Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 285: CHƯƠNG 285: ANH NÓI, EM LÀ QUẢ VUI VẺ CỦA ANH! (2)

Hàn Nhu có chút chột dạ: “Em…em muốn mua máy xoa bóp cho cha mẹ, thế nhưng lại không đủ tiền.”

Giang Chu ừ một tiếng: “Sau đó thì sao?”

“Em nói, nhưng anh không được tức giận nhé!”

“Nghe em nói thế anh lại càng lo lắng hơn.”

“Em… em đã bán cái túi anh tặng em cho bạn cùng phòng rồi, bán với giá gốc.”

“Bởi vì anh biết em sẽ không tiêu tiền anh cho, cho nên anh mới thường xuyên mua quà cho em!”

Hàn Nhu cắn môi, mũi đã hơi lên men.

Sau khi nàng gặp được Giang Chu, thì cuộc sống của nàng đã trở nên tốt đẹp đến mức khó tin.

Tốt đẹp đến mức khiến cho nàng sợ hãi.

Sợ hãi đến mức khiến cho nàng luôn luôn phải tự nhắc nhở mình.

Hàn Nhu ơi Hàn Nhu, mày không nên làm một cô em gái chỉ biết tiêu xài tiền, mày phải ngoan ngoan, đừng để bị vứt bỏ…

“Được rồi, không nói chuyện này nữa.”

“Ồ.”

“Người nhà em có gọi điện thoại cho em nữa không?”

“Không có, họ không gọi nữa rồi.”

Giang Chu khẽ gật đầu: “Vậy thì tốt, coi như họ biết giữ uy tín.”

Hàn Nhu bỗng nhiên ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Anh, anh sẽ không đưa tiền cho bọn họ chứ?”

“Em không cần xen vào chuyện này, anh sẽ giải quyết bằng cách của mình.”

Hàn Nhu cắn môi: “Làm phiền anh rồi, sắp năm mới rồi mà còn cần anh phải quan tâm lo lắng nữa.”

Giang Chu xoa xoa đầu của nàng: “Anh đã nói rồi, sau này em sẽ có anh trai yêu thương xem.”

“Nhưng bọn họ rất vô lại, em sợ họ sẽ chọc tức anh.”

“Yên tâm, không ai có thể vô lại hơn anh đâu, em chỉ cần ở nhà chờ tin tốt của anh là được.”

“Cảm ơn anh, anh trai.”

“Người một nhà không cần nói cảm ơn.”

Hàn Nhu cười một tiếng, nàng cảm thấy ấm áp không gì sánh được.

E rằng ông trời thật sự cũng cảm thấy nửa đời trước của nàng quá đau khổ, cho nên mới bồi thường cho nàng một ông anh trai yêu thương nàng như vậy.

Nếu như tất cả những đau khổ đó là vì gặp mặt, vậy những đau khổ đó cũng đáng giá.

“À đúng rồi, cha mẹ đi đâu rồi?”

Hàn Nhu suy nghĩ một chút: “Hình như là đi qua nhà chú rồi.”

Hả?

Vô duyên vô cớ lại chạy qua nhà chú làm gì?

Hiện giờ cũng đã đến tết đâu?

Đang nói chuyện, cửa phòng bỗng nhiên bị mở ra.

Quý bà Viên Hữu Cầm đi vào, vởi khăn quàng trên cổ xuống.

“Giang Chu, con muốn đi Bắc Hải đúng không? Mẹ bảo chú con dẫn con đi cùng rồi.”

Giang Chu trợn tròn mắt: “Hả? Chú đi Bắc Hải làm gì vậy?”

Viên Hữu Cầm cười híp mắt: “Mẹ sẽ lo lắng nếu con đi một mình, may mà nhà chú con cũng muốn đi qua đó chơi hai ngày.”

Giang Chu rất bất đắc dĩ: “Con đã là người trưởng thành rồi, được chứ? Đâu cần phải đi đâu cũng có người trông chừng như trẻ con nữa?”

“Đông người cũng dễ làm việc hơn mà, dù sao mẹ cũng đã nói với chú con rồi…”

“Đi cùng với họ, con sợ dọc đường con sẽ bị con bé Giang Dự Kỳ kia làm phiền đến chết mất.”

