Giang Hoành Hà nhìn thoáng qua Trần tổng vẫn không lên tiếng.
Giờ phút này, sắc mặt Trần tổng hơi khó coi.
Một người đàn ông, không nên tham gia những chủ đề của phụ nữ, nhưng không ai có thể vui vẻ khi nhìn thấy vợ và con gái mình nghẹn họng.
Giang Hoành Hà cũng đang muốn thay đổi chủ đề câu chuyện.
Nhưng đúng lúc này, có người gõ cửa phòng.
Rất nhanh, ba người mặc âu phục liền đi vào.
Đây là ông chủ của một nhà mày sản xuất vật liệu phản quang, cũng là đối tác lớn nhất của bọn họ.
Vì vậy, Trần tổng ngồi đối diện lập tức đứng lên nghênh đón.
“Lưu tổng, làm phiền ngài đích thân đến đây!”
“Trần tổng khách khí rồi, ông đến Bắc Hải thì tôi phải tiếp đãi mới đúng.”
“Nào nào, mời ngồi mời ngồi, chúng ta lập tức mở tiệc.”
Lưu tổng ngồi xuống, nhìn quanh một vòng.
Ánh mắt bỗng nhiên dừng lại trên mặt của Phùng Tư Nhược.
Ông ta nhìn vào một lát rồi khẽ nhíu mày, trong mắt còn lộ vẻ kinh ngạc.
Nhưng Lưu tổng cũng không nói gì, ma quay đầu tiếp tục trò chuyện với Trần tổng như cũ.
Chỉ là ánh mắt của ông ta hơi liếc sáng chỗ của Giang Chu, như là đang quan sát thứ gì đó.
Rất nhanh, đồ ăn đã được mang lên.
Giang Chu vừa ăn vừa chơi bắt ngón tay với Phùng Tư Nhược ở dưới gầm bàn.
Chính là xem ai bóp đau hơn, xem ai không nhịn được mà thả ra trước.
Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta bị bóp cho nhe răng nhếch miệng, thở phì phò mà đành Giang Chu.
Làm sao con gái có thể khỏe hơn con trai được.
Rõ ràng là Giang Chu đang bắt nặt nàng.
Có điều Giang Chu cũng không dùng sức, bóp một cái liền thả ra ngay, còn thuận tay gắp một miếng thịt rồi đút cho Phùng Tư Nhược ăn.
Một màn này đều rơi vào trong mắt Lưu tổng, khiến cho ông ta không nhịn được mà nghi ngờ, run sợ.
Một lúc lâu sau, hai vị ông chủ cuối cùng cũng hàn huyên xong.
Sau đó, bọn họ bắt đầu nói chuyện về công việc làm ăn.
Thế nhưng điều khiến Trần tổng cảm thấy kỳ lạ là, vị Lưu tổng này luôn vô tình hay cố ý hướng dẫn đề tài về phía đối diện.
Ví dụ như: “Trần tổng, ông vẫn chưa giới thiệu mấy vị khách ở đây đâu nhé?”
“Đứa bé mặc áo sơ mi kia rất có tinh thần, là người trong công ty ông à?”
Giang Chu cũng hơi buồn bực.
Rõ ràng mình không phải là một mỹ nữ chân dài eo thon, tại sao người này cứ nhìn chằm chằm vào mình làm gì?
Sau đó, hắn mới ý thức được, dường như người này đang quan sát Phùng Tư Nhược mới đúng.
Người này chuyển đề tài về phía mình là vì muốn biết mình là ai, bởi vì cảm thấy mình và Phùng Tư Nhược hơi thân mật.
Nói như vậy, chứng tỏ người này nhận ra Phùng Tư Nhược.
“Bà xã.”
Phùng Tư Nhược ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, lại bỗng nhiên phản ứng: “Không phải bà xã.”
Giang Chu hạ giọng: “Bạn có biết người đối diện kia không?”
“Biết.”
“Ông ta biết bạn không?”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Có, là tài xế cũ của cô cô.”
Hả?????
Tài xế cũ của cô cô Phùng gia?
Con bà nó!
Đây chính là thế giới của người giàu sao?
Làm tài xế xong liền trực tiếp ra làm ông chủ luôn?
Nhưng mà điều này cũng không quá kỳ lạ.
Dù sao Phùng gia mời vệ sĩ và bảo vệ cũng phải tìm người chuyên nghiệp nhất, huống chi là tài xế cho đại tiểu thư.
Người như vậy, hoàn toàn thừa tư cách làm ông chủ.
Một lúc lâu sau, bữa cơm này cũng được hơn phân nửa.
Vị Lưu tổng kia mượn cơ hội bu lại đây, nhưng ông ta không ngồi xuống cạnh Giang Chu, mà là ngồi cạnh Giang Hoành Hà.
Không vì gì khác, chỉ vì vừa rồi Giang Chu đã gọi Giang Hoành Hà là chú.
“Giang tổng đúng không? Hai anh em chúng ta lần đầu gặp nhau, tôi mời anh một ly.”
Giang Hoành Hà được yêu mà sợ: “Tôi chỉ là nhân viên của Trần tổng thôi, không phải ông chủ hay tổng tổng gì cả.”
Lưu tổng giơ ly rượu lên, vẻ mặt không tin: “Khiêm tốn rồi, quá khiêm tốn là không tốt đâu Giang tổng.”
“Tôi không phải thật mà, nhất định là ngài nhầm người rồi.”
Lúc này Trần tổng cũng rất buồn bực.
Nhìn cái bụng và cơ thể của mình, thế nào thì cũng giống ông chủ hơn là Giang Hoành Hà chứ.
Nhưng vì sao đối phương lại mời rượu nhân viên của mình đây?
“Lưu tổng, đây thật sự là nhân viên của tôi.”
“Vậy sao? Xem ra nhà máy của các vị thật sự là Ngọa Hổ Tàng Long mà.”
Lưu tổng nói xong, tiếp tục cầm ly rượu lên, mời Giang Hoành Hà uống rượu tiếp.
Sau vài chén rượu như vậy, bầu không khí trên bàn rượu lập tức thay đổi.
Trần tổng, Trần phu nhân, Trần Phương lại trở thành những người không quan trọng.
mà Lưu tổng và Giang Hoành Hà thì uống rượu vui vẻ rồi bắt đầu xưng anh gọi em.
Hơn nữa, Lưu tổng còn khen Ngụy Hồng Mai trẻ tuổi, lại khen Giang Dự Kỳ ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Tình hình hết sức vui vẻ hòa thuận, quả thật là tốt không thể tốt hơn.
Trần tổng thấy một màn như vậy thì sắc mặt từ từ trở nên khó coi.
Đây là thế nào?
Là giọng khách át giọng chủ à.
Một nhân viên, lại có mặt mũi lớn hơn cả ông chủ như mình.
Đây chính là điều tối kỵ.
Cho nên Trần tổng rất tức giận, ấn tượng với Giang Hoành Hà cũng trở nên xấu đi.
Chương 295 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]