Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 289: CHƯƠNG 289: ÔM BẠN XOAY XOAY! (2)

Cuộc sống của nàng không có bất ngờ hay ngạc nhiên gì cả.

Cơm thì đã có đầu bếp chuyên dụng mang đến.

Phong cảnh bên trong sơn trang lại không có gì khác nhau, chỉ có Xuân Hạ Thu Đông là thay đổi.

Hơn nữa, bạn bè của nàng cũng không nhiều, ngoại trừ Đinh Duyệt ra thì không có ai đến tìm nàng.

Nàng chỉ biết vẽ tranh, tưới hoa, đàn piano.

Nhìn như cuộc sống rất muôn màu muôn vẻ, nhưng tất cả chỉ có một thân một mình.

Nhưng ngày hôm nay thì lại khác, dương như sơn trang hôm nay được bao phủ một vầng sáng, vầng sáng này khiến cho tất cả mọi thứ đều đẹp không sao tả xiết.

Cho nên, thì ra đây chính là cảm giác: trong mắt có xuân và thu.

Phùng Y Nhất nắm chặt tay ở trước ngực, hai mắt tràn đầy vẻ hâm mộ.

“Wow, nội tâm cũng tan chảy rồi, mình cũng muốn được anh rể ôm.”

Giang Dự Kỳ nhịn không được mà nhin Phùng Y Nhất một cái: “Ý nghĩ này rất tốt, sau này không cần nghĩ nữa.”

“Dựa vào cái gì? Mình là em gái, mình cũng có quyền được ôm mà!”

“Không phải, bạn không phải!” Giang Dự Kỳ nói: “Mình mới là em gái.”

Trong khi hai người nói liền, liền không chú ý đến phía sau đã có một người xuất hiện.

Người này cầm một ly cà phê, mắt cũng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khi ánh mắt nhìn thấy Giang Chu và Phùng Tư Nhược thì tỏ vẻ hơi kinh ngạc.

Lại dám theo về tận nhà cơ à? Ngông công vậy cơ à?

Phùng Y Vân sờ sờ đầu chó của Phùng Y Nhất: “Y Nhất, là cháu mở cửa đúng không?”

Lời này vừa dứt, Phùng Y Nhất lập tức cứng đờ tại chỗ.

Giọng nói này là của cô cô!

Trước đó anh rể có nói là, cô cô muốn chia rẽ hai người bọn họ!

Xong, xong, xong đời thật rồi!

Phùng Y Nhất cố giả vờ trấn tĩnh mà quay đầu lại.

“Cô…Cô cô, sao cô lại đến đây?”

“Đến chơi với tiểu Tư Nhược, không ngờ lại không tìm thấy người.”

“Cô không nên xem!”

“Sao thế, cô xem một chút cũng không được à?”

“Là giả, tất cả đều là ảo giác, tất cả đều là ảo giác! Không có anh rể, chỉ có một mình chị Tư Nhược đang quay lơ lửng trên mặt đất thôi.”

Phùng Y Nhất quơ quơ hai cái tay nhỏ, dự định thôi miên cô của mình.

Phùng Y Vân véo mặt của Phùng Y Nhất: “Tốt nhất là cháu đi xóa camera cho cô đi!”

“Ủa?”

“Một người đàn ông xa lạ lẻn vào trang viên, ôm đại tiểu thư nhà chúng ta, nếu có người phát hiện ra chuyện này thì rất khó lường nha.”

Khuôn mặt Phùng Y Nhất vô cùng kinh ngạc: “Cô Cô, không phải cô muốn chia rẽ hai người họ sao?”

Phùng Y Vân nhấp một ngụm cà phê: “Đã thích nhau như vậy rồi, nếu chia rẽ thật thì sẽ đau lòng đến đâu chứ?”

“Vậy có phải là cháu cũng có thể tìm bạn trai không?!”

“Không được, cô cô không tìm được, cháu phải làm bạn cả đời với cô.”

Phùng Y Nhất trợn tròn mắt lên: “Cháu không muốn!”

Phùng Y Vân mỉm cười, nhìn về phía Giang Dự Kỳ: “Cháu là em gái Giang Chu à?”

Giang Dự Kỳ gật đầu: “Cháu chào cô, cháu là Giang Dự Kỳ.”

“Lần đầu tiên đến nhà, tặng cháu món quà nhé?”

“A? Vậy không tốt lắm đâu!”

Phùng Y Vân tháo vòng tay trên cổ tay xuống, lại đeo lên tay cho Giang Dự Kỳ: “Món đồ chơi nhỏ, không đáng bao nhiêu tiền đâu.”

Hai mắt Giang Dự Kỳ sáng lên: “Cô cô, khi còn nhỏ anh trai cháu rất nghịch ngợm, để cháu kể cho cô nghe nhé?”

“Ừm, kể một chút đi.”

… …

Minh Tiềm Sơn Trang.

Bên ven hồ có những ngọn cỏ vàng.

Đôi nam nữ trẻ tuổi đi một vòng lại xoay một vòng như những con quay.

Một người thì muốn quay cho người kia ngất, một người lại không nỡ buông tay.

Cuối cùng, vẫn là Phùng Tư Nhược không chịu nổi nữa.

“Giang Chu, mình … mình buồn nôn quá…”

“Bạn mà nôn lên người mình, vậy phải gả cho mình đấy.”

Phùng Tư Nhược hoảng hốt, vội che cái miệng nhỏ nhắn lại.

Không nói không nói nữa, còn có thể nhịn!

Giang Chu mỉm cười, thả nàng xuống mặt đất: “Bạn nên giảm cân thôi, eo của mình cũng sắp đứt rồi.”

“Mình không béo.”

“Mình không tin, để cho mình sờ xem nào.”

Phùng Tư Nhược nhíu chiếc mũi ngọc một cái: “Không cho.”

“Vậy bạn dẫn mình vào phòng bạn đi, bên ngoài lạnh quá.”

Phùng Tư Nhược gật đầu, kéo tay Giang Chu đi về phía lầu các nhỏ của mình.

Mỗi người trong Phùng gia đều có một tòa lầu các nhỏ của mình.

Những lâu các nhỏ này có phong cách châu âu, tổng cộng ba tầng.

Tòa lầu các nhỏ này của Phùng Tư Nhược có màu trắng tinh, sạch sẽ giống như tròng mắt của nàng vậy.

Nhưng hai người vừa đẩy cửa bước vào thì lập tức ngây ngẩn cả người.

Trong phòng khách tầng một có không ít người.

Giang Dự Kỳ, Phùng Y Nhất và Phùng Y Vân.

Họ Phùng ngồi ghế sô pha ở bên trái, Giang Dự Kỳ ngồi trên sô pha bên phải.

Ba người đang trò chuyện rất vui vẻ.

Ví dụ như khi còn bé Giang Chu đã tè dầm, vén váy con gái nhà người ta…

Có thể nói là Giang Dự Kỳ biết gì thì nói nấy.

Khá lắm, không hổ danh là em họ mình, không hổ danh là người Giang gia.

Đã đào hố bẫy người thì không nương tay chút nào.

Giang Chu tiến lên véo tai Giang Dự Kỳ, lại chặn miệng Giang Dự Kỳ lại.

“Ô ô!”

“Lại nói lung tung nữa thì sẽ vặn rơi đầu chó của em!”

Giang Dự Kỳ hoảng sợ gật đầu, biểu thị mình không dám mở miệng nữa.

Lúc này Giang Chu mới thả tay xuống, thuận tay véo tai nàng thêm cái nữa.

Chương 289 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!