Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 286: CHƯƠNG 286: ĐÂY LÀ NHÀ PHÙNG TƯ NHƯỢC? ĐIÊN RỒI À?

Giữa trưa ngày thứ hai.

Thời tiết cũng không tệ lắm.

Giang Chu đeo ba lô trên lưng, đi theo nhà chú xuống máy bay.

Nơi này chính là Bắc Hải.

Được khen là một thành phố lớn rực rỡ như minh châu.

Bởi vì nằm ở phía nam vùng duyên hải, cho nên mùa đông không lạnh bằng phương bắc.

Mọi người đi ra ngoài đại sảnh sân bay.

“Tôi đi gặp mặt ông chủ, bà và hai đứa tìm chỗ nào nghỉ ngơi một chút đi!”

“Nhưng đừng đi quá xa, dù sao bà cũng không biết đường ở đây.”

Chú của Giang Chu vừa đi vừa dặn dò, à chú của hắn tên là Giang Hoành Hà.

Là một quản lý bộ phận tiêu thụ của một nhà máy dân doanh.

Nhà máy chủ yếu là sản xuất kích phản quang.

Lần này ông đến Bắc Hải là đi bàn chuyện hợp tác với ông chủ.

Nhưng ông cũng không tham gia buổi họp đó, cùng lắm chỉ là chỉnh lý tài liệu, đặt nhà hàng và xếp lịch…

Cho nên cũng có rất nhiều thời gian rảnh rỗi.

Vì vậy mới có cơ hội gọi người nhà đi qua bên này chơi một chút.

Lúc này, Giang Chu nhìn quanh một vòng, liền phát hiện nơi này khá vắng vẻ.

“Chú, Dự Kỳ nói là công ty đã đặt phòng khách sạn cho bọn chú rồi à? Để Dự Kỳ và thím qua đó nghỉ ngơi đi.”

Giang Hoành Hà nhức đầu, hơi xấu hổ nói: “Ông chủ còn chưa lên tiếng, chú nào dám tự ý đặt phòng chứ.”

Giang Chu ồ một tiếng: “Vậy chỉ có thể tìm một chỗ cho thím và Dự Kỳ nghỉ ngơi trước thôi!”

“Vậy còn cháu?”

“Cháu có việc phải làm, phải đi ra ngoài một chuyến, chiều sẽ gặp mặt mọi người ở khách sạn.”

Giang Hoành Hà lập tức dặn dò: “Cháu đừng về muộn quá, đến khi đó chú sẽ nói với ông chủ vài câu, cho cháu cọ một gian phòng.”

Giang Chu cười xán lạn như hoa: “Yên tâm đi chú, cháu sẽ về sớm thôi.”

“Ừm, vậy cháu đi đi, có chuyện thì gọi điện thoại cho chú!”

“Vâng, vậy ngài liền an tâm làm việc đi!”

Giang Chu đưa tay gọi một cái xe cho chú mình, lại giúp ông chuyển hành lý lên.

Cha và chú của mình, từ nhỏ đến lớn đã ăn nhiều đau khổ, bọn họ không thích phô trương lãng phí, cho nên có thể cọ liền cọ.

Nhưng theo Giang Chu thì chuyện này không hề mất mặt.

Bởi vì hắn nghe cha mình nói, năm đó ông nội đã dẫn cha và chú đi ăn xin.

Tuy rằng Giang Chu bây giờ rất nhiều tiền, nhưng hắn cũng không muốn từ chối ý tốt của chú mình, dù sao ở đâu cũng là ở.

Chú đã quen chiếu cố mình như một đứa trẻ, một đứa trẻ như mình không cần làm náo động ở trước mặt người nhà làm gì.

Cùng lúc đó, Giang Dự Kỳ kéo cánh tay áo của Giang Chu.

“Anh, anh muốn đi đâu rồi?”

“Anh đi tìm một người bạn, em tự chơi một mình đi!”

Giang Dự Kỳ lập tức lắc tay: “Không được, em cũng muốn đi!”

Giang Chu trừng mắt nhìn Giang Dự Kỳ.

Anh đây đi tán gái, dẫn em gái theo làm gì!

Bla bla bla … từ khi xuất phát đến giờ vẫn không chịu ngậm miệng, nếu Phùng Tư Nhược gặp Giang Dự Kỳ, thì nàng sẽ thèm cái miệng này đến phát khóc mất.

“Được rồi Dự Kỳ, đi tìm chỗ ăn cơm với mẹ đi, đừng làm chậm trễ chuyện của anh con nữa.”

“Mẹ nhớ là ở gần sân bay có một quán ăn rất ngon, trên internet cũng đề cử nhiều lần.”

Thím của Giang Chu tên là Ngụy Hồng Mai, thường xuyên cấu véo với quý bà Viên Hữu Cầm.

Nhưng mà đó là trận quyết đấu của số phận rồi.

Ba cũng rất tốt với Giang Chu, chỉ là hơi keo kiệt một chút thôi.

“Mẹ, con chỉ muốn đi chơi với anh Giang Chu thôi!’

“Con bé chết tiệt này, vừa ra khỏi nhà đã muốn chơi chơi chơi rồi, có muốn ăn đòn hay không?”

“Đây là lần đầu tiên con đi xa nhà như vậy, nên không muốn lãng phí chút thời gian nào cả.”

“Con đã 17 tuổi rồi, là cô gái trưởng thành rồi, vậy mà chỉ biết chơi chơi chơi.”

Giang Chu nhìn hai mẹ con cãi vã, liền vội vàng đồng ý yêu cầu của Giang Dự Kỳ.

Đi thì đi thôi, cũng không có gì.

Lắm lời thì lắm lời thôi, cũng không phải không có biện pháp trị liệu.

Chỉ cần đi qua tiệm tạp hóa, mua cuộn băng dính dán miệng Giang Dự Kỳ vào là được.

Vì vậy, Giang Chu liền gọi taxi, dẫn Giang Dự Kỳ đi đến Minh Tiềm Sơn Trang.

Đây chính là một tòa trang viên của Phùng gia ở phía tây Bắc Hải.

Diện tích rộng đến 300 mẫu.

Trước kia khu đất đó là dự án xây dựng một công viên nước của Bắc Hải.

Chỉ là sau này không đủ tài chính, lại liên lụy đến vài vấn đề phía chính phủ, cho nên còn chưa chính thức khai trương đã bị bỏ hoang.

Sau này, Phùng gia đã mua công viên đó, xây dựng thành dinh thự tư nhân.

Bởi vì dựa theo thiết kế công viên ban đầu, cho nên trong đó có núi có hồ, còn có các loại đình đài và lầu các.

Tháng tám năm ngoái, hình như Minh Tiềm Sơn Trang đã trúng tuyển top 3 trang viên tư nhân của cả nước.

Mười phút sau, Giang Chu và Giang Dự Kỳ xuống xe.

Con bé đi theo sau giống cái đuôi kia đã trợn tròn mắt.

Đây là… đây là nhà á?

Khái niệm nhà không phải là một căn phòng có bốn vách tường sao?

Tại sao lại có một cái nhà to lớn đến mức không nhìn thấy bờ bến như vậy?

“Wow wow, đây chính là nhà bạn gái anh á? Điên rồi à?”

“Đúng thế, rất lâu không đến đây rồi.”

Chương 286 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!