Lúc này, Phùng Tư Nhược cũng đi vào.
Nàng cẩn thận từng li từng tí và kéo tay áo Giang Chu, rồi chỉ chỉ vào Phùng Y Vân.
“Giang Chu, đây là cô cô của mình.”
“Không thể nào, bạn đừng gạt mình.”
Phùng Y Vân phồng má lên: “Là cô cô mình thật mà!”
Giang Chu vung tay lên, ra vẻ không tin: “Không phải chị gái bạn sao, trẻ như vậy cơ mà?”
“Là cô cô!”
“Chị gái, nhất định là chị gái!”
Phùng Y Vân nhìn Giang Chu, cười nhạt một tiếng: “Quả nhiên là láu cá, giống y hệt những gì chủ nhiệm Trần nói.”
Giang Chu không xấu hổ chút nào: “Nếu gặp nhau ở trên đường, cháu tuyệt đối sẽ gọi là chị chứ không dám gọi là cô cô.”
“Được rồi, tôi không quá thích nịnh nọt đâu.”
“Cháu cũng không thích nịnh nọt, nhưng cháu lại rất thích nói thật.”
Phùng Y Vân có chút bất đắc dĩ: “Ngồi đi, nói chuyện chính đi.”
Giang Chu ngồi xuống ghế sa lon: “Phùng Tứ Hải cho cháu một gian phòng làm việc, anh ta nói là do ngài sắp xếp.”
“Tôi chỉ bảo anh ta giúp cậu một chút thôi, cụ thể là giúp cái gì thì tôi không biết.”
“Cô cô thuận tay giúp một lần, lại giúp cháu một chuyện lớn.”
“Có lẽ sau này sẽ là người nhà, giúp đỡ một chút cũng là việc nên làm.”
Giang Chu liếc nhìn Phùng Tư Nhược: “Bạn mang hai con bé này vào phòng chờ một lát đi.”
Phùng Tư Nhược gật đầu, rồi kéo Phùng Y Nhất và Giang Dự Kỳ đi lên gác.
Lúc này, bầu không khí trong phòng khách hơi xấu hổ, nhưng mà cũng không quá lúng túng.
Bởi vì mặc kệ là Giang Chu trọng sinh, hay là Phùng Y Vân thì đều là lão hồ ly tinh, bầu không khí này không đến mức khiến cho bọn họ mất tự nhiên.
“Lần này cậu đến đây chỉ để gặp Tư Nhược thôi à?”
“Đó chỉ là một trong những lý ra thôi, ngoài ra, cháu cũng muốn khảo sát thị trường Bắc Hải nữa.”
Phùng Y Vân gật đầu: “Bắc Hải là thành phố lớn thứ hai cả nước, nếu cậu muốn mở rộng hạng mục của mình ra cả nước, vậy Bắc Hải là một lựa chọn chính xác.”
Giang Chu rất tán thành: “Vậy… không biết cô cô có đề nghị gì không?”
“Tôi không tiếp xúc với người trong nghề này, nhưng dựa theo phương pháp làm việc của cậu, thì chuyện này cũng không có gì khó khăn đối với cậu cả.”
“Nhưng dù sao Bắc Hải cũng cách Thượng Kinh quá xa, có nhiều chuyện sẽ bó tay bó chân.”
Phùng Y Vân yên lặng một lát, liền lấy một tấm danh thiếp từ trong ngực ra.
Tấm danh thiếp này cũng rất đơn giản, không khác tấm danh thiếp của Doãn Thư Nhã là bao.
Mặt trên chỉ có một cái tên và một dãy số điện thoại.
Đơn giản mà không tầm thường, vừa nhìn đã biết là danh thiếp của một vị đại lão rồi.
Điều này là không cần nghi ngờ.
Bởi vì người có thể để cho Phùng Y Vân giữ danh thiếp, ít nhất cũng phải là một đại lão trong giới kinh doanh.
“Cô cô cho cháu cái này làm gì?”
“Người này có thể trở thành đối tác của cậu, khiến cho kế hoạch mở rộng ở Bắc Hải của cậu sẽ thuận lợi hơn nhiều.”
Giang Chu tiếp nhận tấm danh thiếp, cúi đầu nhìn qua rồi lại trả lại: “Quên đi, cháu sẽ tự nghĩ biện pháp khác.”
Phùng Y Vân hơi kinh ngạc với sự từ chối của Giang Chu: “Có sự trợ giúp của người này, cậu làm việc ở Bắc Hải này sẽ rất thuận lợi đấy.”
“Đúng là cháu thích đi đường tắt, nhưng cháu không muốn cái gì cũng phải dựa vào người giúp đỡ.”
“Vì sao?”
Giang Chu trầm ngâm một lát: “Cháu muốn phát triển bằng sự cố gắng của mình, rồi có thể ngẩng cao đầu để rước Phùng Tư Nhược về nhà.”
Phùng Y Vân suy nghĩ một chút: “Nhưng chuyện này có quan hệ gì với chuyện cậu không chấp nhận sự giúp đỡ của tôi?”
“Nếu như sự nghiệp của cháu phát triển được là nhờ sự giúp đỡ của Phùng gia, vậy cháu lấy đâu ra sức mạnh để đối mặt với người của Phùng gia chứ?”
“Cậu không muốn để người của Phùng gia nói cậu ăn cơm mềm?”
“Trước kia ăn nhiều rồi, bây giờ muốn ăn cứng một chút.”
Phùng Y Vân xoay xoay tấm danh thiếp: “Người này không phải người Phùng gia, mà là một mối quan hệ riêng của tôi, cho nên cậu không cần lo lắng.”
Giang Chu vẫn lắc đầu: “Cháu chỉ thích Phùng Tư Nhược mà thôi, cháu không hy vọng những người khác sẽ cảm thấy cháu có mục đích khác.”
“Sẽ có người cảm thấy như vậy sao?”
“Cô cô cũng phải xác định cháu thích Phùng Tư Nhược xong thì mới không cảm thấy như vậy, nhưng những người khác thì sao?”
Phùng Y Vân hơi sững sờ, đúng là mình chưa nghĩ đến vấn đề này.
Nhưng Phùng Y Vân cũng hiểu nỗi lo lắng của Giang Chu.
Dù sao thì khi cô vẫn chưa hiểu Giang Chu, cô cũng tràn đầy cảnh giác với người này.
Giang Chu tiếp tục mở miệng: “Cháu tiếp nhận quá nhiều sự trợ giúp của cô, người khác sẽ cho rằng cháu muốn leo lên càng cao, cho nên mới bám lấy Phùng Tư Nhược.”
“Vậy cậu phải chuẩn bị kỹ càng một chút, Bắc Hải này không đơn giản đâu.”
“Cho dù là vậy, cháu vẫn hy vọng tình yêu của cháu dành cho Phùng Tư Nhược, ở trong mắt người khác sẽ sạch sẽ hơn một chút.”
Phùng Y Vân yên lặng một lát: “Nghe cậu nói như vậy, thì tôi càng ngày càng thưởng thức cậu hơn rồi đấy.”
Giang Chu tỏ vẻ khiêm tốn: “Cô cô, ngài quá khách khí rồi.”
“Được rồi, vậy tôi sẽ không kiên trì nữa, hy vọng cậu có thể bắt cóc cháu gái tôi nhanh một chút.”
“Cảm ơn cô cô, vậy cháu không quấy rầy cô cô nữa.”
Chương 290 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]