Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 297: CHƯƠNG 297: HAY LÀ GẠO NẤU THÀNH CƠM?

“Không… không tốn tiền á?”

Giang Hoành Hà nghe thấy thế lại càng kinh ngạc hơn.

Mình đang nằm mơ à?

Có phải mình vẫn đang ngủ trên máy bay, vẫn chưa tỉnh lại không?

Làm sao ở khách sạn lại không mất tiền được chứ?

Hơn nữa, đây cũng không phải khách sạn nhỏ, rõ ràng là khách sạn cao cấp mà.

Cùng lúc đó, Trần tổng ở một bên cũng đã không nhịn được.

Ông ta cũng biết chuyện ngày hôm nay quá kỳ lạ.

Làm sao toàn thế giới này đều hướng về nhân viên của mình rồi?!

Vì vậy, ông ta sải bước đi qua, cầm thẻ phòng của Giang Hoành Hà lên xem một chút.

“Ah, các anh nhầm rồi.”

Quản lý khẽ cau mày: “Nhầm cái gì?”

Trần tổng chỉ vào thẻ mở cửa phòng nói: “Tại sao trên này lại viết là phòng tổng thống? Anh ta có thể ở phòng đó sao?”

“Ồ, không sai, tất cả khách của Phùng gia đều được sắp xếp ở phòng tổng thống.”

“…”

Phùng gia?

Phùng gia ở đâu ra?

Người nào là người Phùng gia?

Trần tổng không hiểu gì cả, bởi vì ông ta không biết Phùng Tư Nhược.

Ông ta cũng hiểu hiểu cái dòng họ này từ đâu chui ra.

“Chồng, hay là chúng ta cũng ở phòng tổng thống đi nhé?” Trần phu nhân có chút không cam lòng khi bị hạ thấp: “Vất vả lắm mới đi một lần, ở phòng tốt một chút cũng được.”

Trần tổng cũng không cam chịu bị nhân viên của mình đè ép, vì vậy liền nhìn về phía quản lý: “Phòng tổng thống của các anh bao nhiêu tiền một đêm?”

“Tiên sinh, là 28000 một đêm.”

“28000 một đêm á?”

“Đúng thế, khách ở phòng tổng thống đều có Mercedes đưa đón.”

Trần tổng cảm thấy đầu lưỡi của mình hơi tê rồi.

Tiền thì ông ta cũng có, nhưng ở một đêm mà đắt như vậy thì không đáng.

Bàn tiệc 5100 vừa rồi còn khiến ông ta đau lòng nữa là.

Ngủ ở đâu mà không phải ngủ?

Chẳng lẽ ngủ phòng tổng thống một đêm, sáng hôm sau liền trở thành tỷ phú à?

“Được rồi được rồi, phòng tổng thống cái gì, xem lại mình xem có giống tổng thống không đi?”

Trần tổng tỏ vẻ phiền chán, liền xách hành lý đi về phía thang máy.

Mặc dù lời này là nói cho Trần phu nhân, nhưng thật ra thì đang hạ thấp người một nhà Giang Hoành Hà.

Ngủ ở phòng tổng thống thì sao? Không phải vẫn là một nhân viên quản lý nhỏ trong công ty của ông ta sao?

Lúc này, Trần phu nhân cũng hung hăng liếc mắt nhìn người Giang gia.

Sau đó, bà ta liền thở phì phò mà dẫn con gái đi theo chồng mình.

“Chú, có lẽ khi trở về chú sẽ bị làm khó dễ đấy.”

“Không đến mức chứ?”

Giang Chu cảm thán một câu: “Người nhà này, nhân phẩm quá kém, chú gặp xui xẻo rồi.”

Ngụy Hồng Mai cũng hơi lo lắng bất an: “Giang Chu, cháu đừng nguyền rủa chú mình như thế chú.”

“Thím yên tâm, cứ hưởng thụ cảm giác phòng tổng thống đi, chuyện này ngày mai rồi tính sau.”

“Nhưng tất cả những chuyện hôm nay đều quá kỳ lạ, vì sao Lưu tổng cứ mời rượu chú cháu vậy?”

Giang Chu liếc nhìn chú mình: “Đây chính là sức hấp dẫn của người Giang gia đấy, thím gả cho đúng người rồi.”

Giang Hoành Hà cảm thấy lời này không sai chút nào: “Mị lực, chính là tố chất cơ bản của người nhà chúng ta.”

“Nhưng vì sao ở khách sạn lại không tốn tiền?”

“Ai biết được, vẫn nên đi về nghỉ ngơi sớm một chút thì hơn.”

Giang Chu vừa nói chuyện vừa liếc mắt nhìn Phùng Tư Nhược.

Cô bé này đang nhìn chằm chằm vào bọn họ, khi thấy Giang Chu nhìn mình thì không khỏi đỏ mặt.

Đêm vừa sâu, sao trăng đầy trời.

Người một nhà đi thang máy riêng lên phòng tổng thống.

Sau khi đến tầng cao nhất, chú và thím mở cửa phòng ra, sau đó bọn họ bị tất cả những thứ ở trước mắt làm cho sợ ngây người.

Phòng quá rộng rãi, có phòng khách, phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ, phòng làm việc…

Tất cả những nội thất trong phòng đều cực kỳ xa xỉ, nhất là cái cửa sổ kính khổng lồ kéo dài từ trần nhà xuống sàn nhà kia, gần như có thể nhìn xuống toàn bộ Bắc Hải.

“Đây… đây thật sự là không cần tiền sao?” Ngụy Hồng Mai đã hơi luống cuống.

Loại phòng này ở cả một gia đình cũng không có vấn đề chứ đừng nói là ở một hai người.

Nhưng mà khách sạn lại cho bọn họ ba căn phòng như vậy liền!

“Sao tôi cảm thấy như mình đang nằm mơ thế nhỉ?”

Giang Hoành Hà yên lặng một lát: “Chắc là bạn gái của Giang Chu rồi.”

Ngụy Hồng Mai hơi sững sờ: “Ông nói là cô bé không thích nói chuyện kia à?”

“Đúng thế, bà không nghe thấy người của khách sạn nói sao, chúng ta là khách của Phùng gia!”

“Đúng rồi, cô bé đó họ Phùng mà!’

Giang Hoành Hà và Ngụy Hồng Mai liếc mắt nhìn nhau, trong lòng hơi tê tê.

Tên nhóc Giang Chu này bắt cóc công chúa của nước nào à?

Cùng lúc đó, trong phòng số 003.

Giang Chu nằm trên ghế sa lon, ợ một cái.

Mà Phùng Tư Nhược thì đang dựa trên bàn trà, nghịch thứ gì đó ở trên bàn.

“Bà xã?”

“Không phải bà xã!”

Giang Chu nghiêng người sang: “Tấm thẻ kia của bạn là gì?”

Phùng Tư Nhược móc thẻ ra cho Giang Chu xem: “Thẻ mở cửa.”

“Vậy tại sao khách sạn này lại làm như vậy?”

“Là của nhà mình.”

Giang Chu hít sâu một hơi, lại cảm nhận được sự mạnh mẽ của Phùng gia lần nữa.

Bắc Hải không hổ danh là đại bản doanh của Phùng gia mà.

Là một người dòng chính của Phùng gia, thật sự là có thể đi ngang ở nơi này.

Dù sao Phùng Tư Nhược cầm một cái thẻ mở cổng, mà cũng có thể nhận được đãi ngộ như thế này rồi.

Chương 297 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!