Ngụy Hồng Mai cũng không dám nói gì, mà chỉ gật đầu lia lịa.
Nhưng mà những lời này thật sự là quá chói tai.
Tuy rằng thím cũng thuộc dạng ‘khẩu chiến quần nho’, nhưng giờ phút này cũng đã xanh mặt lại.
Hết cách, ai bảo đây là lãnh đạo của chồng bà chứ.
Dù bà muốn nói lại thì cũng không có can đảm.
Đây chính là chỗ xấu của việc đi ăn chùa cơm của lãnh đạo.
Người ta nói cái gì thì cũng phải nhịn, nghe không được thì cũng phải nhịn.
Nhưng nhịn thì nhịn, trong lòng cũng sẽ thấy ủy khuất, khó chịu.
Giang Chu vừa đi vào phòng, liền nhìn thấy thím của mình bị nói cho sắp khóc.
Giang Hoành Hà biết vợ mình bị chế nhạo, vì vậy liền dẫn mọi người vào, rồi ho khan một tiếng.
Lúc này, tiếng nói liền im bặt.
Tất cả người trong phòng đều ngẩng đầu lên.
“Trần tổng, Trần phu nhân, quấy rầy rồi.”
“Tôi giới thiệu một chút, đây là cháu trai tôi và bạn của nó.”
“Còn đây là con gái tôi.”
“Đang là kỳ nghỉ đông, nên bọn nhỏ đi theo tôi đến Bắc Hải chơi một chút.”
Trần phu nhân vừa mới chế nhạo Ngụy Hồng Mai xong.
Lúc này vẫn còn cảm thấy chưa đã ghiền.
Lại nhìn thấy Giang Hoành Hà dẫn mấy người đến, khuôn mặt bà ta liền lộ vẻ khinh thường.
“Tiểu Giang, đưa anh đi công tác, anh dẫn người nhà theo thì cũng thôi đi, sao lại còn mang cả họ hàng thân thích nữa?”
“Nói dễ nghe thì là ăn cơm chùa, nói khó nghe thì là ăn xin đấy, đúng không?”
Giang Hoành Hà cười mỉa một tiếng, cũng không nói gì.
Vốn là ăn chực rồi, có gì đáng nói chứ.
Ông vỗ vỗ vai Giang Chu, ra hiệu cho hắn dẫn bạn gái ngồi xuống.
Sau đó cũng ngồi xuống, rồi nở nụ cười.
“Tiểu Giang, con gái anh bao nhiêu tuổi rồi?”
“Năm nay học lớp 12, 17 tuổi rồi.”
Trần phu nhân ồ một tiếng: “Vậy là cùng tuổi với Phương Phương nhà tôi rồi, học hành ra sao?”
Ngụy Hồng Mai tiếp lời: “Học tập cũng không tệ, còn nói là muốn thi vào đại học Thượng Kinh giống anh trai mình.”
“Đại học Thượng Kinh?” Trần phu nhân hơi kinh ngạc: “Nhà cô còn có người có thể thi đỗ đại học Thượng Kinh à?”
Giang Chu mỉm cười: “Cũng không khó lắm, không cẩn thận liền thi đỗ.”
“Ai, đại học trong nước quá dễ, hàm kim lượng cũng thấp, không giống như Phương Phương nhà chúng tôi, tương lai sẽ ra nước ngoài du học.”
“Du học tốt lắm, ăn nhờ ở đậu, ăn không đủ no, có thể rèn luyện tính độc lập cho trẻ con!”
“… “
Trần phu nhân trừng mắt nhìn Giang Chu: “Sao lại nói như vậy? Hiện giờ hải quy rất đáng giá mà.”
(Hải quy= rùa biển, còn có thể hiểu là người du học từ nước ngoài trở về nước)
Giang Chu gật đầu lia lịa: “Đúng thể, hiện giờ mọi người đều không thích ăn cơm nữa, tất cả đều thích ăn Hải Quy!”
“Hải quy có nghĩa là người trở về từ nước ngoài, cậu hiểu không?!!”
“Thì ra là như vậy, tôi không hiểu mấy thuật ngữ chuyên nghiệp này lắm, mong Trần phu nhân bỏ qua cho.”
Trần phu nhân lại chuyển họng súng sang Ngụy Hồng Mai: “Hồng Mai, con gái cô có tài nghệ gì không?”
Ngụy Hồng Mai hơi ngại: “Nhà tôi chỉ để con bé học tập, chứ không cho học những thứ khác.”
“Con gái phải đa tài đa nghệ mới tốt, Phương Phương nhà tôi đã học đàn piano từ nhỏ rồi.”
“Vậy sao? Vậy nhất định là rất giỏi rồi.”
“Đó là đương nhiên, tuần trước con bé còn về nhì trong cuộc thi piano trong khu dân cư nữa đấy.”
Trần phu nhân vừa nói chuyện, vừa vỗ vai Trần Phương: “Con gái, ở đây cũng có một cái đàn piano kìa, con lên đánh một bàn ‘trên đời chỉ có mẹ là tốt’ đi.”
Trần Phương để điện thoại di động xuống, mặt đầy kiêu ngạo nói: “Bài này con đã chơi chán rồi.”
“Chơi một lần đi, đây chính là bài con đoạt giải đấy.”
“Vậy cũng được, thế nhưng mà con nói trước nhé, con không tùy tiện chơi đàn cho người ta đâu nhé.”
Trần phu nhân mặt đầy tự hào: “Đứa bé này, từ nhỏ đã kiêu ngạo hơn người khác ròi.”
Ngụy Hồng Mai liếc nhìn Giang Dự Kỳ: “Thật ra thì Dự Kỳ nhà tôi cũng rất hiểu chuyện.”
“Không có gì để khen thì chỉ biết khen ngoan đúng không, tôi hiểu mà, nhìn Phương Phương nhà tôi có giống công chúa không kìa?”
Giang Dự Kỳ nghe thấy câu này thì cúi đầu xuống.
Thật ra thì nàng là một cô gái rất hoạt bát và lanh lợi, nhưng lúc này lại không thể hoạt bát nổi.
Cùng lúc đó, Giang Chu cũng không nhịn được mà chép miệng một cái.
Hiện giờ, tùy tiện một người nào đó cũng có thể nói mình là công chúa rồi à?
Vậy trong quán karaoke cũng có đầy công chúa(*) kìa.
(*Công chúa ở đây là tay vịn nhé.)
Nhưng nếu muốn nói công chúa thật, vậy có ai có thể giống công chúa hơn Phùng Tư Nhược sao?
Giang Chu liếc nhìn Phùng Tư Nhược một cái, lại phát hiện nàng đang cúi đầu.
Người bệnh sợ đám đông lại đang giả bộ như không tồn tại rồi.
“Khó chịu à?”
Phùng Tư Nhược tiến lại gần bên tai Giang Chu: “Hình như bọn họ đang bắt nạt chú và thím.”
Giang Chu sờ sờ đầu của nàng: “Không có gì, nhà giàu mới nổi đều là vậy đấy.”
“Người này thật xấu xa.”
Cùng lúc đó, tiếng đàn piano bỗng nhiên vang lên.
Trần Phương ngồi trước đàn piano, tư thế ngồi không tệ.
Có điều, đánh đàn lại cực kỳ nghiệp dư.
Chính là dùng hai đầu ngón tay để mổ cò.
Chương 293 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]