Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 294: CHƯƠNG 294: CHẾ NHẠO LẠI! (3)

Keng keng đinh đinh…

Không có giai điệu gì đáng nói, chỉ là vài nhịp điệu đứt quãng.

Đánh giá thế nào đây.

Không thể nói không tốt, nhưng dù sao cũng không có quan hệ quá nhiều với nhạc piano.

Chắc là chỉ nhớ được vị trí của đồ rê mi fa son mà thôi.

Sau đó dựa theo trí nhớ để mổ cò vài phím mà thôi.

Đinh đinh keng keng một lúc.

Một bài ‘trên đời chỉ có mẹ là tốt’ đã kết thúc.

Trần phu nhân và Trần tổng đầu vỗ tay rất nhiệt tình.

“Thế nào, đàn không tệ chứ?”

Giang Hoành Hà và Ngụy Hồng Mai đều gật đầu: “Rất giỏi, đàn rất tốt.”

Trần phu nhân kiêu ngạo mà sờ sờ đầu con gái: “Con bé này có quá nhiều tế bào nghệ thuật, người bình thường không thể chơi như vậy được đâu.”

“Đúng vậy, Trần phu nhân và Trần tổng bồi dưỡng con gái quá tốt rồi.”

“Cho nên, hai người cũng phải bồi dưỡng con gái mình đi.”

Giang Dự Kỳ nghe thấy thế liền cúi đầu thấp hơn.

Nàng biết đây là lãnh đạo của cha mình, muốn phản bác cũng không dám mở miệng.

Giang Chu nhịn không được mà thở dài.

Thế này còn cmn ăn cơm kiểu gì, tức cũng tức no bụng rồi.

Con bà nó chứ, lại trang bức lên đầu mình rồi hả?

Đúng lúc này, Phùng Tư Nhược bỗng nhiên kéo kéo tay áo của Giang Chu.

“Mình cũng chơi một bài nhé.”

“Hả?”

Phùng Tư Nhược ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Mình chơi một bài thay Dự Kỳ.”

Giang Chu véo khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược: “Bạn không sợ à?”

“Có bạn ở đây là được.”

“Vậy thì đi thôi.”

Phùng Tư Nhược đứng lên, chậm rãi đi về phía đàn piano.

Lúc này, tất cả ánh mắt trong phòng đều tập trung lên người nàng.

Lúc này bọn họ phát hiện ra, hóa ra trong phòng còn có một cô bé xinh đẹp như vậy.

Ngón tay dài trắng nõn và mảnh khảnh của nàng rơi trên phím đàn, một giai điệu du dương liền vang lên, róc rách như nước chảy, mượt mà thông suốt…

So sánh ra, nàng mới thật sự giống như một vị công chúa, an tĩnh, ưu nhã, tròng mắt tinh khiết không nhiễm một hạt bụi.

Đầu ngón tay của nàng lướt qua những phím đàn, giai điệu êm ái du dương vẫn tiếp tục.

Giang Chu rất quen thuộc với giai điệu này.

Là cá voi hóa thân của hòn đảo cô độc.

Cô bé này lại đổi bài hát này thành một bài piano…

Vừa so sánh như vậy, sắc mặt Trần phu nhân liền rất khó coi.

Bởi vì so sánh với tiếng bây giờ, tiếng đàn của con gái nhà mình thật sự là quá chói tai, chẳng những đứt quãng, mà còn đàn sai nhạc nữa.

Trái lại thì người ta mượt mà đến mức không thể mượt mà hơn.

Một lúc sau, tiếng đàn piano đã dừng lại.

Phùng Tư Nhược đi đến bên cạnh Giang Chu, ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Bạn gái của tôi chơi không tệ chứ, Trần phu nhân thấy thế nào?”

Trần phu nhân hừ một tiếng: “Làm nghề này đúng không? Luyện bao nhiêu năm rồi?”

Phùng Tư Nhược lắc đầu: “Mới luyện được một tháng.”

“Một tháng?!”

“Ừm!” Phùng Tư Nhược gật đầu.

Nàng cũng không có tài nghệ gì thật.

Chỉ là sau khi nghe xong bài này thì rất thích, cho nên mới nhịn không được mà nhờ người nhà tìm giáo viên dạy đàn piano.

Đương nhiên, giáo viên mà Phùng gia tìm cũng là một giáo viên cực kỳ giỏi.

Có điều, nàng cũng không tiếp tục học nữa.

Nàng chỉ học được hai bài, một là “Gió nổi lên”, một là bài “cá voi hóa thân của hòn đảo cô độc”.

Trần phu nhân ho khan một tiếng: “Tôi thấy bài này rất quen tai, Phương Phương đã từng chơi rồi nhỉ?”

Trần Phương rất tự nhiên mà ừ một tiếng: “Dạ khúc chương thứ mấy ý, con quên rồi, từ khi bắt đầu học đàn piano thì con đã biết chơi mấy bài này rồi.”

“Thì ra là bài dành cho người mới học đàn à, vậy chắc chắn Phương Phương nhà chúng ta đã chơi chán rồi.”

“Đúng thế, ba năm trước con đã chơi chán rồi, không muốn chơi bài này nữa.”

Giang Dự Kỳ bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nàng cảm thấy không đúng lắm: “Bài này không phải ‘cá voi hóa thân của hòn đảo cô độc’ sao? Là bài do anh trai cháu viết mà.”

Trần phu nhân hơi nhíu mày: “Cháu căn bản không hiểu đàn piano, nói lung tung cái gì? Đây chính là một bài piano rất nổi tiếng.”

“Thật mà thật mà, trong điện thoại di động của cháu còn có bài hát này nữa, nó vẫn chưa được công bố, nên người khác không thể biết được.”

Giang Dự Kỳ mở điện thoại di động ra: “Mọi người nghe đi, đây chính là bài hát mà anh cháu viết cho chị dâu.”

Khi đang nói chuyện, một tiếng hát bỗng nhiên truyền ra từ trong điện thoại di động.

Chính là phiên bản mà Giang Chu đã đi thu âm ở phòng ghi âm.

Trước đó vì muốn dẫn dắt người dùng vào trang web, cho nên hắn mới thu âm thứ này.

Không ngờ hôm nay có phát huy công dụng khác.

Yên tĩnh…yên tĩnh…yên tĩnh như chết.

Trong phòng đã lặng ngắt như tờ.

Một bài hát tư nhân.

Vậy làm sao người ngoài có thể nghe được giai điệu của nó?

Càng chưa nói đến chuyện đã từng chơi bài này ở ba năm trước.

Lời nói dối của Trần Phương đã bị chọc thủng, liền á khẩu không trả lời được.

Sắc mặt Trần phu nhân cũng hơi khó coi.

Trần Phương nói: “Chắc là tôi nhớ sai rồi, có vài bài cũng có giai đoạn rất giống …”

Giang Chu cũng gật đầu: “Cũng có khả năng này.”

“Đúng thế, âm nhạc có rất nhiều thứ giống nhau, rất dễ nhầm lẫn.”

“Vậy Trần tiểu thư thử đàn một bài mà ba năm trước cô đã đàn đi, để cho chúng tôi xem có khác nhau ở đâu nào?”

Trần Phương nhìn thoáng qua Giang Chu: “Tôi…tôi mệt rồi, không muốn chơi.”

Trần phu nhân vội vàng nói tiếp: “Đúng đúng, chúng ta nói chuyện một chút đi.”

“Chơi một bài nha…”

Chương 294 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!