Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 291: CHƯƠNG 291: NƠI RIÊNG TƯ CỦA PHÙNG TƯ NHƯỢC

Phùng Y Vân gật đầu, đưa mắt nhìn Giang Chu rời khỏi phòng khách.

Lúc này, Giang Chu vẫn ung dung thản nhiên đi lên trên tầng hai.

Nhưng sau khi vừa lên tầng hai, Giang Chu lập tức cất bước chạy như bay, sau đó trực tiếp lao vào phòng Phùng Tư Nhược.

Lúc này, ba cô gái đang ngồi trên thảm nói chuyện trời đất, liền bị Giang Chu lao vào làm cho sợ hết hồn.

“Anh rể, anh làm sao vậy?”

Giang Chu nhìn quanh một vòng: “Mau, mau lấy giấy và bút cho anh, nhanh lên.”

Phùng Tư Nhược lập tức vội vội vàng vàng đứng lên, lấy bút và sổ trong ngăn kéo ra.

Chung Di, 185xxx926.

Quá nguy hiểm, suýt nữa thì quên mất rồi.

Giang Chu mỉm cười, xé tờ giấy xuống xem.

Cần danh thiếp làm gì?

Dùng đầu óc nhớ kỹ là được rồi mà.

Trang bức ở trước mặt Phùng Y Vân, lại để cho hình tượng của mình cao lớn hơn.

Cái này gọi là: đã là đĩ mà còn muốn lập đền thờ, đúng không?

Thế nhưng mà có đường tắt lại không đi, chẳng lẽ ngại kiếm nhiều tiền quá à?

Giang Chu mở máy tính của Phùng Tư Nhược ra, bắt đầu tìm tòi về cái tên Chung Di này.

Phó hội trưởng thương hội Bắc Hải.

Danh tiếng rất lớn.

Xem ra, chuyến đi Bắc Hải này của mình lại phải gặp thêm một người nữa rồi.

Giang Chu gập từ giấy lại, rồi nhét vào trong ví tiền.

“Nào các cô gái, chúng ta làm vài chuyện vui vẻ thôi!”

Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu: “Làm gì nha?”

Giang Chu suy nghĩ một chút: “Mình muốn tham quan phòng quần áo của bạn.”

“Anh rể anh rể, để em dẫn anh đi, chị ấy có rất nhiều quần lót dễ thương nha!”

“Wow, quả nhiên là em gái tốt của anh, đi thôi!”

Phòng quần áo của đại tiểu thư thật sự rất đồ sộ.

Bên trong có rất nhiều các loại váy, đại đa số các chiếc váy trong đó còn chưa cắt mác.

Hơn nữa, Phùng Y Nhất cũng nói thật.

Phùng Tư Nhược thật sự có rất nhiều quần lót dễ thương.

Có cái mang theo nơ con bướm này, gấu trúc này, thỏ trắng này…đủ loại màu sắc, đủ loại kiểu dáng.

Chỉ là Giang Chu còn chưa kịp thưởng thức, thì đã bị chủ nhân của bọn nó chặn lại.

“Không… không cho phép nhìn!”

Gò má Phùng Tư Nhược đã đỏ bừng, giang hai tay chặn Giang Chu lại.

Phòng quần áo chính là nơi riêng tư của nàng.

Cho đến bây giờ vẫn chưa có tên con trai nào đi vào.

Dù là một cô gái bình thường thì cũng sẽ xấu hổ chết mất, chứ đừng nói đến một người mắc bệnh sợ đám đông như Phùng Tư Nhược, đúng không?

“Chỉ liếc một cái thôi.”

“Không được.”

“Cô bé này keo kiệt quá!”

Giang Chu không thể làm gì khác hơn là xoa xoa đầu nàng, rồi rời khỏi phòng quần áo.

Phòng ngủ của Phùng Tư Nhược không quá to, nhưng trang trí rất ấm áp.

Trên giường của thiếu nữ còn có những mùi hương thơm tho của nàng, trên mặt giường còn bày đầy những con búp bê màu hồng với nhiều hình thù khác nhau.

Giang Chu ngồi ở trên giường của nàng để cảm nhận một chút, bỗng nhiên lại bị hấp dẫn bởi một quyển sổ nhật ký ở trên bàn.

Có rất nhiều loại sổ, nhưng có một loại chuyên môn dùng làm nhật ký, loại này rất dễ phân biệt, bởi vì nó có một cái khóa bằng mật mã.

Tại thời đại này, sổ nhật ký mật mã vẫn rất hot.

“Bạn viết nhật ký à?”

Phùng Tư Nhược gật đầu.

Giang Chu cảm thấy hơi ngứa ngáy: “Có thể xem không?”

“Không được!”

Phùng Tư Nhược sắp khóc rồi.

Tại sao cái gì Giang Chu cũng muốn xem.

Phòng quần áo cũng muốn xem, ngăn kéo để tất cũng muốn xem.

Album ảnh khi bé của mình cũng muốn xem, nhật ký cũng muốn xem.

Tất cả những thứ này đều là những thứ riêng tư của con gái nha!

“Cái gì cũng không cho xem, lần này coi như uổng công đi một chuyến rồi.”

Phùng Tư Nhược móc túi, lấy một viên kẹo ra đưa cho Giang Chu.

Giang Chu nhìn một chút.

Ừm, lần này không phải là kẹo hình thỏ trắng nữa, mà là kẹo hoa quả.

Cũng không biết tại sao trong túi nàng lúc nào cũng có kẹo.

Giang Chu nghĩ đến đây, bỗng nhiên hơi sững sờ.

Hắn nhớ đến chuyện lần trước trong nhà ăn.

Phùng Tư Nhược vẫn rất cố chấp, nàng cho rằng không vui thì phải ăn kẹo.

Bởi vì vị ngọt sẽ khiến cho người ta trở nên vui vẻ hơn.

Vậy tại sao trong túi của nàng lại có nhiều kẹo như vậy?

Nàng rất không vui?

“Hai ngày này của bạn thế nào?”

“Cũng được…”

Giang Chu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Phùng Tư Nhược: “Bạn sẽ không nhớ mình đến mức khổ sở chứ?”

Phùng Tư Nhược phồng má lên, lắc lắc đầu: “Mình chỉ nghĩ đến chuyện bạn có tới đây hay không thôi.”

“Giờ đến rồi, có vui không?”

“Ừm!”

“Bám người thật, bám người như vậy sẽ dọa người ta chạy đấy.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược xệ xuống, nàng cảm thấy hơi ủy khuất.

Từ trước đến giờ, thế giới của nàng chỉ có một mình, nàng cũng đã quen cho nên không cảm thấy cô đơn.

Là Giang Chu đã đập thủng một lỗ rồi nhảy vào, sau đó cũng biến thành một loại thói quen.

Hiện giờ lại ghét bỏ nàng quá bám người.

Yêu đương gì gì đó, thật sự là quá khó khăn mà.

Đúng lúc này, đồng hồ treo tường bỗng nhiên báo giờ.

Giang Chu liếc mắt nhìn qua, đã là hơn bốn giờ chiều.

“Đến giờ rồi, mình phải về thôi.”

Phùng Tư Nhược ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Phải đi rồi à?”

Giang Chu gật đầu: “Bạn đi cùng mình đi, buổi tối mình đưa bạn về.”

“Có được không?”

“Đương nhiên là được.”

Giang Chu nắm tay nàng đi ra phòng khách.

Chương 291 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!