Vừa dứt lời, cửa Giang gia lại bị mở ra lần nữa.

Giang Dự Kỳ lon ton nhảy nhót đi vào nhà, trên mặt còn viết đầy hân hoan.

Tuy năm nay con bé này đã 17 tuổi, sắp sửa thi đại học rồi.

Theo đạo lý mà nói, thì phải thành thục ổn trọng một chút mới đúng, nhưng con bé này lại rất lắm lời, vừa mở miệng ra thì không thể dừng lại được.

“Anh, anh, chúng ta sẽ cùng đi Bắc Hải.”

Giang Chu cắn răng nhìn Giang Dự Kỳ: “Anh muốn đi một mình!”

Giang Dự Kỳ lắc lắc bờ vai của Giang Chu: “A nha, đừng mà đừng mà, mọi người đều là người nhà mà.”

“Anh đã có thể dự kiến được, em chính là phiền phức lớn nhất của anh trong chuyến đi này rồi.”

“Nói vậy, em chính là quả vui vẻ của anh, khi còn bé anh đã nói như vậy!”

“Đúng là khi còn bé anh đã nói vậy, nhưng vì muốn lừa kẹo của em mà thôi.”

Giang Dự Kỳ hừ hừ hai tiếng, ngồi xuống bên cạnh Hàn Nhu: “Chị, chị đi cùng với bọn em nhé.”

Hàn Nhu sờ sờ đầu của Giang Dự Kỳ: “Bây giờ chị không đi được, sau này sẽ đi.”

“Vậy em sẽ mua quà về cho chị.”

Hàn Nhu lại vui vẻ đến muốn khóc.

Bởi vì nàng biết, tất cả mọi người ở nơi này đều coi nàng là người nhà.

“Giang Dự Kỳ, anh hỏi xem, vì sao nhà em lại bỗng nhiên muốn đi Bắc Hải?”

“Coog ty cha em coa hạng mục ở Bắc Hải, cho nên muốn đi qua đó công tác.”

Giang Chu đã hiểu: “Cho nên em tiện đường đi chơi?”

Giang Dự Kỳ gật đầu: “Công ty còn bao cả tiền nghỉ khách sạn nữa.”

“Được rồi, dù sao xuống máy bay xong anh cũng sẽ bỏ chạy, em đừng hòng cản trở anh.”

“Anh nói, em là quả vui vẻ của anh mà!”

Đêm khuya, trăng sao đã đầy trời.

Giang Chu nằm ở trên giường, bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến đi Bắc Hải này.

Đầu tiên là phải đi tìm Phùng Tư Nhược, nhìn xem nàng có ngoan không.

Sau đó phải đi đến chỗ Doãn Thư Nhã một chút, xem tình hình quay chụp thế nào rồi.

Dù sao kiếp trước hắn cũng đã xem bộ phim này rồi.

Bộ phim này cũng khá có sức ảnh hưởng đối với hắn.

Lần này, không cầu có thể làm được một bộ phim tốt như kiếp trước, nhưng chắc chắn cũng phải cố gắng hết sức để theo đuổi chất lượng.

Sau đó, chính là đi Hàn gia thôn một chuyến, giải quyết vấn đề người nhà Hàn Nhu.

Mỗi một chuyện đều là nói dễ nhưng làm khó.

Dẫn Phùng Tư Nhược đi chơi ở Bắc Hải, điều quan trọng nhất chính là không để người Phùng gia phát hiện.

Bắt cóc công chủa của bọn họ ngay trong đại bản doanh của bọn họ, đúng là rất ngông cuồng phách lối nha.

Mà chuyện bên đoàn làm phim cũng không hề dễ dàng.

Dù sao hắn cũng không xuất thân từ cái ngành này, cho nên cũng không biết phải làm thế nào cho phải.

Còn cả đám người nhà thèm tiền đến chết kia của Hàn Nhu nữa.

Đối với Giang Chu mà nói, người nào cũng rất dễ đối phó, thế nhưng kẻ vô lại thì chưa chắc.

Chương 285 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!