Lúc này, trước mặt nàng còn có một cái giá vẽ tranh, nàng cầm bút trong tay, chấm màu rồi lại vẽ lên giấy.
Bởi vì là mùa đông, nên cây cối phía xa xa đều trọc lóc, thế nhưng bức tranh Phùng Tư Nhược đang vẽ lại là mùa xuân.
Cây cối xanh tươi bao trùm núi đồi, mặt hồ xanh biếc nổi sóng lăn tăn.
Thì ra cô bé này không chỉ chạy nhanh, mà còn vẽ tranh rất giỏi nữa.
“Hai em đi vào phòng chơi đi.”
Phùng Y Nhất ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Vì sao?”
Giang Chu nhỏ giọng nói: “Không nên làm bóng đèn ở thời điểm này.”
“Vậy hai người sẽ ôm ôm hôn hôn thật sao?”
Lời này vừa dứt, Phùng Y Nhất và Giang Dự Kỳ đều lộ ra vẻ hưng phấn.
Đám nhóc con bây giờ đều trưởng thành sớm như vậy sao?
Giang Chu liếc nhìn Phùng Y Nhất một cái: “Hôn cái em gái em thì có.”
Phùng Y Nhất sửng sốt: “Em không có em gái, nhưng chị gái em có…”
“Cút nhanh!”
Hai cô bé hừ một tiếng, quay người chạy vào tòa lầu các.
Dù sao diện tích trang viên cũng rất rộng, tầm nhìn rất xa.
Các nàng đứng trên cửa sổ lầu các cũng có thể nhìn thấy cảnh bên này!
Lúc này, Giang Chu lấy điện thoại di động của mình ra, mở QQ của Phùng Tư Nhược.
“Đang làm gì thế?”
“Mình đang vẽ tranh!”
Phùng Tư Nhược cầm điện thoại di động lên, đặt bút vẽ qua một bên.
Khóe miệng Giang Chu cong lên: “Hôm nay có nhớ mình không?”
“Không có.”
“Không có thật à? Vậy mình không đi tìm bạn nữa.”
“Không được không được, phải đến…”
Phùng Tư Nhược vừa gửi tin nhắn xong, liền ngẩng đầu lên, xoa xoa mắt.
Bởi vì Giang Chu ở sau lưng nàng, cho nên không biết nàng đang rơi lệ hay là dụi mắt nữa.
Nhưng mà hình như cái mũi nhỏ của nàng phập phồng hai cái, nên không bài trừ khả năng là nhớ đến khóc thật.
Giang Chu tiếp tục gõ chữ: “Dạo này mình cũng không bận rộn lắm, có lẽ sẽ lập tức đi Bắc Hải.”
“Khi nào, mình sẽ đi đón bạn.”
“Hả? Bạn dám chạy ra sân bay một mình à?”
Phùng Tư Nhược ngửa mặt lên suy nghĩ một chút, rồi mới trả lời: “Mình đón bạn ở cổng nhà.”
Giang Chu vui vẻ: “Vậy mấy hôm nay bạn có ngoan ngoãn nghe lời không?”
“Có ngoan nha!”
“Vậy bạn nhắm mắt lại, rồi đứng lên quay vài vòng, mình sẽ thưởng cho.”
Phùng Tư Nhược nhắm mắt lại, đứng lên xoay 360 độ.
Tuy rằng khi quay tròn thì đã đối mặt với Giang Chu, nhưng vì nàng rất nghe lời, nhắm chặt mắt lại, cho nên cũng không nhìn thấy Giang Chu.
“Xong rồi.”
“Có cảm giác gì không?”
Phùng Tư Nhược trả lời: “Hơi chóng mặt, muốn về phòng.”
“Vậy thì trở về đi, trở về sẽ có niềm vui bất ngờ.”
Giang Chu cất điện thoại đi động đi, ngẩng đầu nhìn Phùng Tư Nhược.
Cô bé ngốc này bắt đầu thu dọn hộp thuốc màu, bàn vẽ…
Sau đó liền nhấc chiếc ghế nhỏ của mình lên, định rời đi.
Kết quả vừa quay đầu lại, lập tức nhìn thấy Giang Chu.
Hai mắt Phùng ngốc nghếch đáng yêu từ từ đọng lại, cái miệng nhỏ nhắn lập tức há to.
“Giang Chu…”
“Ừm, là mình, qua đây ôm nào!”
Phùng Tư Nhược bỏ bàn vẽ lại, chạy qua bên Giang Chu, nhưng nàng không nhào vào lòng hắn, mà chỉ đứng ở trước mặt, ánh mắt thì không ngừng lấp lóe.
Đây là nhà của nàng.
Nói thật là nàng không dám ôm.
Thế nhưng mà, có thể nhìn nha, có thể nhìn chằm chằm.
“Gần đây mình có việc ở Bắc Hải, cho nên đến thăm bạn một chút.”
“Tốt!”
“Nhưng mà thời gian ít ỏi, công việc lại nhiều, nên mình không thể chơi với bạn được.”
“Tốt!”
“Nhưng mà hôm nay mình rất rảnh, không có lịch làm việc.”
“Tốt!”
Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu, cái đầu nhỏ gật gù liên tục, giống như là gà con mổ thóc vậy.
Đương nhiên là tốt rồi, còn có cái gì không tốt chứ?
Nàng còn chưa từng nghĩ là có thể gặp mặt Giang Chu nhanh như vậy nữa.
Thậm chí, nàng còn cho rằng Giang Chu bận rộn quá nên sẽ không đến.
Hiện giờ Giang Chu đã ở trước mặt nàng, cho nên cái gì cũng tốt hết.
Giang Chu tằng hắng một tiếng: “Bây giờ không có người khác, mình ôm bạn rồi xoay quanh nha!”
Gò má Phùng Tư Nhược đột nhiên đỏ lên, hơi cúi đầu nói: “Nhanh… nhanh một chút…”
“Xoay nhanh quá sẽ buồn nôn…”
“Ồ!”
Giang Chu duỗi hai tay ra, ôm eo thon của nàng.
Một mùi thơm thanh nhã đập vào mặt, khiến cho người ta không nhịn được mà hít hà vài hơi.
Lúc này, Giang Chu hơi dùng sức, chân Phùng Tư Nhược đã rời khỏi mặt đất.
Công chúa mắc chứng sợ đám đông đã đỏ bừng cả mặt, trong miệng chỉ còn tiếng thở phù phù.
Giang Chu ôm nàng quay một vòng.
Sau đó lại thả nàng xuống, sờ lên đầu nàng một cái.
“Xong…xong rồi à?”
“Ừm, xong rồi, có cảm giác gì không?”
Phùng Tư Nhược hơi trợn tròn mắt lên, nàng có chút không dám tin: “Chưa quay đúng không?”
Giang Chu lại ôm nàng quay một vòng nữa: “Giờ được rồi chứ?”
“Được rồi!”
“Có muốn làm thêm vòng nữa không?”
“Được!”
Giang Chu trực tiếp ôm nàng quay vài vòng, Phùng Tư Nhược cười khanh khách, giờ phút này nàng vô cùng vui vẻ, vui vẻ không gì sánh được.
Chương 288 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]