Virtus's Reader

Lúc này, Phùng Y Vân đã trở về, trong phòng khách chỉ còn hai cô bé đang chơi game.

“Giang Dự Kỳ, chúng ta phải về rồi.”

“Hả? Em còn chưa chơi chán mà.”

“Nhanh lên, chúng ta còn phải đi cọ phòng khách sạn của cha em nữa.”

Giang Dự Kỳ không nỡ mà thả tay cầm chơi game xuống, ngoan ngoãn đứng dậy.

Lúc này Phùng Y Nhất mới thấy Phùng Tư Nhược: “Chị, chị cũng đi theo à?”

Phùng Tư Nhược gật đầu: “Ừm.”

“Vậy em cũng đi, anh rể, anh dẫn em đi với.”

“Không, em không đi được.”

Phùng Y Nhất nhe răng nanh: “Anh còn nợ em một cái nguyện vọng đấy.”

Giang Chu có chút bất đắc dĩ: “Em là cái bóng đèn công suất quá cao, sẽ làm chậm tiến độ tán chị em của anh.”

“Anh lợi dụng em, dùng xong lại vứt em đi!”

“Ngoan, ở nhà trong nhà, lần sau sẽ dẫn em đi chơi.”

Phùng Y Nhất nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Chị, em cũng muốn đi chơi, ở nhà rất nhàm chán.”

Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút: “Lần sau sẽ dẫn em đi chơi.”

“…”

Phùng Y Nhất đành bỏ qua, sờ vào trong túi, vứt cho Giang Chu một cái chìa khóa xe.

Giang Chu cầm lên xem, có chút không hiểu chuyện gì.

“Cô cô để lại cho anh một chiếc xe, nói là trước khi đi thì trả lại là được.”

Giang Chu có chút xấu hổ: “Biết thế đã mua cho cô cô vài món quà rồi.”

Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu: “Khi nào trả xe thì mang cũng được.”

“Ừm, có đạo lý.”

Ba người đi ra khỏi tòa lầu các, đứng ở ven đường.

Lúc này, Giang Chu nhấn chìa khóa xe, chiếc Maybach ở đối diện lập tức sáng lên.

Năm giờ chiều, trời cũng từ từ tối dần.

Trình độ tắc đường của Bắc Hải cũng không hơn Thượng Kinh là bao.

Dù sao cũng là đi một bước dừng một bước, rất lâu sau mới quay lại trung tâm thành phố.

Lúc này, Giang Chu đã tìm thấy thấy khách sạn Camry nhờ địa chỉ chú gửi đến.

Khách sạn này khá cao cấp, hơn nữa lại còn nằm ở ven biển.

Nếu như không phải đi công tác bằng chi phí của công ty, thì có lẽ chú mình tuyệt đối sẽ không cam lòng bỏ tiền ra để ở khách sạn như vậy đâu.

Lúc này, mấy nhân viên tiếp khách ở cửa khách sạn nhìn thấy một chiếc Maybach màu đen đi đến, liền chạy ra nghênh đón.

Giang Chu xuống xe, ném chìa khóa cho nhân viên, rồi dẫn Phùng Tư Nhược và Giang Dự Kỳ đi vào trong.

Lúc này, Giang Hoành Hà đang đứng chờ trong đại sảnh.

Ông vừa nhìn thấy bọn họ thì lập tức tiến lên đón.

“Sao giờ này mới về? Đã năm giờ rồi đấy!”

Giang Chu hơi sững sờ: “Không phải chú bảo là về trước sáu giờ là được sao?”

Giang Hoành Hà nhỏ giọng nói: “Ông chủ của chú đã đặt một bàn tiệc giá 5100, chú dẫn hai đứa đi cọ một bữa.”

“Là muốn mời khách à? Cái này cũng có thể cọ sao?”

“Mấy đứa là trẻ con, cọ bữa cơm có gì đâu! 5100 đấy!”

“Vậy…vậy được rồi.”

Giang Hoành Hà gật đầu, bỗng nhiên chú ý đến Phùng Tư Nhược: “Cô bé này thật xinh đẹp, bạn của cháu à?”

Giang Chu xoa xoa cái đầu nhỏ của Phùng Tư Nhược: “Chuẩn bạn gái, tên là Phùng Tư Nhược.”

“Tên nhóc nhà cháu được đấy, mị lực không kém chú hồi đó đâu.”

Phùng Tư Nhược hơi xấu hổ: “Chào chú ạ.”

Giang Hoành Hà vui vẻ: “Chào cháu, đi thôi, đi ăn cơm.”

Lúc này Giang Dự Kỳ lên tiếng: “Cha, mẹ con đâu?”

“Đã chờ ở bên trong từ lâu rồi.”

“Ồ, làm con sợ muốn chết, còn tưởng là mẹ bị lạc nữa!”

“Lạc đường? Mẹ con ngửi thấy mùi cơm chùa thì lập tức tìm đến rồi.”

Bốn người vừa nói chuyện vừa đi vào một phòng riêng có tên là Bích Thủy Các ở trên tầng ba.

Không thể không nói, bàn tiệc 5100 quả thật là rất có thể diện.

Toàn bộ gian phòng khoảng hơn 30 mét vuông đều lộng lẫy vàng kim.

Hơn nữa, trong phòng còn có một chiếc đàn piano, cũng không biết là đàn thật hay là giả.

Bởi vì khách còn chưa đến, cho nên đồ ăn vẫn chưa được mang lên.

Trong phòng có một nam và ba nữ.

Nam bụng phệ, vừa nhìn đã biết là ông chủ trong miệng chú.

Người phụ nữ ngồi bên cạnh khoác áo lông chồn, chắc là bà chủ rồi, bên cạnh bà chủ còn có một cô bé tuổi tác không kém Giang Dự Kỳ.

Cô bé có không ít tàn nhang này đang ôm điện thoại di động.

Lúc này, thím Ngụy Hồng Mai đang ngồi bên đối diện, sắc mặt bà hơi câu nệ, hình như còn có chút khó coi.

“Phụ nữ nha, là phải biết bảo dưỡng, bằng không thì qua 40 sẽ già rất nhanh.”

“Nhìn da dẻ chảy xệ của cô này, mau bảo chồng cô đi làm cho cái thẻ đi.”

“Chồng tôi đã làm cho tôi một cái thẻ kim cương trị giá 300 ngàn.”

“Tôi cũng không thường xuyên đi spa lắm, chủ yếu là vì cảm thấy nhân viên nơi đó quá phiền.”

“Không phải cảm thấy nhà tôi có nhiều tiền sao, thẻ kim cương có là gì chứ.”

“Thế mà lại bưng trà rót nước, hầu hạ tôi như hầu hạ Lão Phật Gia vậy.”

“Hồng Mai, nói đi nói lại thì cô cũng phải đi bảo dưỡng lại đi.”

“Tôi nhớ là tôi lớn hơn cô một tuổi, đúng không? Nhưng mà cô lại trông già hơn tôi mười mấy tuổi đấy.”

“Có phải là chồng cô không cho cô tiền để bảo dưỡng không?”

“Haiz, cuộc đời của người phụ nữ có tốt đẹp hay không, vẫn phải dựa vào ánh mắt của mình.”

“Tìm được một ông chồng tốt, đời này cũng không cần lo nữa, cô thấy tôi nói đúng không?”

Bà chủ khoác áo lông chồn mồm năm miệng mười, nói liên mồm.

Chương 292 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!