Nửa tiếng sau, Giang Chu lái xe đến đoàn làm phim.
Vài ngày gần đây, đều là những cảnh của những diễn viên chính, cho nên có rất nhiều diễn viên quần chúng đều đang rảnh rỗi.
Giang Chu gõ cửa từng xe, gọi những diễn viên quần chúng đang rảnh rỗi không có chuyện gì làm kia.
Không lâu sau, đã có mười mấy người xếp hàng ở trước mặt hắn.
“Giang tổng, không biết ngài có chuyện gì?”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Mọi người đều rất thích diễn xuất đúng không?”
Đám người liếc mắt nhìn nhau, cả đám đều rất mờ mịt.
“Cũng…cũng tạm được.”
“Vậy tôi cần mọi người tham gia diễn xuất một đoạn phim kinh điển, không biết mọi người có muốn thử không?”
“Được, Giang tổng, không biết là phục chế phim gì vậy?”
“Tôi đã sắp xếp thợ trang điểm rồi, mọi người đi trang điểm trước đi, sau đó tôi sẽ nói cho mọi người biết nên diễn thế nào.”
Ánh mắt của đám diễn viên quần chúng đều lập tức sáng bừng lên.
Còn có thợ trang điểm nữa à, vậy vai diễn này nhất định rất khá đây!
Vì vậy, mọi người bắt đầu chen chúc vào trong phòng hóa trang được dựng tạm kia.
Giang Chu tranh thủ thời gian này, đi tìm người mượn một cái laptop.
Sau đó hắn bắt đầu đánh chữ.
Bản phục chế: “Người trong giang hồ!”
Lúc này, Doãn Thư Nhã bỗng nhiên xuất hiện ở sau lưng Giang Chu.
“Sao cậu lại đến đây?”
Nàng cúi đầu nhìn qua, liền cảm thấy hứng thứ với những gì Giang Chu đang viết.
Bởi vì nó rất buồn cười và thú vị.
Giang Chu hơi ngước mắt lên: “Mượn diễn viên quần chúng dùng một chút, để phục chế một cảnh kinh điển.”
“Chơi rất vui à?”
“Chắc hẳn là sẽ chơi vui.”
Doãn Thư Nhã lập tức không chịu nổi cái chữ chơi vui kia: “Vậy tôi cũng muốn tham gia, cậu mau sắp xếp cho tôi một vai đi!”
Giang Chu yên lặng một chút: “Cô chắc chắn?”
“Ừm ừm, tôi muốn diễn công chúa!”
“Công chúa à, vậy cũng được, nhưng không trắng lắm đâu.”
“Hắc công chúa à? Thú vị nha!”
Hơn sáu giờ tối.
Sắc trời cũng tối dần.
Giang Chu lái xe đến Hàn gia thôn, nơi hẻo lánh nhất của Bắc Hải.
Dựa theo địa chỉ mà Hàn Nhu cung cấp, hắn đã đi đến nhà Hàn gia.
Đúng như những gì Hàn Khánh nói.
Đây hoàn toàn là một căn phòng rách nát, chứ không giống một ngôi nhà nữa.
Ba bức tường đã đổ hai, vào nhà không cần gõ cửa nữa.
Giang Chu dùng màn hình điện thoại di động để soi sáng, bước qua cái sân đầy gạch đỏ.
Trong sân tối ôm, nền không có chút xi măng nào, chỉ có đầy bùn ở khắp nơi.
Phía góc đông bắc còn có một cái giếng nước, có một phụ nữ trung niên ăn mặc lôi thôi đang ngồi ở bên cạnh giếng.
Bà ta đang dùng tay chà quần áo, trong miệng còn ngậm điếu thuốc.
Người phụ nữ trung niên này vừa nhìn thấy Giang Chu thì lập tức khẩn trương, mấy ngày này bà ta đã bị Đại Phi đến đòi nợ kia dọa sợ rồi.
Lúc này, đã giống như chim sợ cành cong rồi.
“Cậu… cậu là ai?”
“Giang Chu, người đến đưa tiền cho các người, nhớ chưa?”
Giang Chu nhìn người phụ nữ trung niên này, rồi lắc lắc phong bì trong tay.
Hắn biết, người phụ nữ này là mẹ của Hàn Nhu, Hoàng Diệp Cúc.
Người phụ nữ liền nhổ một cụ đờm, lại lau tay vào quần rồi mới tiến lại gần.
“Cậu…cậu chính là người đã gọi điện thoại cho tôi?”
“Đúng thế, chính là tôi.”
Hoàng Diệp Cúc lập tức kích động: “Tiền đâu, đem tiền đến chưa? Đó là tiền cứu mạng của chúng tôi đấy.”
Giang Chu thu phong bì trong tay lại: “Chờ người nhà bà đến đông đủ, thì tôi sẽ đưa tiền cho bà thôi.”
“Vậy cậu vào nhà đi, người nhà tôi đều ở trong nhà!”
“Đi thôi!”
Giang Chu đi theo bà ta vào trong nhà.
Hoàng Diệp Cúc không dừng bước, mà vội vã đi vào phòng trong.
Rất nhanh, có hai người đàn ông đi ra.
Người đi trước có bước chân lảo đảo, sắc mặt trắng bệch và đôi môi thâm tím.
Người phía sau trẻ hơn, mặt đầy mụn trứng cá và những vết sẹo do mụn để lại, ánh mắt thì như tên trộm.
Đây chính là cha của Hàn Nhu, Hàn Đại Lực, còn có anh trai của Hàn Nhu là Hàn Tử Dương.
Hai người này vừa đi ra, liền nhìn chằm chằm vào phong bì trong tay Giang Chu.
Mà khi nhìn thấy độ dày của phong bì này, hai đôi mắt vốn đang đục ngầu của họ liền lập tức lóe sáng.
“Cậu đến đưa tiền cho chúng tồi?!”
“Đúng thế, trong này có 50 ngàn.”
Hàn Đại Lực đưa tay ra muốn cầm, kết quả là bị Giang Chu né ra.
Người đàn ông trung niên này suốt ngày uống rượu, cơ thể đã hỏng bét rồi.
Có lẽ ông ta còn không thể đi thẳng nữa.
Ánh mắt Hoàng Diệp Cúc thay đổi: “Không phải cậu bảo sẽ đưa tiền cho chúng tôi sao? Bây giờ người nhà tôi ở đây hết rồi.”
“Ngồi đi!”
Giang Chu thản nhiên nói một câu, nhưng trong lòng lại rất bực mình.
Người nhà đều ở đây rồi?
Chẳng lẽ trong lòng bọn họ, Hàn Nhu chưa bao giờ là người nhà sao?
Đây cmn cũng gọi là người nhà à?
Lúc này, Hàn Đại Lực, Hoàng Diệp Cúc và Hàn Tử Dương đều ngồi xuống.
Chỉ là ánh mắt của bọn họ vẫn chưa từng rời khỏi cái phong bì kia.
Giang Chu trầm ngâm một lát, liền mở miệng: “Năm chục ngàn các người muốn ở trong này, không thiếu một xu.”
Hoàng Diệp Cúc nuốt nước miếng: “Đưa tiền cho chúng tôi, chúng tôi sẽ không tìm Hàn Nhu nữa!”
“Chỉ đưa tiền không là không được, tôi hy vọng các người sẽ ký một bản hiệp nghị.”
“Hiệp nghị gì?”
Chương 310 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]