Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 299: CHƯƠNG 299: TRIỆU HOÁN TIỂU NAM NHI!

Vì vậy, hắn cầm điện thoại di động lên để gọi cho Doãn Thư Nhã.

Đối phương nghe rất nhanh, có vẻ như thiếu nữ ngốc nghếch này vẫn chưa ngủ.

“Alo? Tìm tôi làm gì?”

Giang Chu nói: “Tôi đang ở Bắc Hải, cô đã đến chưa?”

Doãn Thư Nhã ngáp một cái: “Tôi đang ở đoàn làm phim rồi, buổi tối nay có hai phân cảnh.”

Giang Chu gật đầu: “Sáng mai tôi sẽ đi qua tìm cô, ăn sáng chung không?”

“Không, hôm nay thức quá muộn, ngày mai không dậy nổi.”

“Thức đêm là điều tối kị của phụ nữ trung niên 30 tuổi, nó khiến cho da dẻ không thể khôi phục…”

Doãn Thư Nhã bỗng nhiên bật max volume: “Cậu là ai? Cậu mới là phụ nữ trung niên.”

Giang Chu yên lặng một lát: “Cô cũng không thể qua sinh nhật thứ 30 rồi mà còn gọi mình là thiếu nữ ngu ngốc chứ?”

“Tôi lại chưa lập gia đình, cho nên mãi mãi vẫn là thiếu nữ.”

Giang Chu nhận thua: “Được được được, cô là thiếu nữ.”

Doãn Thư Nhã hừ lạnh một tiếng: “Bây giờ tôi muốn đi ngủ, ngày mai cậu đến muộn thôi.”

Giang Chu nói một câu ngủ ngon, rồi liền cúp điện thoại.

Mọi chuyện đã an bài xong xuôi rồi, ngủ thôi.

Ngày mai đi qua đoàn làm phim xem một chút, sau đó đi đón Phùng Tư Nhược và Tô Nam, thuận tiện liên lạc với người Hàn gia một chút, nghĩ một biện pháp tốt để giải quyết chuyện này.

Giang Chu uống nốt chỗ nước, liền ngã đầu ngủ khò khò.

Cùng lúc đó, trong một gian phòng bình thường ở tầng sáu.

Trần tổng ngồi hút thuốc trên ghế, bắt đầu suy nghĩ sâu xa.

Điếu thuốc cháy hết, trong phòng liền mù mịt.

“Ông cút ra ngoài hút có được không? Tôi còn phải ngủ nữa.”

“Ngủ ngủ ngủ, bà trừ ăn ra thì cũng chỉ biết ngủ.”

Trần phu nhân giận tím mặt: “Đã mười một giờ đêm rồi, tôi không ngủ chẳng lẽ đi dạo phố à?”

Trần tổng hung hăng dập điếu thuốc lá xuống gạt tàn: “Không nghĩ ra chuyện ngày hôm nay, tôi không thể ngủ nổi, hiểu không?”

“Ông muốn ngủ thì ít ra cũng phải nằm xuống trước chứu? Ngồi hút thuốc như thế thì có đến sáng cũng không ngủ nổi.”

“Được rồi được rồi, tôi ngủ, bà đừng càm ràm nữa.”

Trần tổng bị vợ mình nói cho đầu óc ong ong, rơi vào đường cùng, ông ta không thể làm gì khác hơn là nằm xuống giường.

Cũng không biết vì sao, những chuyện xảy ra hôm nay lại xuất hiện ở trước mặt ông ta như một đoạn phim.

Nhất là hình ảnh Giang Chu lái xe lúc nãy.

Chiếc xe kia nhìn bên ngoài khá bình thường.

Màu đen, bốn bánh, và có đèn.

Nhưng mà cái logo kia vẫn hiện lên trong đầu của ông ta.

Trần tổng: “Hazi… làm sao không nhớ ra nhỉ.”

Trần phu nhân nổi giận: “Rốt cuộc ông có ngủ không??!!”

“Biết rồi, tôi ngủ đây!”

Trần tổng trực tiếp gục mặt vào gối, âm thầm thề là sẽ không nghĩ nữa.

Trần phu nhân nhìn thấy cảnh này thì cuối cùng cũng cảm thấy thanh tịnh.

Nhưng đúng lúc này, Trần tổng bỗng nhiên ngồi bật dậy.

“Tôi nghĩ ra rồi, tôi nghĩ ra rồi!”

Ông ta tóm lấy bả vai của vợ mình, rồi lắc điên cuồng, khiến cho Trần phu nhân vất vả lắm mới ngủ được liền tỉnh dậy.

Trần phu nhân muốn điên rồi: “Đến cùng thì ông nghĩ đến cái gì?”

“Chiếc xe kia là Mercedes đỉnh cấp, là Sedan, Maybach, chứ không phải là xe rởm.”

“May cái gì cơ? Ông uống nhiều quá rồi à?”

Trần tổng hít sâu một hơi: “Tôi vừa thấy cháu trai của Giang Hoành Hà lái một chiếc xe đi ra ngoài, ban đầu còn tưởng là xe thuê.”

Trần phu nhân ngồi thẳng dậy: “Sau đó thì sao?”

“Đó là Mercedes MayBach, rẻ nhất cũng phải mấy triệu, toàn bộ Bắc Hải cũng không có mấy chiếc.”

“Ông gặp quỷ à? Cháu của Giang Hoành Hà chỉ là một sinh viên đại học, cướp đâu ra tiền mua xe đắt như vậy?”

Trần tổng khẽ nhíu mày, trầm tư một lúc lâu: “Chẳng lẽ tôi nhìn nhầm thật?”

Trần phu nhân chép miệng một cái: “Tuyệt đối là nhìn nhầm rồi, mau ngủ đi.”

“Nhưng mà tôi càng nghĩ lại càng không ngủ được, rốt cuộc Giang Hoành Hà là ai?”

“Anh ta không phải nhân viên của ông sao? Ông mau yên tĩnh một chút đi, ngày mai tôi còn phải đi mua sắm nữa!”

“Không được, tôi phải đi bãi đỗ xe xem một chút, bằng không thì tôi tuyệt đối không ngủ được!”

Trần tổng không để ý đến vợ mình ngăn cản, liền mặc quần áo rồi đi ra ngoài.

Ông ta muốn đi xác định xem, rốt cuộc chiếc xe kia có phải là Maybach không.

Nếu đúng là thật, vậy chuyện xảy ra trong bữa tiệc hôm nay sẽ rất đáng sợ.

Chẳng lẽ Giang Hoành Hà còn có một thân phận nào khác sao?

Lưu tổng cũng bởi vì thế mà không ngừng mời rượu Giang Hoành Hà?

Không lâu sau, thang máy đã đến bãi đỗ xe dưới đất, nhưng mà vừa đi vào thì Trần tổng đã choáng váng.

Trong nay có rất nhiều xe cộ, đen đen đỏ đỏ, xanh xanh trắng trắng, nhưng màu đen và màu trắng là phổ biến nhất.

Hơn nữa, đây là khách sạn cao cấp, cho nên tất cả đều là xe hơi sang trọng.

Ông ta lại không nhớ biển số xe, cho nên tìm kiểu gì?

“Đậu xanh! Không tìm nữa!”

“Cùng lắm thì ngày mai hỏi Giang Hoành Hà thôi!”

Chương 299 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!