem ra cô bé này bây giờ cũng là một tiểu phú bà rồi nhỉ?

Giang Chu lặng lẽ đi qau, đưa tay cướp một chồng tiền.

Hàn Nhu vội vàng không kịp chuẩn bị, nhanh chóng bảo vệ số còn lại.

“A! Anh trai thúi, mau thả tiền của em xuống!”

“Số tiền này coi như là hiếu kính anh đi.”

Hàn Nhu hừ một tiếng, nàng cũng không tức giận: “Đưa anh thì đưa anh, dù sao cũng đều là tiền của anh cho mà.”

Giang Chu xoa xoa đầu của nàng, lại đưa tiền lại cho nàng: “Ngữ Vi nói là đã đến tìm em, sao em không đi ra ngoài chơi với cô ấy?”

“Cô ấy đến tìm em sao? Rõ ràng là đến tìm anh mới đúng.”

“Vậy sao? Cô bé chết tiệt kia không biết che giấu gì cả.”

Hàn Nhu níu lỗ tai của Giang Chu: “Dù sao anh cũng nghe cho kỹ đây, em đứng về phía Phùng Tư Nhược.”

Giang Chu kéo tay nàng xuống: “Phùng Tư Nhược cũng không nhận lời anh, em đứng bên cô ấy cũng có ích gì?”

“Cô bé kia rõ ràng là sắp dính lên người anh rồi.”

“Không nói cái này nữa, em nói xem, đếm tiền làm gì?”

Phùng Tư Nhược cắn môi, trầm ngâm một lát: “Sắp sang năm mới rồi, em muốn mua quà cho mọi người.”

Giang Chu khẽ thở dài một cái: “Anh cho em tiền thì em lại tiếc không nỡ tiêu xài, giờ lại muốn dùng trả lại bằng cách khác à?”

“Em có tiêu mà.”

“Anh đã hỏi Tôn Thiến Thiến rồi, cô ấy nói là em chỉ tiêu số tiền kiếm được từ việc làm thêm thôi.”

Hàn Nhu đột nhiên ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Anh, có phải anh muốn tán tỉnh bạn cùng phòng của em không hả?!”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Không có, là cô ấy add QQ của anh trước, anh chỉ tùy tiện hỏi vài câu thôi.”

“Em không tin! Chẳng trách cứ nhắc đến anh là Tôn Thiến Thiến lại cười!”

“Oan uổng quá, anh nói thật mà, không tin có thể thề.”

Hàn Nhu hừ hừ hai tiếng, nhìn tiền trên bàn: “Mọi người đối xử với em tốt như vậy, em không biết phải báo đáp như thến ào.”

Giang Chu bỗng nhiên trở nên nghiêm túc: “Em in quảng cáo cho anh, lại đi phát tờ rơi tuyên truyền cho anh, ngày ngày đều nhìn chằm chằm vào máy in trong căn nhà cục gạch kia, như vậy còn chưa đủ à?”

“Nhưng em là em gái anh, đó là chuyện em phải làm mà.”

“Vậy anh cũng là anh trai em, cho em tiền tiêu vật thì có là gì?”

Hàn Nhu yên lặng một lát: “Em vẫn chưa quen với việc có một người anh trai yêu thương mình như vậy, em luôn cảm thấy giống như một giấc mơ, tuy rất đẹp nhưng cũng sẽ có lúc tỉnh…”

Giang Chu đưa tay nắm lỗ mũi của nàng: “Mua quần áo cho mình đi, chờ anh trở về từ Bắc Hải, anh muốn em phải xinh đẹp nhất.”

“Ồ.”

“Còn nữa, anh nhớ là mình chỉ cho em nhiều nhất là 50 ngàn, vì sao bây giờ em lại nhiều tiền như vậy rồi?”

Chương 284 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!