Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 298: CHƯƠNG 298: HAY LÀ GẠO NẤU THÀNH CƠM? (2)

“Nhà bạn giàu có như vậy, rốt cuộc mình phải nỗ lực bao nhiêu mới có thể cưới bạn đây?”

Gò má Phùng Tư Nhược đỏ lên: “Không biết.”

Giang Chu nhìn thoáng qua phòng ngủ: “Hay là… gạo nấu thành cơm trước nhé?”

“Không muốn!”

“Không muốn thì quên đi.”

Giang Chu ngồi dậy, mở ti vi lên.

Lúc này, kênh truyền hình Bắc Hải đang phát dự báo thời tiết.

Dựa theo cục khí tượng dự đoán, ba ngày tiếp theo sẽ có một trận mưa và tuyết rơi.

Giang Chu cười rồi.

Dự báo thời biết bây giờ còn quái dị hơn cả con gái nữa.

Nói trời mưa thì trời sẽ không mưa.

Nói hôm này có nắng, thì hết lần này đến lần khác lại không thấy mặt trời đâu.

Ai, cực kỳ giống tình yêu nha.

Nhưng ba ngày tiếp theo là ngày nắng, thì đây cũng là một tin tức tốt.

“Giang Chu…”

“Ừm?”

Phùng Tư Nhược nhìn ra phía ngoài cửa sổ: “Tối rồi.”

Giang Chu sững sờ một chút: “Muốn về nhà rồi à?”

“Không muốn, nhưng không về thì người nhà sẽ phát hiện.”

“Đi thôi, mình đưa bạn về nhà.”

Phùng Tư Nhược ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Vậy ngày mai bạn có đến không?”

Giang Chu sờ sờ đầu của nàng: “Buổi chiều sẽ rảnh, xế chiều mai mình sẽ qua Minh Tiềm Sơn Trang thăm bạn.”

“Ừm!”

Giang Chu nói xong liền cầm chìa khóa xe lên, dẫn Phùng Tư Nhược đi xuống dưới.

Lúc này, bóng đêm bên ngoài khách sạn đã sâu hơn.

Ánh trăng bị một tầng may a bao phủ, không thể tỏa ánh sáng.

Trần tổng đứng hút thuốc ở ngoài cửa khách sạn, bỗng nhiên lại nhìn thấy Giang Chu lái xe qua.

Trên mặt ông ta hiện lên vẻ vô cùng nghi ngờ.

Cả nhà Giang Hoành Hà đều ngồi máy bay qua đây cơ mà?

Tại sao cháu của Giang Hoành Hà lại có xe?

Thuê à?

Trần tổng liếc mắt nhìn Logo xe.

Logo hình tam giác là cái xe rởm gì?

Ông ta chưa từng nhìn thấy qua, cho nên chắc là xe rởm thôi.

Trần tổng ném tàn thuốc xuống, quay người đi vào khách sạn.

……

Từ khu trung tâm đi đến phía tây.

Kiến trúc hai bên từ từ trở nên thưa thớt.

Giang Chu bật xi nhan và rẽ vào một con đường vắng vẻ.

Lúc này Phùng Tư Nhược đã mơ mơ màng màng, nhịn không được mà che miệng ngáp một cái.

“Buồn ngủ rồi?”

“Không có.”

Giang Chu quay đầu liếc mắt nhìn nàng một cái: “Nước mắt tràn ra rồi mà còn mạnh miệng.”

Phùng Tư Nhược xoa xoa mắt: “Không có gì, không buồn ngủ.”

“Ngoan ngoãn về ngủ đi, ngày mai mình sẽ qua chơi với bạn.”

“Mình có thể chơi xe bay QQ cả đêm, rồi ngủ thẳng đến chiều.”

Giang Chu véo mặt nàng: “Bạn bỏ qua thời gian chờ đợi à?”

Phùng Tư Nhược hít hà hai tiếng: “Đau đau!”

“Không cho phép chơi xe bày, về nhà liền đi ngủ đi.”

“Ồ.”

“Được rồi, cút đi.”

Phùng Tư Nhược xoa xoa gò má, đi xuống xe.

Sau đó, nàng đứng trước cổng sắt, quay sang vẫy tay chào Giang Chu.

Hôm nay là ngày vui vẻ nhất của nàng.

Giống như mặt hồ yên ả bị ném một cục đá, khiến cho bọt nước văng khắp nơi.

Giang Chu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, khóe miệng không khỏi cong lên.

Nhịn không được mà bật đèn chiếu vào nàng.

Trong khi Phùng Tư Nhược che mắt lại, hắn đã đi được một đoạn rồi.

Sau khi trở lại khách sạn, đêm đã sâu hơn.

Trong khách sạn rất yên tĩnh, ngay cả đèn trên hành lang cũng tối hơn nhiều.

Giang Chu nằm trên chiếc giường rộng lớn, lấy điện thoại di động ra gọi cho Tô Nam.

Tút tút tút.

Sau vài âm thanh nhắc nhở, một giọng nói mềm mại và lưới biếng bỗng nhiên vang lên.

Dường như nàng đang ngủ, lại bị đánh thức vậy.

“Chà… ông chủ xấu xa, nửa đêm rồi còn gọi điện cho tôi làm gì?”

“Dạo này sao rồi, có buồn chán hay không?”

“Cũng được, tự nhiên rảnh rỗi cũng hơi không quen.”

Giang Chu uống một hớp nước: “Có phải cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều không có ý nghĩa không? Hận không thể khỏa thân chạy ra ngoài?”

Tô Nam yên lặng một lát: “Ông chủ, tôi luôn cảm thấy những câu nói của anh có hàm ý khác.”

“Được rồi, vậy tôi nói thẳng, có muốn đi du lịch bằng tiền công ty không?”

“Thật sao thật sao? Đi chỗ nào nha?”

“Bắc Hải, thành phố số hai cả nước, còn được khen là viên minh châu rực rỡ.”

“Wow, vậy không phải là rất xứng với một loli xinh đẹp đáng yêu như tôi sao?”

Giang Chu ung dung thản nhiên ừ một tiếng: “Đến đây đi, tôi đặt vé cho cô, chiều mai bay đến rồi gọi điện thoại cho tôi.”

Tô Nam yeah một tiếng: “Vậy tôi lập tức thu dọn hành lý, không cho phép đổi ý.”

“Ok, cô cầm thẻ căn cước ra sân bay là được, tôi sẽ gửi vé cho cô.”

“Chờ đã.”

“Hả?”

Tô Nam bỗng nhiên cảnh giác: “Vì sao bỗng nhiên anh lại muốn tôi đi du lịch Bắc Hải bằng tiền của công ty?”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Thưởng cho cô vì những vất vả trong nửa năm nay thôi.”

“Vậy thì tốt quá, tôi sẽ mang cho anh năm cái váy lolita khác nhau.”

“Một lời đã định.”

Giang Chu cúp điện thoại, nhịn không được mà thở dài.

Nếu như Tô Nam biết mình gọi cô ấy đến đây để làm việc thì sẽ thế nào đây?

Sẽ đem váy lolita xé thành mảnh vụn, rồi xiết chết tươi mình mất.

Nhưng buổi tối vẫn sẽ nhảy múa khiêu vũ cho mình xem thôi.

Giang Chu cảm thấy cũng rất đáng giá.

Chương 298 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!